XIN THỜI GIAN ĐÓ

 

Thường Vỹ
 

Ngước mắt trông lên Mẹ dịu hiền
Trong đầu con nghĩ thật vô duyên
Mẹ ơi, Mẹ chớ cười con nhé
Mẹ đẹp vô ngần đâu khác tiên
***

Vội vã con đây dựa mái đầu
Sợ nàng tiên biến vội đi mau
Cho con lạc lõng rồi con khóc
Để thấy trong lòng một nỗi đau
***

Thực tế con đây thật hững hờ
Nhìn lên tượng Mẹ vẫn thờ ơ
Con không một chút lòng rung động
Kinh hạt biếng lười con tỉnh bơ
***

Theo những đam mê của cuộc đời
Miễn sao đời sống được vui tươi
Con đâu màng đến quì bên Mẹ
Để Mẹ trông chờ giọt lệ rơi
***

Mẹ đó, Mẹ ơi Mẹ vẫn chờ
Đứa con lạc bước mãi rong chơi
Quên đi Mẹ đã vì con khóc...
Sẽ có một ngày con chết thôi
***

Lúc đó con đây tắt tiếng cười
Chân tuy không động khép đôi môi
Con cầu xin Mẹ thời gian đó
Cứu vớt hồn con đến Chúa Trời
*******

02/5/08