|
CON HĂY XÉT LẠI ĐƯỜNG LỐI CON ĐI VÀ TRỞ VỀ VỚI THÁNH Ư |
||
|
Bartholomew Văn Đức Thạch
|
||
|
Anh chị em thân
mến, Tháng Ba năm
nay, phong trào chúng ta được mời suy niệm Thánh Vịnh 119, câu 59: "Con hăy xét
lại đường lối con đi và trở về với Thánh Ư". Đề tài nầy cũng đă được tŕnh bày
trên báo Ultreya, do đó là kẻ đi sau nên tôi có lợi thế, thu thập những lời hay
ư đẹp, cũng là một cách lượm hoa rơi. Hôm nay xin tóm tắt chia sẻ với các anh
chị. Anh chị em thân
mến, có 2 động từ trong chủ đề suy niệm tháng Ba: hăy xét lại đường chúng ta
đang đi rồi hăy trở về với Thánh Ư. Muốn đáp lại lời mời nầy, chúng ta cần có 2
hai hành động: xét lại và trở về. Xét ḿnh mà
không trở về th́ cũng như không. Xét ḿnh rồi muốn trở về, những chỉ sẽ trở về
theo điều kiện hoặc nhu cầu của ḿnh chứ không theo Thánh Ư th́ cũng không đủ,
không bền. Do đó, ta phải chân thành và khiêm tốn xét lại đường lối ta đi để t́m
Ư Chúa, và từ đó xin Ngài giúp ta can đảm trở về theo Thánh Ư Ngài. Đây chính là
ư chính của Thánh Vịnh 119,59 mà chúng ta suy niệm trong tháng Ba năm nay. Vậy làm sao ta
có thể xét ḿnh theo Thánh Ư và trở về theo Thánh Ư? Tôi không có câu trả lời
tổng quát cho mọi người. Mỗi người có một cách suy nghĩ riêng, một hoàn cảnh
riêng, và một mối liên hệ nặng nhẹ, nóng lạnh khác nhau đối với Thiên Chúa. Và
chỉ có Chúa mới có thể giúp cho mỗi người chúng ta một giảp đáp riêng NẾU chúng
ta xin Ngài làm cố vấn. Hôm nay tôi chỉ xin bàn về những t́nh trạng có thể gặp
phải khi chúng ta cố gắng sống lời mời của Thánh Vịnh 119, 59: Hăy xét cách sống
của ḿnh rồi trở về với Thánh Ư. Mọi nhận xét trong bài nầy đều là những suy
nghĩ hạn hẹp của cá nhân. Xin anh chị thông cảm những ǵ thiếu sót! Xét ḿnh là một
h́nh thức tự kiểm điểm với lương tâm và cũng là tự vấn trước mặt Thiên Chúa,
nhất là đối với người Kitô Hữu. Giáo Hội dạy chúng ta tập sống những thói quen
tốt đẹp cho phần hồn như đọc kinh, suy niệm, dâng ḿnh sáng tối và cầu nguyện
hằng ngày. Qua một thời gian ngắn, nhưng phải đều đặn, chỉ cần 5 hoặc 10 phút
một ngày, chúng ta có dịp b́nh tâm và nh́n lại cách nghiêm chỉnh những hoa trái
đă gặt hái được trong ngày cũng như những hạt giống chúng ta làm hư mất hoặc dẫm
nát dọc đường. Chúng ta phải có những phút thật lắng đọng để trở nên rất thành
thật với lương tâm và với phơi bày tất cả những ǵ sâu kín nhất với Chúa. Những trạng
thái có thể gặp phải lúc xét ḿnh: - Chủ quan:
Đừng nói rằng tôi đă xét ḿnh rồi, đă nhận định được hướng đi đời ḿnh rồi,
không cần ai phải nhắc đi nhắc lại nữa, mất th́ giờ, dễ mất ḷng nhau. Nếu không
tự vấn hằng ngày và thảo luận hằng đêm với Thiên Chúa th́ hăy coi chừng: có khi
ta đang lạc lối mà không biết, đang đi vào bóng tối mà cứ tưởng như đang hướng
về ánh sáng mặt trời. - B́nh an: Có
lúc chúng ta rất b́nh an thanh thản với chính ḿnh và với Chúa trong lúc xét
ḿnh, v́ thấy chúng ta đă gặt hái những kết quả tốt, giống như một đứa bé nôn
nóng chạy về nhà và muốn khoe với Mẹ: Mẹ ơi! Mẹ thấy con của Mẹ có ngoan không:
ngày hôm nay con làm hết tất cả những ǵ Mẹ dạy con. Con vui lắm. Con hănh diện
