XIN CHO CON ĐƯỢC SỐNG PHÓ THÁC TRONG CÔNG VIỆC HẰNG NGÀY

 

Em Nguyễn #32

 

Tôi nh́n chị, nước da xanh xao, chị không mang một chút trang điểm. Đôi mắt chị đỏ au, giọt nước mắt chờ đợi lúc nào đó tuôn ra. Chị ngồi đó, im ĺm, để mặc cho người bạn lớn tuổi phân trần, nói về hoàn cảnh của chị. Mắt tôi t́nh cờ nh́n thấy cây Thánh giá và h́nh Mẹ Maria chị mang trên cổ, chị nh́n lại tôi, chúng tôi nh́n nhau. Sự nhận ra giữa hai người cùng một niềm tin mang lại sự tin tưởng cho nhau. Tôi tin chị đă không dùng t́nh cảnh bệnh hoạn của ḿnh để đạt điều chị muốn, ngược lại th́ chị tin ǵ nơi tôi?
 

Tôi nói: "Xin chị an tâm và ráng giữ ǵn sức khỏe để mau b́nh phục mà lấy lại sức lo cho cháu".
 

"Cám ơn cô, tôi ráng?..." và những giọt nước mắt thi nhau chảy dài trên hai g̣ má xương xẩu của chị, giọng chị nhỏ dần nhường cho tiếng nấc cho cảnh khổ của ḿnh. Những giọt nước mắt đau khổ tưới lên những khổ nhọc để ươm bông cho tương lai của đứa con của ḿnh. Những giọt nước mắt của Mẹ Maria hiệp thông cho công cuộc cứu độ của Chúa.
Sáng nay, tôi đă cầu nguyện và th́ thầm xin với Chúa "Lạy Chúa, xin cho con biết sống phó thác trong công việc hằng ngày của con" Trong công việc hằng ngày của tôi, biết bao lần bị người ta sử dụng sự yếu ḷng v́ cảm thương hoàn cảnh của họ để rồi sau đó tôi buồn thật nhiều v́ biết ḿnh đă giúp lầm người. Nhưng tôi làm sao biết được, thôi th́ để người phụ ḿnh c̣n hơn ḿnh phụ người.
 

Chiều hôm qua, chị và người bạn cùng quê ngồi đơi tôi sau giờ tan trường để xin cho con của chị được thuyên chuyển về trường, nơi tôi đang làm việc. Người bạn lớn tuổi của chị kể lại hoàn cảnh của chị. Tôi lắng nghe và mường tượng đến sự ngă quỵ của chị tại cổng lên máy bay, sự sợ hăi, ngơ ngác của đứa con giữa một rừng người không cùng ngôn ngữ và không một người thân để kêu gọi. Gia đ́nh, tất cả thật là xa, ở một đất nước khốn khổ, nơi mà chị đă đánh đổi tất cả để lo cho đứa con có một tương lai khá hơn cuộc đời của cha mẹ nó. Lật từng trang passport để kiểm lại những con dấu được đóng về ngày giờ đi và đến nước Úc, con dấu sau cùng đă đóng vào ngày rời nước Úc nhưng không có con dấu nhập cảnh của nước nào v́ nơi chị nhập cảnh là một nhà thương tại Úc và nằm đó trong suốt thời gian hai tháng để điều trị. Chị lúc lắc cái đầu như một sự thư giăn v́ đă cúi mặt nh́n xuống hơi lâu. Cái ống tube nhựa đang gắn vào đầu chị nhô lên ngọ ngậy như cây antena, mắt tôi không rời cái ống tube đó. Nó đưa tôi về những ngày tháng Bố ngă bệnh nặng, nằm bệnh viện tại Hà Nội, người của ông cũng vậy, đầy những dây nhợ và ống tube quấn quanh thân thể của ông. Tôi nhớ bố tôi quay quắc, tôi nhớ đến Chúa và sự ngă qụy của Ngài trên chặng đường vác Thánh Giá. Tôi không nh́n thấy chị nữa mà tôi nh́n thấy bố tôi đang đau đớn, cần tôi chăm sóc. Tôi nh́n thấy Chúa đang giơ tay mời gọi "con hăy làm ǵ cho người chị em của con."
 

