|
GIÀ TRẺ, TRẺ GIÀ |
||
|
Tom |
||
|
Thời
trước năm 1975, tôi rất thích chương tŕnh thoại kịch của nữ nghệ sĩ Kim Cương.
Chương tŕnh này thường diễn những vở thoại kịch xă hội có nội dung thật hay và
xây dựng. Chương tŕnh c̣n có sự cộng tác của các nghệ sĩ tên tuổi, trong đó tôi
khoái nhất Kim Cương, "sao" của tôi đấy quư anh chị ạ. Nghệ sĩ Kim
Cương có cái tài đóng vai nào cũng được, già trẻ lớn bé ǵ cô cũng nhập vai tốt
và thành công tuốt tuồn tuột. Đặc biệt tôi mến phục tài cô khi đóng những vai
trẻ trung, nhỏ bé. Cùng với sự hóa trang, cô diễn xuất hết sức hồn nhiên. Những
người không biết cô, chắc chắn không thể nghĩ cô đă có tuổi đến như vậy. Cuộc
đời các nghệ sĩ sân khấu cũng có những điều hay, được sống với nhiều vai tṛ
trong xă hội, dù chỉ là khoảnh khắc trên sân khấu. Trong thực tế
cuộc đời, có nhiều người trẻ v́ hoàn cảnh đưa đẩy phải làm người già, làm "ông
cụ non". Thời gian qua,
tôi có dịp được đọc các bài kư sự cảm động của linh mục Martinô Nguyễn Bá Thông.
Cha Thông c̣n trẻ, đang sống bên Hoa Kỳ nhưng rất quan tâm tới tuổi trẻ Việt
Nam. Mấy năm trước, nhiều lần cha trở về Việt Nam t́m cách sống ḥa đồng với các
em bụi đời, và đă có một số bài thuật lại những cuộc đời khốn khổ này. Hơn thế,
gần đây cha đă sang tận Cam Bốt t́m hiểu thực trạng các em gái Việt Nam bị bán
làm nô lệ t́nh dục. Đau thương, kinh hoàng quá sức. Quư anh chị có thể t́m đọc
nơi trang web của ngài: www. hayyeuthuongnhau.org Đặc biệt ngược
lại, nhiều người già muốn trở lại tuổi trẻ thanh xuân, "cải lăo hoàn đồng". Gần đây tôi vẫn
theo dơi chương tŕnh y tế "trẻ măi không già" của đài phát thanh Sắc Tộc SBS,
nhằm giúp thính giả hiểu rơ hơn về cơ thể con người, từ đó có những tập luyện
đối phó với sự thoái hóa của tế bào, của cơ bắp... Và quan trọng
hơn, dù tôi có hóa trang, có thay đổi cắt xén để trẻ trung thế nào đi chăng nữa,
th́ cũng chẳng thay đổi được lư lịch đă có sẵn trong giấy khai sinh, và tới ngày
tới tháng th́ cũng thẳng cẳng, xuôi tay. Cái màn "cải lăo hoàn đồng" chẳng hề
có. Có chăng là như lăo ngoan đồng Châu Bá Thông trong bộ Anh Hùng Hùng Xạ Điêu
mà chớ: Thân xác già nua râu tóc bạc phơ, nhưng tâm hồn và lối sống trẻ trung
yêu đời mới quư. Đại Hội lần thứ
nhất của phong trào ngành Việt Nam Úc châu tổ chức tại Brisbane năm 2001 để lại
cho tôi nhiều kỷ niệm và ấn tượng khó quên. Ngày đó phong trào được đón tiếp một
vị khách bất ngờ: Đức cha F.X. Nguyễn Văn Sang, giám mục địa phận Thái B́nh.
Trong bữa ăn tối mừng kỷ niệm ngày 43 năm linh mục và 20 năm giám mục của ngài,
ngài đă nói: "Soi gương th́
thấy đă già, Tôi rất tâm đắc
với câu thơ này và muốn sống măi như vậy. Đó cũng là điều tôi vẫn thường nghĩ. Tôi vẫn thường
nghĩ vậy v́ có nhiều dịp gặp gỡ bàn bè cùng lớp cùng trường. Mỗi dịp gặp nhau là
chuyện tṛ nổ như bắp rang, những kỷ niệm thời xa xưa được nhắc kể lại xem ra
chẳng bao giờ dứt. Sống nhiều với quá khứ cũng dễ làm tôi có cảm tưởng c̣n trẻ
lắm, mấy chục năm đă qua mà ngỡ tưởng như hôm nào! Tôi vẫn thường
nghĩ vậy v́ thích gần gũi, sinh hoạt với giới trẻ. Ai có ư kiến ư c̣ ǵ, tôi cứ
cặp chung với một cháu bé, hai bác cháu cộng chung tuổi lại rồi chia đôi th́
tuổi đâu đă già!? Ở nhà tôi cũng thích đùa giỡn với con cái, nhất là khi chúng
c̣n thơ bé. Thế nhưng giờ
đây b́nh tâm soi kỹ ḷng lại, quả khó c̣n là thanh niên. Với tuổi đời và
kinh nghiệm chồng chất, đă cảm nghiệm thấy các giới hạn của con người, tôi có
khuynh hướng an phận, không c̣n cái đam mê, cái nhiệt t́nh của tuổi trẻ; không
c̣n muốn mạo hiểm thử nghiệm mọi thứ có thể được. Giờ này vẫn thích gần gũi,
sinh hoạt với giới trẻ, có thể đó là dịp để nhớ lại "những ngày xưa thân ái" đấy
chăng? Hay đó chỉ là khuynh hướng muốn nâng đỡ, tiếp sức cho giới trẻ mà thôi?