lắm. Me khen con đi. Thật đơn sơ. Thật chân t́nh và thật tràn trề hy vọng. Và
với sự khuyến khích và soi sáng của Chúa cũng như b́nh an của lương tâm, chúng
sẽ bắt đầu một ngày mới thật b́nh an và tự tin, tin tưởng rằng hôm nay ḿnh sẽ
sống yêu thương hơn, vị tha hơn, can đảm hơn, và cố gắng hơn nữa v́ biết chắc
rằng Chúa đang nh́n ḿnh với ánh mắt tin yêu và hy vọng. - Bất Ngờ: Xét ḿnh với Chúa có thể đưa đến những chuyện bất ngờ, có lúc rất bẽ bàng. Bản thân tôi đă có lúc nói chuyện với Chúa một cách rất chủ quan v́ nhận thấy mọi chuyện trong ngày đă xảy ra dù không hoàn toàn nhưng khá tốt đẹp và tự tin là Chúa sẽ hài ḷng. Tôi mong một lời khen từ Ngài, những tôi th́ cứ nói thao thao bất tuyệt mà Ngài chỉ mỉm cười nhưng vẫn không lên tiếng. Khuya rồi, mệt quá, tôi vào thẳng vấn đề: Theo ư Cha th́ ngày nay con đă sống ra sao. Xin Cha cho con một lời khuyên, giọng nói thoáng có chút tự hào. Chúa không cho ư kiến mà cũng chẳng trả lời. Thay vào đó,
Ngài lại hỏi: Có thật là ngày hôm nay con sống cho tha nhân và đă tận dụng những
tài năng và ḷng mến Cha đă ban cho con chưa? Tôi lúng túng chưa kịp trả lời câu
hỏi đột ngột nầy th́ Ngài cũng vào thẳng vấn đề, Thái độ và lư luận của con
trong buổi họp trưa nay, bên ngoài th́ thấy hợp lư nhưng bên trong th́ không
đồng nhất. Và chỉ có con và Ta biết sự mâu thuẫn nầy mà thôi. Con hằng tuyên bố
với cộng đoàn là những công tác con đang đảm nhận là làm cho Ta, v́ Ta. V́ vậy
con sẽ không nhượng bộ những ai đang làm tŕ hoăn hay thay đổi công tác nầy? Nếu
muốn thay đổi th́ cũng dễ dàng thôi: con xin rút lui! Ai muốn làm ǵ th́ tùy ư.
Ngài dừng lại cho tôi kịp vuốt mặt rồi nói tiếp, Lập trường của con rất vững và
rơ ràng, Cha khen con. Nhưng có thật là v́ Cha mà con không nhượng bộ mọi người
hay v́ một lư do nào khác? Tự tôn? Thiếu khiêm nhường? Nóng nảy? Quá say mê công
việc của Cha? Con ơi, con phải cẩn thận: Con phải phân biệt thật rơ ràng và dứt
khoát rằng: say mê Thiên Chúa th́ rất cao quí nhưng chỉ say mê công việc của
Thiên Chúa thôi th́ rất tầm thường, rất chóng qua. Chỉ một chút không vừa ư
riêng thôi mà con đă nghĩ đến chuyện bỏ cuộc, phủi tay. Nếu thật ḷng con yêu
mến ta và đang sống và làm việc cho ta cách thành tâm th́ con không bỏ cuộc cách
dễ dàng như vậy được! Mâu thuẫn lắm! Và nếu một chút thử thách nhỏ cũng đủ đánh
gục con th́, con ơi, bấy lâu nay con làm việc cho ai? Chắc không phải là con làm
cho Ta! Có thể con đang làm v́ con và cho chính con mà con không nhận thấy hoặc
không muốn nhận thấy thôi. Con yêu mến của
Cha, Cha rất quí tấm ḷng của con. Con càng yêu Cha rồi con muốn giúp Cha qua
tha nhân. Cha càng quí tấm ḷng của con. Nhưng con nên nhớ rằng yêu Cha là điểm
chính, làm việc cho Cha là chuyện dù quan trọng nhưng vẫn là chuyện phụ. Mang
tiếng làm việc cho Cha mà không thật ḷng yêu Cha th́ đau ḷng Cha lắm. Chuyện
nầy Cha để ư lâu lắm rồi, và Cha hằng đêm mong con sẽ tŕnh bày vấn đề rồi Cha
con ḿnh cùng giải quyết. Ân sủng Cha ban cho con đủ đễ lướt qua mọi thử thách
và bù đắp mọi thiếu sót. Vấn đề là con có chịu nhận ân sủng Cha ban hay không.
