|
SỐNG TRONG HY VỌNG |
||
|
Sóng Triều |
||
|
Trọng kính quư
Cha cùng quư anh chị em trong niềm vui Phục Sinh. Lời nguyện cầu
của Phong Trào và bạn bè yêu quư khắp nơi đă thấu tận trời xanh nên con mới c̣n
cơ hội đứng đây. Vâng lời Khối Hậu con tŕnh bày bài chia sẻ hôm nay với tâm
t́nh tạ ơn Thiên Chúa đă đưa con qua khỏi một căn bệnh ngặt nghèo. Cũng không
quên tri ân quư cha và anh chị em v́ thương mến đă đến thăm viếng và nhất là cầu
nguyện cho con. Bài chia sẻ này không nặng tính cách thần học hay chủ trương
triết lư cao vời, nhưng ngắn gọn xoay quanh những thực tại của đời sống. Ngắn
gọn theo ư của Khối Hậu v́ thanh quản của con c̣n bị sưng, do vậy để đả thông
cảm nghiệm đến quư cha cùng quư anh chị em cũng không phải là việc đơn giản. Theo chủ đề hôm
nay, trong thư thứ nhất, Thánh Phêrô đă viết: "Ngợi khen
Thiên Chúa là Cha Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Chúa đă v́ ḷng thương xót
chúng ta quá bội, nên đă nhờ sự Đức Giêsu Kitô sống lại từ cơi chết mà tái sinh
chúng ta để chúng ta được hy vọng sống đời đời" (1 Phêrô 3). Nh́n một cách
thực tế, cả cuộc đời chúng ta là chuỗi hy vọng: Hồi tưởng lại
quá khứ, nhiều anh chị em cũng như tôi, đă từng bước xuống ghe thuyền không đủ
tiêu chuẩn để vượt biển trốn cộng sản, trong niềm hy vọng sẽ t́m thấy một mảnh
đất liền không c̣n là quê hương và hy vọng được hội nhập nơi nào đó vào thế giới
tự do. Chúng ta đă không ngồi đó "ước ǵ", nhưng đă gan ĺ treo mạng sống trong
những chiếc thuyền manh để đạt được niềm hy vọng đó. Đến được bến bờ
tự do, chúng ta đi học lại hay đi làm để hy vọng xây dựng một đời sống tốt đẹp
hơn cho gia đ́nh. Chúng ta đă quyết định việc đó chớ không ngồi chờ "ước ǵ"
ḿnh có business thật chạy hay nói "phải chi" học cao để làm ra nhiều tiền. Bàn dân Việt
Nam chúng ta lo nhiều cho con cái, nhồi ép chúng nó học hầu như 7 ngày, hy vọng
chúng nó thành đạt và có địa vị trong xă hội sau này. Nếu không hy sinh hàng
tuần đưa chúng nó đến những ḷ luyện chữ, những vơ đường, những nơi học nhạc th́
liệu chúng nó có cơ hội trở nên xuất sắc hơn không? Chắc là không, trừ phi chúng
nó sinh ra là siêu nhân. Chúng ta đang
sống trong một nước văn minh, tân tiến, có nhiều phương tiện, tương đối sạch sẽ,
nhưng đă là người phàm, ai cũng có lúc vướng phải một chút sục sịch về sức khỏe,
cho dù chỉ là cảm mạo hay không may mang lấy những chứng bệnh trầm kha. Cầm viên
thuốc uống, chúng ta hy vọng bệnh sẽ khỏi để lấy lại nhịp sinh hoạt b́nh thường.
