|
TÔI "NGỐ" |
||
|
NY |
||
|
- Bà chị
của em kỳ cục quá chừng! Chị gần bước sang tuổi ngũ tuần rồi, mà sao c̣n ngây
thơ dễ tin, không biết chuyện ǵ hết như trẻ con vậy! Đó là câu nói
của người em trai út đă nhận xét về tôi. Hiểu lầm nhau đă là nguyên nhân gây ra
những chuyện không vui trong gia đinh giữa các anh chị em, nên lần đầu tiên tôi
phải lên tiếng thanh minh cho cái thái độ rất ư là... ngây thơ cụ của tôi. - Út ít à, bà
chị của út từ hồi bắt đầu có trí khôn đă học được từ mẹ cái tính: không thích
ngồi lê đôi mách, nói không tốt cho người khác nên đă... làm như không biết
chuyện ǵ hết dù rằng chị được nghe được biết và đủ thông minh để hiểu chuyện ǵ
đă và đang xảy ra chung quanh ḿnh đấy út ít ơi!. Út đă từng nghe bạn học ngày
xưa của chị gọi đùa rất thân thương chị là: Thu "ngố" sao! Có lần chị bực ḿnh
v́ bạn bè thân thiết với nhau quá, riết rồi... lờn mặt nhau luôn! Nên chị trả
lời với giọng nhẹ nhàng pha chút dấm: - Ứ phải rồi
Thu ngố vậy đó! Vậy th́ cái người làm bạn thân thiết vói Thu từ thời c̣n cắp
sách đến trường đến bây giờ đă ngũ tuần rồi mà vẫn c̣n quư mến nhau th́ cái
người đó cũng cùng họ... en... dê.. ô.. ngô.. sắc chắc?! Biết chị đă nổi cơn
điên của người... "ngố" nên bạn chị phá lên cười nói: - Trời ơi! Thu
mà bán cái "ngố" của Thu đi ăn cả đời cũng không hết! - Cái con bé
này (cha có quyền gọi con là con bé dù con đă ngũ tuần rồi, v́ cha là cha mà lị)
lúc nào cũng thấy cười, vui nhỉ. Để trả lời cha
tôi cũng chỉ... cười. Nhưng thầm nghĩ: Cha ơi, lúc nào cha hết thấy con cười là
lúc con hết sức để làm cho cái cơ ở miệng nhấc lên được nữa và cần cha đến sức
dầu tặng không cho con cái vé máy bay về với Chúa thôi cha à! Tôi có nhiều
bạn nhỏ rất thân thiết, chúng tôi quư mến, hiểu nhau và dễ dàng chia sẻ với nhau
trong nhiều khía cạnh của cuộc sống. Với bản tính năng động, thích học hỏi nên
tôi dễ dàng hoà đồng với mọi người. Khi cần phải làm bà già, tôi cũng ra cái
vẻ... lăo bà bà lắm. Nhưng thường th́ tôi thực sự cảm thấy thoải mái khi vui đùa
như người trẻ hơn. Khi có dịp anh
chị em họp mặt, sau bữa ăn thường hay có những cuộc vui, nếu cần tay ngồi binh
xập xám, tôi sẵn sàng ngồi ṣng chờ cho đủ tay là tôi đứng lên nhường chỗ. Khi
đám cháu trai, cháu rể chơi bóng bàn tôi vui vẻ nhập cuộc. Như ngày hôm qua giỗ
44 năm ngày bố chúng tôi qua đời, sau khi thu dọn chén bát, tôi ngồi nói chuyện
cười đùa với nhóm cháu gái cháu dâu, th́ nhóm cháu trai gọi chơi bóng bàn. Trong
lúc đang chơi, tôi bị các cháu gái chọc ghẹo: bà d́ đă ngoài 50 rồi mà vẫn c̣n
như trẻ con, mừng quá! Tôi sung sức thêm và đánh một cú "ve" thật đẹp mắt khiến
đám cháu trai lắc đầu "lé mắt" luôn. Cũng trong
phong cách sống đó, tôi đă làm cho khuôn mặt "vừa nghiêm vừa buồn" của chồng tôi
nở nụ cười tươi nhiều hơn, các con chúng tôi đă không cảm thấy rụt rè khi phải
hỏi xin bố chúng điều ǵ. Trong bữa ăn, chồng tôi đă thường xuyên nói chuyện đùa
vui với vợ con đến nỗi các con đă gọi bố chúng là "mr. Bean" Tôi đă thực sự
cảm thấy hạnh phúc và vui khi thỉnh thoảng chồng tôi mắt trước mắt sau không
thấy bóng dáng đám nhỏ đâu, ôm tôi và nói: em à, ngày xưa ở nước ḿnh, vào cái
tuổi ngũ tuần như em người đàn bà Việt Nam đă ra dáng rất "bà" rồi chứ đâu có
c̣n trẻ con như em bây giờ. Tôi cảm tạ
Chúa, v́ Ngài đă ban cho tôi sống và luôn nh́n cuộc sống dưới đôi mắt của trẻ
nhỏ. Cho tôi có được tâm t́nh luôn trẻ trung mặc dù xương cốt đă bắt đầu lỏng
lẻo và đau nhức! Tôi ước mong
sao quăng đời c̣n lại, Chúa luôn ǵn giữ tôi để nhưng khó khăn, đau khổ của sống
không làm cho tôi mất đi "cái ngố" của ḿnh để tôi luôn mang tâm t́nh sống đơn
sơ luôn yêu thương và nghĩ tốt về người chung quanh ḿnh. |