Tôi nói với hai chị, thôi để tôi đi t́m ông Hiệu Phó, thầy chịu trách nhiệm về cấp lớp của cháu để tŕnh bầy hoàn cảnh của chị và xin cho cháu được ghi danh học tại trường để tạo sự dễ dàng cho việc đi khám bác sĩ của chị, tôi nói tôi sẽ cố gắng hết sức ḿnh nhưng không dám hứa với chị một điều ǵ cả.
 

Chị lại nh́n tôi, cái nh́n làm tôi nhớ đến một câu chuyện tôi đă đọc đâu đó. Câu chuyện kể có hai người bạn thân cùng đi chiến đấu nơi một tuyến đầu, một người bị bắn ngă nằm trên chiến trường, dưới làn mưa đạn. Người bạn c̣n lại, hỏi và xin phép vị chỉ huy cho anh ta ra kéo bạn ḿnh vào. Vị chỉ huy cho phép và nói với anh "tôi nghĩ việc này không đáng làm và anh không nên hy sinh một cách vô ích v́ bạn anh có thể đă chết rồi và anh có thể bị nguy hiểm đến tính mạng của ḿnh". Nhưng người bạn c̣n lại đă không c̣n nghe ǵ nữa cả v́ anh đă lao ḿnh ra, dưới làn mưa đạn của hai bên, bạn và thù để kéo bạn ḿnh vào. Khi đă kéo xác bạn ḿnh vào nơi chiến hào an toàn rồi, anh ngẩng lên và nh́n thấy vị chỉ huy của ḿnh đang nh́n anh một cách tŕu mến và lập lại câu mà ông ta đă nói nhưng người lính bạn c̣n lại đă không nghe kịp. Chờ ông dứt lời, anh ta nói: có chứ thưa đại úy, v́ khi tôi ḅ đến gần bạn của tôi th́ anh ấy c̣n sống và tôi thật sung sướng khi bạn tôi hé mắt nh́n tôi và thều thào nói trước khi trút hơi thở cuối cùng "Jim, tao biết mày sẽ đến..." Một người tin tưởng vào người bạn của ḿnh cho đến lúc cuối cùng của cuộc đời. Một người quên đi bản thân của ḿnh để chứng tỏ ḷng yêu thương và quư mến bạn của ḿnh.
 

Tôi chắc chắn là sẽ không dám xả thân như người bạn trong câu chuyện, nhưng cái nh́n của chị đă làm cho tôi quyết tâm hơn trong việc giúp chị vượt qua hoàn cảnh khó khăn của chị trong hiện tại. Sáng nay chị lại vào trường, im ĺm ngồi chờ đợi. Tôi chào chị và đi t́m ông Hiệu Phó để tŕnh bày hoàn cảnh của chị. Con đường từ pḥng làm việc của tôi đến văn pḥng của ông thật ngắn nhưng dường như dài lắm ngày hôm nay. "Lạy Chúa, xin cho con biết phải nói và làm những ǵ".
Tôi nhớ lại nụ cười của chị khi tôi báo tin cho chị biết trường đă chấp nhận cho con của chị được ghi danh học tại trường. Trong khi tôi đang thầm cám ơn Chúa, th́ chị nói với nụ cười tuy tươi vui nhưng lại hằn lên những nét méo mó trên khuôn mặt v́ chứng bệnh tai biến mạch máu năo của chị "từ hôm qua đến bây giờ, em cầu xin Chúa và Mẹ Maria quá chừng. Chắc Chúa và Mẹ tội nghiệp em nên cho chị giúp em.." rồi chị nghẹn lời.
 

Tôi nắm lấy tay chị, lắc lắc không biết nói ǵ. Mắt tôi nong nóng và cay xè, chắc tôi lại sắp sửa khóc theo chị. Cũng như chị, tôi nghẹn lời, không biết noí ǵ v́ hơn ai hết tôi biết tôi đă chẳng làm được việc ǵ to lớn, tôi chỉ làm điều mà Chúa đă dạy tôi: thương người cùng khổ và hăy yêu người anh em của ḿnh như yêu chính ḿnh.
 

Cám ơn Chúa đă cho con biết yêu thương, biết chia sẻ và biết chấp nhận kết quả qua những việc con làm. Amen.