Con vẫn hằng khuyên bạn bè là: hăy một tay nắm Chúa, một tay nắm lấy anh em. Cha
thích câu nầy lắm, nhưng sau nầy Cha thấy con ít muốn nắm tay ai. Cha th́ cứ
ch́a tay chờ măi nhưng con th́ cứ tránh né măi. Bẽ bàng cho Cha quá. Bao lần Cha
đă gợi ư mà con cứ lơ đi. Lúc Cha định nói th́ con bảo là khuya quá rồi, con rất
mệt và ngày mai con c̣n phải công tác nặng nề, goodnight Cha! Cha biết làm sao
hơn là tiếp tục chờ bàn tay thân ái và chân t́nh ngày nào của con. Ngày mà con
chân thành và mạnh dạn tuyên bố là con sẽ cậy trông vào ân thánh của Cha lúc Cha
sai con ra đi. Thôi con ngủ
đi, ngày mai con c̣n phải dậy sớm. Khi nào bớt bận rộn con nhớ ghé thăm Cha. Cha
vẫn chờ con và măi yêu con. Chúa tâm sự
xong bài rollo th́ tôi cũng hết muốn ngủ. Đêm khuya hơi lạnh, có đắp mền nhưng
cảm thấy rất trần truồng. Điều bí mật tôi cố tránh né với chính con người tôi
th́ hôm nay đă bị đem ra mổ xẻ rất đầy đủ. Đêm tối nhưng căn pḥng của tâm hồn
bị chóa mắt v́ thứ ánh sáng đột ngột ̣a vào. Ánh sáng của lương tâm, ánh sáng
của Chân Lư, ánh sáng của Sự Thật. Mắc cở quá hóa liều, tôi khai tuốt với Chúa
những căn pḥng c̣n tranh tối tranh sáng của tâm hồn tôi. Những căn pḥng cửa
đóng kín mít lâu nay đă làm linh hồn tôi mốc meo. Tôi khai hết, khai hết. Không
khai để rồi bị hỏi tới th́ c̣n mặt mũi nào nữa mà nh́n ai. Không nói th́ "người
ta" cũng biết mà, dấu làm ǵ mất công, trơ trẽn! Từ từ để cho
tâm hồn dần dần lắng đọng, tôi cảm nhận rằng dầu thiếu sót nhưng thật sự b́nh an
khi nh́n dốc hết cơi ḷng ra với đấng Tối Cao, tin tưởng rằng Ngài sẽ giúp tôi
uốn nắn lại đường lối tôi đang đi hầu ngày mai sống xứng đáng hơn: Tôi đang tập
tễnh những bước chân trở về Nhà Cha tôi, trở về với Thánh Ư. - Ăn Năn và
Thống Hối: Có những trường hợp cần Chúa nói trước rồi chúng ta mới thấy lỗi của
ḿnh. Nhưng cũng có lúc chúng ta nhận thấy rất rơ ràng những thiếu sót của ḿnh
trước khi tâm sự với Chúa. Lắm lúc chúng ta xét ḿnh nhưng không dám ngẩng đầu
lên nh́n Chúa v́ thấy ḿnh quá yếu hèn, quá nhỏ mọn v́ đă vấp phạm rất nhiều
trong ngày. Vấp phạm cả những điều cơ bản nhất, yếu hèn đến mức ḿnh cũng phải
ngạc nhiên lẫn ghê sợ với chính bản thân ḿnh. Khi gặp những
lúc như vậy chúng ta hăy nh́n thật sâu vào con người của ḿnh và chân thành ăn
