NHỮNG TẤM GƯƠNG

 

Tom

 

Tối ngày 31-10, đội bóng ISC Brazil gồm các cựu cầu thủ Ba Tây như Giovanni, Paulo Segio, Ze Carlos, Emerson... đă đá trận cầu giao hữu và từ thiện với đội tuyển Olympic Việt Nam. Thông tin cho biết có gần 8.000 khán giả đội mưa đến sân Thống Nhất để thưởng thức và cổ vũ cho cầu thủ đôi bên.


Đă qua rồi thời trai trẻ sung sức vang bóng một thời và giă từ sân cỏ, nhưng lối chơi bóng điệu nghệ của các cựu cầu thủ này vẫn c̣n làm đắm say ḷng người. Tuy đă là những “ông lăo” của làng bóng đá, thân h́nh có phần phục phịch, nhưng khả năng kiểm soát bóng, di chuyển bóng vẫn trên cả tuyệt vời.


Đối với các tuyển thủ của đội tuyển Olympic Việt Nam dù mệt thở không ra hơi và phờ phạc cả người sau trận đấu thua với tỷ số 0-2, nhưng đây quả là kỷ niệm khó quên, niềm hănh diện và cơ hội quư giá để học hỏi thêm.


C̣n riêng với tôi, ISC Brazil đă để lại cho tôi nhiều dấu ấn phải suy nghĩ và học hỏi, không phải về kỹ thuật đá banh, mà về tinh thần.


Tinh thần bác ái của các cựu cầu thủ Ba Tây cao đẹp quá, như Giovanni tâm sự: "... Chúng tôi biết rằng sự hiện diện của ḿnh ở đây sẽ góp được chút lợi ích ǵ đó cho người dân nghèo. Và đó là một trong những mục đích sống của các ngôi sao bóng đá như chúng tôi thời hậu sân cỏ...” Không ít cầu thủ trong đội h́nh ISC Brazil là người giàu có, là triệu phú ở Ba Tây. Tuy nhiên, họ tạm gác lại cuộc sống hiện tại sau lưng, từ giă gia đ́nh và vợ con để thực hiện chuyến du đấu v́ mục đích từ thiện. Họ sống thật có ư nghĩa trong cuộc đời. Họ đă là chứng nhân của t́nh yêu Thiên Chúa, là cán bộ truyền giáo tích cực của Nước Trời.


Chẳng hiểu có ai trong họ là Cursillista không, mà sao họ hành đạo có bài có bản như thế.


Họ đă kết bạn qua việc nhận lời sang Việt Nam đấu giao hữu. Họ đă trở nên bạn khi tích cực thi đấu, chơi hết ḿnh trên sân cỏ và cống hiến những đường banh ngoạn mục được mệnh danh “vũ điệu Samba”; họ c̣n hứa hẹn trở lại Việt Nam. Họ đă cố gắng đem bạn về với Chúa qua việc làm bác ái và công khai tuyên xưng đức tin và giới thiệu Chúa cho mọi người, họ biết tận dụng khả năng và môi trường của ḿnh để thực thi sứ mạng Phúc Am hóa.


Tôi thật là vui sướng và cảm động khi thấy toàn bộ đội bóng đều mặc áo lót có mang hàng chữ “Jesus loves you” trước ngực. Cả cái anh chàng Kang Sung Min người Đại Hàn sang biểu diễn kỹ thuật tâng bóng giữa 2 hiệp cũng vậy. Tuyệt vời. Tuyệt vời hơn cả những đường banh lả lướt của họ nữa.


Và lại càng tuyệt vời hơn nữa khi toàn bộ các cầu thủ quỳ làm thành ṿng tṛn cầu nguyện và tạ ơn trước khi rời sân. Họ cầu nguyện sốt sắng, biểu hiện một đức tin vững mạnh. Trời ơi, một h́nh ảnh cộng đồng truyền giáo sống động quá chừng.
Tôi hiểu không chỉ gần 8.000 người coi trận đấu trực tiếp tại sân Thống Nhất, mà c̣n biết bao người khác cũng theo dơi trên màn ảnh truyền h́nh. Không những họ thích thú với trận đấu, mà chắc chắn họ phải cảm nhận được nhiều điều về đức tin Công Giáo và đời sống Kitô hữu. Cứ nh́n vào tấm h́nh lưu niệm của 2 đội trưởng Paulo Segio và Mai Xuân Hợp, cũng thấy có sự khác biệt. Paulo Segio với chiếc áo có huy hiệu “Jesus loves you” th́ mặt tươi như hoa, biểu lộ cuộc sống an ḥa vui tươi hạnh phúc. C̣n Mai Xuân Hợp với chiếc áo có huy hiệu cờ Việt Nam cộng sản sao lại khô khan buồn bă thế!?!
Qua việc làm của đội bóng ISC Brazil, tôi thấy được sức mạnh của nhóm môi trường, nhất là các môi trường xă hội. Nếu mà xă hội có nhiều nhóm môi trường trong mọi ngành nghề, th́ nền văn hóa sự chết đâu c̣n chỗ đứng trên thế giới này nữa, thế giới lúc đó tràn ngập niềm vui và yêu thương.