Chúng ta c̣n nghe những thày thuốc chữa bệnh bằng nước lă hay chỉ cho uống những
loại thuốc tán tầm phào: trong tâm lư người xin trị bệnh là hy vọng, là cầu
mong, là tin tuởng thứ thuốc đó sẽ chữa bệnh cho họ. Một số khỏi bệnh chỉ v́ ảnh
hưởng tâm-sinh-lư, do hy vọng và tin tưởng giúp cho cơ thể chống chọi với bệnh
tật. Ngày hôm nay,
tôi đứng đây như là chứng nhân của niềm hy vọng và vui mừng đă được chia sẻ phần
nào với cuộc khổ nạn của Thầy Chí Thánh trong kiếp làm người. Nằm bệnh viện suốt
100 ngày, bỏ ngưng sinh hoạt suốt 5 tháng là cả một thử thách lớn lao trong đời
tôi, như một chiếc xe bị "panne" giữa rừng. Thể theo lời yêu cầu, tôi đă ghi lại
trong Bản Tin Ultreya tháng này những ǵ xảy ra trong suốt thời gian bịnh như là
một palanca thật dài dâng hiến cho ư chỉ đặc biệt của Phong Trào. Tôi chỉ xin
gửi lại quư anh chị em vài cảm nghiệm nơi đây. Khi Bác sĩ cho thử máu và phán
"máu anh có vấn đề: anh xui xẻo bị ung thư máu", tôi đă không xao xuyến nhưng đă
hy vọng đến tiến triển của khoa học, cho dù bệnh ung thư thường chỉ có từ chết
tới bị thương như tôi đă mục kiến với nhiều người bạn đă ra đi vĩnh viễn trong
quá khứ. Khi đă yên vị trên giường của nhà thương, bên cạnh sự lo lắng của gia
đ́nh, th́ Bác sĩ đă gắn ống chuyền thuốc và phán thêm: "You stay here with us",
là tôi thấy bản án có cơ dài lâu trong bệnh viện. Tôi đă không sợ chết, cũng
không xin Chúa chữa bệnh nhưng chỉ xin ơn Trên giúp cho tôi có sức chịu đựng cơn
đau thử thách và nếu Ngài muốn cất con đi th́ con chỉ xin đủ thời gian để chu
tất những bổn phận trực tiếp ở đời này. Niềm hy vọng
của tôi bắt đầu từ việc nghiệm thấy sự chẩn đoán kịp thời cho biết việc rối loạn
của bạch huyết cầu: thay v́ có bổn phận chống chọi với vi khuẩn đang xâm nhập cơ
thể, các bạch huyết cầu trẻ này lại sinh sản vô trật tự và phá hoại những cơ
phận khác. Tuần lễ đầu là cả một hoang mang v́ thuốc dường như không thấm: Tôi
vẫn ho sù sụ, nhiệt độ lên cao đến 40. Tuy nhiên chữa trị bằng chemotherapy được
đặt vào hàng ưu tiên trong lúc nhiều thứ trụ sinh được cùng lượt đưa vào thân
thể để trị cơn ho. Sau 15 ngày, Bác sĩ tuyên bố rằng thuốc đă "dứt điểm" hết
bạch huyết cầu và hệ thống miễn nhiễm nay là số không, rất dễ dàng bị nhiễm
trùng. Tuy vậy tôi vẫn hy vọng là từ từ mọi sự sẽ qua. Sang đến tháng thứ hai,
bệnh viện cũng chưa t́m ra được nguyên do tại sao tôi ho hen cả ngày đêm dù cho
thuốc trụ sinh đă thay đồi nhiều bận. Đến khi quyết định đánh thuốc mê lấy mẫu
mô của phổi th́ mới biết có nấm mọc trong ấy và cho đúng thuốc. Cùng lúc ấy,
phương thức chữa trị bằng chemotherapy bắt đầu đánh thức các vi khuẩn đang ngủ
và hành hạ các bộ phận yếu trong người, dẫn đến yêu cầu giải phẫu v́ có nước
đọng từng túi trong phổi. Trong tuần lễ đau đớn cực h́nh này, tôi vẫn không nao
núng, trước sự ngạc nhiên của Bác sĩ và y tá v́ niềm hy vọng rằng họ đă ṃ trúng