năn nhận lỗi nhưng đừng nản ḷng. Chính lúc nhận ra sự yếu đuối của ḿnh chính
là lúc Chúa hoạt động mạnh nhất trong ḷng của chúng ta. Nhận ra ḿnh có bệnh là
một bước tiến rất lớn trong việc trị bệnh. Với tấm ḷng chân thành, khiêm
nhường, phục thiện và cậy trông, Chúa sẽ an ủi và giúp ta sức mạnh cũng như ư
chí để chỗi dậy và làm cho ngày mai tốt đẹp hơn. - Mệt mỏi: Có
lúc chúng ta v́ bận rộn suốt ngày nên tối về đến nhà th́ chỉ muốn tắm rửa, ăn
uống qua loa rồi đi ngủ. Tâm sự với Chúa những lúc nầy rất khó và cần ư chí.
Nhưng cũng đừng vấp phải cố tật là "phải" nói chuyện với Chúa. Đừng miển cưỡng,
đừng gượng gạo. Như Thánh Phaxicô Xaviê xưa kia, chúng ta cứ b́nh an nói thật
với Chúa: Cha ơi, con mệt lắm, muốn tâm sự với Cha rất nhiều nhưng mắt mở không
ra. Không nói được nhiều với Cha đêm nay nhưng ít ra con cũng được ở gần Cha -
thật đơn sơ, thật thiết tha và rất chân thành. Có người lại
hỏi: Sao lại phải sợ buồn ngủ khi cầu nguyện với Chúa? Không nên sợ. Buồn ngủ
th́ cứ ngủ, chuyện nhỏ! Chúng ta hăy h́nh dung h́nh ảnh một người con thơ mệt
mỏi ngủ vùi b́nh an trong ḷng người Mẹ hiền: rất đẹp và thật đáng yêu. Chúng ta
cũng vậy: cứ tự nhiên. T́nh yêu không nên gượng ép những phải luôn chân thành
thiết tha. Đă gọi là tâm
sự với nhau th́ phải có hai chiều: ḿnh nói, đương nhiên Chúa lằng nghe, nhưng
ḿnh cũng phải dành cho Chúa cơ hội để Ngài chia sẻ vui buồn trong ngày với
ḿnh, khuyên nhủ, dạy bảo, cố vấn, đề nghị, răn đe v.v.. Nếu không th́ chúng ta
chỉ độc thọai với chính ḿnh. Nói măi rồi thành ra lầm ư ḿnh là ư Chúa. Thay v́
xin Chúa ơn soi sáng, th́ chúng ta lại cố vấn Chúa. Nguy hiểm thật! Kinh thưa qúi
anh chị, chúng ta vừa xét qua một số t́nh trạng điển h́nh có thể gặp phải lúc
chia sẻ với Chúa. Nh́n chung, chúng ta quan sát được đều ǵ? Tôi xin tóm gọn một
vài nhận xét. Tâm sự hằng ngày với Chúa, xét lại lối sống và hướng đi đời ḿnh
là một cách hữu hiệu giúp ta: * sống mật
thiết hơn với Thiên Chúa, tâm sự Cha con, làm viêc chung, teamwork; * biết ḿnh rơ
hơn, và, với sự cố vấn và soi sáng của Chúa, ta sẽ sống ngày mai tốt đẹp hơn,
cậy trông hơn và tin tưởng hơn v́ biết rằng Chúa đang đồng hành với ḿnh; và * chia sẻ bữa
cơm tinh thần với Chúa, bữa cơm Huynh Đệ, bữa cơm Cha Con, bữa cơm Thầy Tṛ, bữa