Nhờ trận đấu giao hữu này, cũng như các tuyển thủ Việt Nam, xét ḿnh tôi biết ḿnh c̣n yếu kém nhiều, phải học hỏi và cố gắng nhiều lắm. Học hỏi và cố gắng suốt cuộc đời.


Tới sáng Chúa Nhật 02/11, lại một h́nh ảnh làm tôi phải suy nghĩ.


Khi tham dự thánh lễ cầu cho các đẳng linh hồn tại khu đất thánh của cộng đồng tại nghĩa trang Rockwood - Lidcombe, tôi nh́n thấy một nữ tu Phật giáo đang cùng hiệp thông thánh lễ.


V́ chị đứng ở phía đối diện, xế bên trái bàn thờ nên tôi thấy chị rất rơ. Thú thực từ khi nh́n thấy chị, tôi đâm ra chia trí. Chia trí không v́ con người xác phàm của chị, nhưng chia trí v́ sự sốt sắng của chị. Tôi cảm nhận chị hiệp thông thánh lễ với tất cả tấm ḷng thành được toát ra bên ngoài. Chị theo dơi chăm chú, nghiêm trang. Chị thành khẩn cúi ḿnh sau mỗi lời cầu xin, dù đó là lời cầu của linh mục chủ tế hay mỗi lời nguyện giáo dân. Tôi cảm nhận chưa chắc có ai đang hiện diện mà sốt sắng bằng chị. Tôi cảm thấy xấu hổ...


Nh́n thái độ của chị, tôi nhớ đến hai trường hợp Thầy làm phép lạ: chữa đầy tớ của viên đại đội trưởng và chữa con gái người đàn bà Canaan.


Tôi tin rằng không một ai bị loại trừ khỏi trái tim và ḷng thương xót của Thiên Chúa. Thiên Chúa muốn tất cả mọi người nhận biết chân lư và được cứu độ. Thiên Chúa có những cách thế riêng để cứu độ họ. Ơn cứu độ của Đức Kitô mang đến là cho tất cả, không lại trừ ai, không giới hạn bởi khu vực, chủng tộc, quốc gia. Đức Kitô chết cho hết mọi người không loại trừ ai. Đó là niềm hy vọng lớn lao nhất cho tất cả chúng ta và cho những ai không thuộc về Giáo hội. Thiên Chúa không loại trừ ai, chỉ có con người loại trừ nhau. Thiên Chúa không có kỳ thị và phân biệt ai, chỉ có con người mới kỳ thị nhau và tạo ra những hàng rào ngăn cách.


Tôi đă có dịp đi Tắc Sậy viếng mô cha Trương Bửu Diệp, ngài khá nổi tiếng v́ sự tử đạo của ḿnh nhưng nổi tiếng hơn khi Ngài đă làm nhiều dấu lạ. Lúc nào cũng có đông đảo người đến cầu nguyện với ngài. Nghe nói cha hay làm dấu lạ cho nhiều người, nhưng đặc biệt ngài thường làm dấu lạ cho những người "lương", c̣n những người Công Giáo được ơn của cha rất ít! Có lẽ vậy thật, hàng ngàn cái ghế đá tạ ơn dâng kính ngài trong khuôn viên nhà thờ được đề tên, nhưng đa số không có tên Thánh như truyền thống của dân ḿnh, nên tôi nghĩ đa phần là của người ngoài Công Giáo.


Tôi cầu xin cho chị mang tâm t́nh của viên đại đội trưởng và người đàn bà Canaan và chị sẽ được Chúa nhâm lời. Tôi cũng xin cho chị cảm nhận được t́nh yêu bao la của Chúa để chị tăng thêm ḷng tin. Tôi cũng xin cho tôi được thông phần với những ơn chị được nhận lănh.


Lễ xong tôi vội tới làm quen và nói chuyện với chị. Chị nói lư do đến tham dự là v́ biết đây là lễ cầu cho các linh hồn. Chị muốn hiệp thông cầu nguyện với cộng đồng, và cầu cho cả những linh hồn của riêng cá nhân chị, nhất là những nạn nhân của chiến tranh và thiên tai. Đối với chị, việc nhớ đến và cầu cho những người đă qua đời là việc hết sức tốt đẹp, không phân biệt tôn giáo hay sắc tộc. Chị vui thích khi được có mặt hôm nay v́ thánh lễ ư nghĩa hay quá. Tôi cũng cho chị biết chúng tôi cũng vui thích khi thấy sự hiện diện của chị, và càng thích nếu chị đến tham dự nhiều hơn nữa...


Tôi học được nơi chị t́nh thân hữu nơi con người và sự ḥa đồng. Sự nghiêm trang và sốt sắng của chị cũng buộc tôi phải rà xét lại tâm t́nh và thái độ của ḿnh khi khi tham dự thánh lễ.


Tôi giật ḿnh về sự cảnh giác của Thầy khi xưa: “Từ phương đông phương Tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ trong nước Trời. Nhưng con cái nước Trời th́ sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài...”


Tạ ơn Chúa đă cho tôi những biến cố để dễ xét ḿnh, nhất là trong tháng 11 này, tháng cầu cho các linh hồn cũng là dịp cầu cho linh hồn ḿnh.


Tom