(v́ làm ǵ c̣n sức để mà "đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên"). Tôi
hằng ngưỡng mộ Đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II trong nhiều lănh vực, mà sức
lôi cuốn đối với giới trẻ là một. Tôi hiểu ngài phải có tâm hồn trẻ trung lắm
mới có hấp lực mạnh mẽ với giới trẻ như vậy. Thật lạ lùng khi cụ già run lẩy bẩy
lại là một "siêu sao" của giới trẻ. Tôi cần t́m hiểu hơn và học hỏi nơi ngài. Bệnh tật giai
dẳng cũng là trở ngại ngăn trở tôi giữ được tâm hồn trẻ. Những hậu quả của bệnh
tật lúc nào cũng hiện diện như muốn cảnh báo "tôi đă hết thời", từ đó vi khuẩn
mặc cảm dễ dàng tung hoành đánh phá, làm cằn cỗi đi không những con người mà cả
tinh thần nữa. Ở nhà tuy vẫn
thường đùa vui với con cái, nhưng đó chưa hẳn là đă trẻ hóa, v́ vẫn có những cái
nh́n khá xa con cái. Trách nhiệm của người gia trưởng nơi xă hội xa lạ này đă g̣
bó bớt sự tươi trẻ tôi muốn lại. Tôi vẫn có cái cảm giác không an tâm với con
cái như mẹ tôi đối với tôi ngày xưa. Tư tưởng của hai thế hệ quả là có gần nhau
hơn, nhưng vẫn chẳng hề sát lại được. Con cái vẫn coi tôi là cổ hủ. Tôi vẫn coi
con cái là hơi quá trớn. C̣n việc yêu
thích trẻ nhỏ chưa chắc đă có tâm hồn trẻ, nếu không sống và có những tâm t́nh
của các trẻ nhỏ, điều mà Thầy Chí Thánh đă nhiều lần nhắc tới. Tôi hiểu Thầy
không những yêu mến trẻ em, mà c̣n lấy chúng làm mẫu mực cho người lớn nữa: "Ai
không đón nhận Nước Thiên Chúa như một trẻ nhỏ th́ sẽ chẳng được vào" (Mc 10,
15) như ư lực sống cho tháng này. Thầy xuống thế
để rao giảng Thiên Chúa là t́nh yêu. Thầy thiết lập Nước Trời trong đó con người
sống với Thiên Chúa như con thảo với cha hiền, và với nhau như anh em một nhà.
Người lớn v́
quá nhiều va chạm trên đường đời, nên thường kỹ lưỡng và tính toán hơn thiệt. Họ
hay nhắm đến những lợi ích cụ thể và nh́n kẻ khác một cách thận trọng, trừ khi
kẻ ấy đă là bạn hữu. Ḷng họ thường cố chấp và cứng cỏi. Trong đời rao giảng,
Thầy không ngừng vạch ra cho thấy một thái độ hết sức nguy hiểm, đó là thái độ
của người Biệt phái và Kinh sư: kiêu căng tự măn, cho ḿnh là quan trọng và đầy
công đức, không những trước mặt anh em mà cả trước mặt Thiên Chúa. Chính thái độ
đó làm cho họ xa với Nước Thiên Chúa nhất. C̣n trẻ nhỏ th́
dễ dàng tin cậy, phó thác và cởi mở đón nhận. Trẻ nhỏ nh́n mọi sự trong liên
quan với cha mẹ. Mọi sự đến với em qua cha mẹ, v́ thế mà em cảm thấy an toàn.
Các em nhỏ lúc nào cũng muốn gần gũi bên cha mẹ để mà nhơng nhẽo, muốn được
chiều chuộng. Nói cho cùng, điều Thiên Chúa đ̣i hỏi nơi tôi, chính là điều tôi
vẫn đ̣i hỏi nơi con cái ḿnh: ḷng tin tưởng phó thác và yêu mến. Mỗi lần nói đến
tinh thần trẻ thơ, tôi lại liên tưởng ngay đến các nữ tu. Tôi ước mong và
cứ cố gắng để học theo các Soeur, để sống cho được như các cụ ta vẫn bảo: "một
già một trẻ bằng nhau". Sự cố gắng này hơi gay go, tôi khó mà tự lực cánh sinh,
nhưng phải nhờ đến bàn tay khéo léo của bác sĩ thẩm mỹ Giêsu, để được sống trẻ
thật trên đường đời chứ không phải giả tạo trên sân khấu. Chắc chắn tôi
c̣n phải học hỏi nhiều điều nơi tuổi thơ trong thái độ đối với Chúa và đối với
nhau. Chắc chắn không những tôi vẫn phải yêu thích trẻ em, mà c̣n không được làm
hư hỏng trẻ em, cũng như nhớ đến những em đang là nạn nhân của người lớn, để làm
ǵ đó góp phần cho các em "được sống và sống dồi dào" như quyền lợi của các em
đáng được hưởng.
|