Hôm nay con khóc thật nhiều,
Nhớ khi c̣n Mẹ mọi điều vui tươi.
Nh́n ai rộn ră tiếng cười,
Riêng con lặng lẽ, thiếu người thương yêu.
Dù con tuổi đă xế chiều,
Vẫn mong được Mẹ mắng yêu "con này..."
"Lớn rồi sao cứ kề đây,
Để mà nhơng nhẽo kẻo thầy cười cho"
T́m đâu ngày tháng vô lo?
Những năm về trước bên ḷ nướng khoai.
Khoai lang nước mặn bẻ hai,
Cũng như phận số an bài cho con.
Đến nay Mẹ đă không c̣n,
Chỉ nh́n ảnh Mẹ héo hon ḷng sầu.
Cuộc đời là một bể dâu,
Con đi t́m Mẹ ở đâu bây giờ!!!
Con thèm tiếng hát ầu ơ,
Của ai vọng lại dật dờ bên tai.
Nhớ xưa những buổi ban mai,
Mẹ đi trồng tỉa miệt mài trên nương.
Mẹ dồn hết cả yêu thương,
Cho con tám đứa xem thường bản thân.
Mẹ quen sống cảnh cơ hàn,
Mẹ luôn cảm thấy muôn vàn niềm vui.
Cùng thầy chia sẻ ngọt bùi,
Đến ngày nằm xuống bùi ngùi chia xa.
Mẹ là một bản trường ca,
Ru con khôn lớn bước ra với đời.
Giờ con như hạt sương rơi,
Nửa đêm rớt xuống chơi vơi ngoài trời.
Nắng lên tan biến đi thôi,
Cho con gọi nắng, nắng ơi thương t́nh.
(Tháng 5 nhớ Mẹ 2008)