|
|
Phaolô Tống
Viết Bường sinh khoảng năm 1773 tại Phủ Cam, Phú Xuân (Huế), trong một gịng tộc
Công Giáo lâu đời, cũng là ḍng tộc có nhiều quan lớn dưới triều vua Lê Chúa
Nguyễn. Thân sinh ông là Ông Nicolas Tống Viết Giảng và bà Maria Lương. V́ tổ
tiên đều làm quan nên đến khi trưởng thành ông được chọn làm lính thị vệ. Với
đời sống liêm khiết và đức độ, sau một thời gian ông được thăng chức đội và được
nhà Nguyễn tuyển vào làm thị vệ hoàng cung. Vua Minh Mạng rất hài ḷng về việc
phục vụ cần mẫn và nhiệt tâm của ông. Ông có hai đời vợ, sinh hạ được tất cả 12
người con.
Vào năm 1831, giặc Đá Vách ở Quảng Nam nổi lên quấy phá, quan quân phải đi đánh
dẹp. Ông đội Bường được vua cử đi thanh sát mặt trận. Ông mau mắn chu toàn phận
sự và trở về tâu tŕnh thành quả đạt được. Theo lệ thường mỗi lần dẹp giặc xong
th́ phải vô Chùa lễ bái nhưng ông đă không làm - v́ ông là người Công Giáo. Điều
nay đă làm cho nhà vua bực tức. Vua Minh Mạng thịnh nộ trách mắng ông thậm tệ và
dọa đem đi chém đầu, nhờ quan chức can gián nhà vua xá tội và ra lệnh đánh ông
80 roi, tước hết chức quyền và giáng xuống làm lính trơn. Dù vậy ông Bường vẫn
tiếp tục vui vẻ phục vụ nhà vua.
Hơn một năm sau, khoảng cuối tháng 12 năm 1832, khi chuẩn bị ra chiếu chỉ cấm
đạo toàn quốc, vua Minh Mạng đ̣i kê khai những người Công Giáo trong hàng ngũ
thị vệ. Lúc đó các quan mới khám pha ra nhiều thị vệ nghe lời “quyến rũ” của ông
đội Bường vừa gia nhập đạo. Thế là ông Bường và các binh sĩ có tên trong danh
sách được tŕnh lên, nhà vua liền hạ lệnh tống giam vào vào ngục tối hôi hám,
mỗi người phải đeo gông nặng gần 7 kư, chân th́ bị xiềng sắt xiết chặt.
Thời gian đầu, cứ độ mười ngày ông Bường lại bị đem ra tra khảo về niềm tin. Lần
nào quan cũng hỏi: "có bỏ đạo không?" - và lần nào ông cũng trả lời: "lâu nay
tôi chỉ thờ một Thiên Chúa dựng nên vạn vật, lẽ nào bây giờ tôi lại bỏ Chúa
tôi". Hậu quả mỗi lần thưa như vậy là 20 roi đ̣n rách xé da thịt, nhưng người
chiến sĩ của Chúa không than trách một lời. Với chí khí của một người lính kiên
cường, ông tỏ ra sẵn sàng chịu những h́nh khổ cay nghiệt hơn nữa.
Trong nhà giam, ông thường khuyên các bạn bị bắt hăy kiên tâm bền chí, trông cậy
và cầu nguyện Đức Mẹ luôn đễ được vững ḷng chịu khổ đến cùng, vác thập giá theo
Chúa Giêsu. Càng bị đau khổ, đời sống thiêng liêng của ông càng gia tăng. Mỗi
ngày ông siêng năng cầu nguyện, suy gẫm và đọc kinh Mân Côi. Mỗi tháng nhờ các
linh mục cải trang vào thăm, ông đều xưng tội và đón nhận Ḿnh Thánh Chúa. Thấy
không thể lay chuyển đức tin của người môn đệ Chúa Kitô, quan Thượng Thư Bộ H́nh
liền xin nhà vua tuyên án... lần thứ hai các quan lại tâu, vua Minh Mạng mới
chấp thuận châu phê bản án trảm quyết, treo đầu ba ngày để làm gương cho kẻ
khác. Tuy nhiên, vua vẫn chưa cho thi hành ngay, có ư chờ người tôi trung của
ḿnh xin ân xá. Các quan nói ư vua cho đội Bường, nhưng ông quyết liệt từ chối.
Thế là ngày 23-10-1833, lúc 5 giờ chiều quân lính báo tin cho ông đội biết giờ
hành xử đă đến, Ông b́nh thản giă từ sáu người bạn đă bị bắt (cả sáu người này
về sau cũng bị tử h́nh).
Trên đường ra pháp trường, ông kéo dài thời gian để được chém trên nền nhà thờ
Thợ Đúc. Thủ cấp của ông bị bêu ba ngày ở nhà thờ Thợ Đúc, c̣n thi hài vị tử đạo
được an táng ở họ Phủ Cam.
Ngày 27-5-1900, ông Phaolô Tống Viết Bường được Đức Giáo Hoàng Lêo XIII suy tôn
lên bậc Chân Phước.
Ngày 19-6-1988 Phaolô Tống Viết Bường đă được Đức Giáo Hoàng Phaolô II suy tôn
lên bậc Thánh.
|