cơm hằng ngày không thể thiếu của những ai muốn ngày mai tiếp tục lên đường với
Ngài. Từ bữa cơm tinh thần quan trọng nầy, ta nhận thêm ân sủng, can đảm, ư chí,
nội công và sự soi sáng để ngày mai tiếp tục thực thi thánh ư Ngài cách trọn vẹn
hơn, bớt lỗi lầm hơn. Trở về Kính thưa quư
anh chị, Chúng ta vừa
bàn qua một vài nét chính của việc xét ḿnh theo thánh ư Chúa, vế thứ nhất của
chủ đề hôm nay. Bây giờ tôi xin mời quư anh chị suy nghĩ đến vế thứ hai của
thánh vịnh 119: trở về với thánh ư. Lời kêu gọi của
vế thứ nhất: "Xét lại đường ta đang đi, cách ta đang sống theo hướng nào, mục
đích nào, nhiệt tâm cỡ nào, đúng theo ân sủng Chúa ban cho chưa, đúng với trách
nhiệm và tiềm năng ta chưa". Lời kêu gọi của vế thứ hai: sau khi nhận định vị
trí và điều kiện sống của ḿnh cách rơ ràng rồi th́ hăy điều chỉnh hướng đời
ḿnh về với thánh ư: mục tiêu tối hậu Thiên Chúa nhắm cho đời ta. Nếu nhận ra
thánh ư nhưng không trở về th́ cũng vô ích mà thôi. Nói đến chuyện
trở về th́ trước đó cũng nên nói chuyện ra đi. Phải có chuyện ra đi thi mới có
chuyện trở về. Đi ở đây là đi xa, rời xa Thánh Ư. Và có nhiều lư do dẫn dụ ta ra
đi. Nếu như t́nh
yêu của Thiên Chúa, Đấng Toàn Năng, dành cho ta vô bờ bến th́ sức mạnh của Bóng
Tối, kẻ dám thách thức Thiên Chúa, luôn luôn ŕnh rập để dụ dỗ ta ra khỏi ṿng
tay của Ngài cũng rất kinh khủng. Bóng Tối không dám đương đầu với Ánh Sáng. Một
chọi một th́ chết chắc, nên Nó không dám. Nhưng Nó chưa hề bỏ cuộc. Đánh Cha
không lại th́ đánh đàn con, v́ biết rằng Cha rất đau đớn khi bị mất con, những
đứa con của t́nh yêu, những đứa con mà Con Thiên Chúa đă phải hy sinh thân ḿnh
để chuộc lại. Thế là cuộc chiến đă bắt đầu và vẫn đang tiếp diễn cho đến hôm
nay. Bóng Tối rất khôn ngoan: nó không giết ta trực tiếp nhưng cám dỗ ta để ta
tự đánh mất linh hồn. Ta có tự đánh mất linh hồn th́ Chúa mới không phạt Bóng
Tối được, v́ Nó nói có lư: Con ông tự đánh mất linh hồn nó. Nó ngu th́ chết đáng
đời nó, có dính líu ǵ đến tôi! Thâm độc thật. Nhưng nó cám dỗ
ta qua cách nào? Rất đơn giản: Nó dùng một chiêu xưa như trái đất nhưng rất hiệu
quả: đánh vào tính ṭ ṃ của con người, đánh tuốt luốt từ bà Evà và ông Adong
cho đến chúng ta. Hai Ông Bà không phải đi xa Chúa lúc bị đuổi ra khỏi vườn Địa
Đàng nhưng đă xa Chúa ngay từ lúc ṭ ṃ vói tay hái trái cấm, một cách nghịch