huyệt th́ sẽ chữa được. Rồi đến tim đập lung tung, rồi áp suất huyết xuống thấp,
rồi gan bị lở, da khô, bụng chướng, chân phù, tắt tiếng, biếng ăn, mất ngủ. Tất
cả những phản ứng phụ do thuốc chemotherapy gây ra đều từ từ được chữa trị dẫn
đến sự khấm khá ngày hôm nay. Nhờ niềm hy
vọng và tin tưởng trong suốt thời gian điều trị, các bác sĩ và y tá đă đặt cho
tôi biệt hiệu là bệnh nhân dễ thương, tự lực, không bao giờ kêu ca, rên rỉ ngay
cả khi ống chích thật to tông vào xương sống để rút tủy rất là đau đớn. Tôi vẫn
cố gắng mỗi ngày nhớ đến Chúa với kinh sáng tối cho dù phải nằm, hay ngồi hay
quỳ được. May mắn được chịu Ḿnh Thánh Chúa mỗi tuần và được xức dầu thánh đến 4
lần (nhưng 4 cha đều không mát tay). Nhờ niềm hy
vọng và tin tưởng đó, các Bác sĩ cũng ngạc nhiên là vết giải phẫu với đường cắt
25 phân và 4 ống thoát nước gắn sau lưng đă lành lặn trong ṿng một tuần. Tôi
tin rằng nếu mất hy vọng và ủ rủ chán chường sẽ làm cho bệnh t́nh kéo dài thêm,
ít ra v́ ảnh hưởng tâm sinh lư. Nhiều người bị ung thư đến giai đoạn cuối mà bác
sĩ chê, đă bị phán là sẽ sống được chừng năm ba tháng thôi, nhưng hy vọng và sức
tránh đấu đă kéo dài sự sống của một số người ấy đến nhiều năm. Niềm hy vọng tôi
vẫn c̣n nhưng xin tùy thuộc vào Chúa quan pḥng, cho dù Bác sĩ dự đoán rằng tôi
sẽ phục hồi 100%. Chúa đă ban cho tôi tất cả: sức khoẻ, tiền tài, danh chức và
trong thử thách này, Người lấy lại tất cả và để lại trong tôi tâm t́nh khiêm
nhu, thấy ḿnh nhỏ bé, là số không trước mặt Người. Chúa đă ban cho tôi sức mạnh
chịu đựng như tôi và quư anh chị đă nguyện cầu. Bao nhiêu lời nguyện của thân
quyến và bạn bè gần xa đă giúp tôi nuôi niềm hy vọng được trở về đời sống b́nh
thường hôm nay Mùa Phục Sinh
nhắc nhở chúng ta niềm hy vọng nước Trời mà mỗi ngày trong đời sống chúng ta
đang chuẩn bị hành trang. Xin hăy hy vọng một ánh sáng ở cuối đường hầm và tin
tưởng có Chúa đồng hành với chúng ta mỗi ngày trong cuộc sống. Cảm tạ Chúa đă
cho chúng ta sống ngày hôm nay và hy vọng nếu được sống ngày mai sẽ là một hồng
ân. Tôi xin kết
luận với một cốt truyện rất nổi danh là "Chiếc lá cuối cùng" đă được nhiều người
nhắc đến: Một bệnh nhân đang thấp thỏi vào thời kỳ thập tử nhất sinh đă mỗi ngày
đưa mắt ra cửa sổ nh́n những chiếc lá mùa thu rơi rụng từng chiếc và từng chiếc
trên cành cây và ví sự sống ḿnh cũng sẽ từ từ tàn lụi theo như những chiếc lá
rụng ấy. Khi biết được tâm tư tiêu cực như vậy, một người bạn đă âm thầm vẽ một
chiếc lá trên tường nằm sau thân cây mà bệnh nhân không hề hay biết. Người bệnh
nhân ấy đă ngỡ đó là chiếc lá cuối cùng như đời ḿnh nhưng "nó" cứ bám trên cây,
không chịu ĺa cành. Niềm hy vọng "chiếc lá cuối cùng đó" đă cứu mạng sống người
bệnh nhân khi mùa xuân đến và chồi lá non tươm ra từ các nhánh cây khô. Trân trọng kính
chào quư cha cùng quư anh chị em.
|