lại Thánh Ư. Bà Evà nghịch Thánh Ư là v́ ṭ ṃ nghe theo lời dụ của Bóng Tối, kẻ
c̣n bị gọi là Tên Cám Dỗ. Ông Adong nghịch Thánh Ư là v́ tuy không nói nhưng
cũng không cản bà Evà và cũng đồng ư muốn "thử tí xíu xem xao". Hậu quả: Cha đau
đớn; Con tủi hổ xa Cha; Tên Cám Dỗ cười ngạo mạn châm biếm. Mỗi lần Tên Cám
Dỗ xuất Ṭ Ṃ Tuyệt Chiêu là mỗi lần con người điêu đứng. Từ ṭ ṃ đến kiêu ngạo
không xa là bao. Mà khi đă kiêu ngạo rồi th́ ai nói cũng không nghe, lỗ tai linh
hồn bị điếc rồi, cắt đứt các mạch huyết ân sủng Chúa ban. Khô cằn, mất linh hồn:
kết quả sau cùng của sự đi xa Thánh Ư. Bây giờ chúng
ta bàn tiếp chuyện trở về sau khi lướt sơ qua một vài điểm chính của động lực
cám dỗ chúng ta rời xa Thánh Ư Thiên Chúa. Cũng tương tự như tiến tŕnh xét
ḿnh, trở về là một tiến tŕnh không ngưng nghỉ suốt Ngày Thứ Tư. Đừng nói rằng
tôi khỏe rồi. Từ khi tham dự khóa 3-Ngày, tôi vẫn sống với Chúa, tôi đang ở
trong nhà Cha tôi. Bây giờ tôi không cần phải vất vả trở về như đa số các anh
chị em tôi: đời tôi long đong nhiều rồi, bây giờ cứ ở nhà mà an dưỡng cho khỏe.
Tư tưởng nầy mới nghe qua cũng rất hấp dẫn nhưng có nhiều nét tiêu cực và nguy
hiểm. Người với cách suy nghĩ như trên, sống tưởng như đang ở trong nhà Cha
nhưng có thể đang sống rất xa Cha. V́ sao? V́ đánh giá quá cao những ǵ đă gặt
hái được nhưng đánh giá quá thấp những tài năng Chúa ban cho, những sứ mệnh Chúa
kỳ vọng nơi họ. Những ǵ họ đă đóng góp cho những người chung quanh rất quí.
Nhưng chân giá trị của những đóng góp đó khó xác định, chỉ có đương sự và Chúa
biết mà thôi. Và chỉ khi nào họ có thể chân thành trả lời với Chúa rằng, Lạy
Cha, Cha trao cho con mấy nén bạc, và với tất cả khả năng và ḷng mến Cha và mến
anh chị em, con đă làm sinh lời thêm mấy nén. Xin Cha nhận đây tấm ḷng thành
của con. Chỉ những ai
thật sự trở về và đang sống b́nh an trong nhà Cha mới có thể nói được câu nói
nầy. Với ḷng mến, cậy trông và ư chí, chúng ta cũng có thể cố gắng để có thể
nói được một câu nói tương tự vào ngày sau hết. Đừng để Chúa đ̣i lại những nén
bạc, nhất là lúc c̣n sống. Khổ thân. Đen tối. V́ c̣n sống một
phút là vẫn c̣n một đoạn đường ta phải vượt qua để tiến về Nhà Cha. Không tiếp
tục cố gắng tiến về là chấp nhận dừng lại với một khoảng ngăn cách Cha-Con.
Chúng ta là con người, mà đă là con người th́ không ai đang c̣n sống mà đă hoàn
toàn thánh thiện. Cố gắng trở nên ngày càng thánh thiện hơn th́ có, nhưng đạt
được sự thánh thiện hoàn toàn th́ không thể nào có. Chúng ta, không
ai có thể nói rằng tôi đă về Nhà rồi và đang ung dung an nhàn trong Nhà Cha,
ngọai trừ chúng ta đă hoàn tất ngày Thứ Tư. Trong Thánh Kinh, dụ ngôn lừng danh
nói về ngày trở về của người con hoang đàng th́ chúng ta ai cũng đă rơ, và rất
thấm thía, nhất là lúc dự khóa ba ngày. Chuyện kết thúc lúc người con trở về
sống hạnh phúc trong t́nh thương vô bờ bến của người Cha. Không biết chuyện nầy
không có phần hai hay không. Không biết người con thứ có ở măi trong nhà Cha,
hay là rồi cũng lại bỏ nhà Cha đi lần nữa, rồi lại trở về, rồi lại ra đi. Giả
thuyết nầy khó nghe nhưng có thể đang xảy ra cho cách sống của rất nhiều người,
trong đó có tôi. Chúng ta thỉnh thoảng có chút giống người em hoang đàng qua
những ngày trở về trong ăn năn sám hối. Nhưng có thể chúng ta đang sống giống
cuộc sống của người anh cả nhiều hơn. Người anh cả sống rất gần Cha nhưng ḷng
th́ ở rất xa Cha. Tưởng rằng ḿnh đang ở trong nhà Cha là đủ rồi nên kết cuộc là
ngày càng rời xa Cha mà không dám nói ra. Tưởng rằng đang đóng góp rất nhiều
nhưng kết quả th́ không được bao nhiêu, v́ giá trị th́ Cha đo bằng ḷng mến mà
con th́ cứ dâng lên Cha nào công nào của trống rỗng để che đậy ḷng vị kỷ kiêu
căng. Có nhiều cách
đi và cũng có nhiều lối về. Có lúc phải về thôi v́ không c̣n đâu nương tựa. Cái
bụng trống rỗng đă hối thúc người con hoang đàng trở về chứ không phải anh ta
trở về sau khi suy xét đường lối của ḿnh đang đi là sai lầm. Anh ta cất bước
thất thểu trở về là v́ cái bao tử nó cứ cồn cào chứ không phải về v́ trái tim
thúc dục. Do đó nên đang trên con đường trở về nhà, người con hoang đàng vẫn
chưa thật sự trở về. Măi đến lúc cảm nhận và chứng kiến tấm ḷng thương yêu vô
điều kiện của người Cha th́ người con hoang đàng mới thật sự tỉnh giấc và thật
sự trở về, trở về theo Thánh Ư. Sự phân ly nào
cũng có người buồn, nhưng ngày sum họp th́ ai cũng vui. Miễn sao có ngày về là
vui rồi. Về càng sớm càng tốt để Cha bớt mong chờ. Trời tối nhanh, đường chông
gai. Đừng chần chờ mà đánh mất cơ hội sống măi trong t́nh Cha. Cũng có lúc ra
đi chỉ v́ một chút ham vui nên đi lạc chứ thật ḷng không muốn ly dị Chúa. Dụ
ngôn con chiên lạc là một ví dụ điển h́nh. Trường hợp nầy không nguy hiểm lắm
nhưng cũng phải cảnh giác để tránh. Vị Mục Tử Nhân Lành sẽ đem con về nếu con
muốn về. Đối với Ngài: muốn về với Ngài là đă ở bên Ngài rồi. Ngài sẽ không để
hư mất một con chiên nào của Ngài. Chưa về tới nhà
nhưng đă tính chuyện đi tiếp. Đi măi rồi quen chân. Càng đi nhiều th́ càng ít
ngại ngùng so với những lần mới bỏ nhà ra đi. Càng đi linh hồn càng chai ĺ. Mọi
chuyện đă có ṭa giải tội thanh toán, không cần suy nghĩ nhiều. Cha lập nên bí
tích giải tội th́ con phải có tội để được giải là chuyện b́nh thường thôi, con
được sinh ra trong tội lỗi mà. Đây là một h́nh thức chà đạp ân sủng của Chúa. Và
cứ thế, với lập luận nguy hiểm nầy, chúng ta cứ đi ĺ lợm ra đi. Đi cho đến lúc
mệt mỏi rồi lại trở về. Về xong rồi lại bỏ nhà ra đi. Nhà Cha lúc đó chỉ là một
trạm đổ xăng, một bến xe chứ không phải là gia nghiệp của con. Chưa về đến nhà
mà đă nghĩ đến chuyện đi hoang cho ngày mai th́ làm sao con an nghỉ bên Cha
được. Do đó trở về
với Thánh Ư cũng giống như xét ḿnh, cần nghị lực và thành tâm, đ̣i hỏi sự cố
gắng suốt đời, chứ không phải chỉ một giai đọan trong đời. Cả hai phải đi song
song và hỗ tương cho nhau mọi ngày suốt cuộc đời của chúng ta. Canberra
|