VÂNG PHỤC

 

Luke Nguyen

Không ít người chạy trốn nhà tù xứ cộng sản gặp phải nhà tù xứ tự do! Nếu không bị giam trong bốn bức tường th́ cũng bị bủa vây bởi tham vọng của chính ḿnh, tùng phục một quyền lực vô h́nh nào đó để rồi tự hũy diệt bản thân và gia đ́nh ḿnh. Khi suy niệm về Vâng Phục trong truyền thống Công Giáo, thấy cần nói đến ư nghĩa của Tự Do. Trong buổi đầu của Sáng Thế: Thiên Chúa ban cho nguyên tổ ḷai người được tự do lựa chọn. Và thay v́ lựa chọn những điều tốt lành, nguyên tổ chúng ta chọn những điều mà Thiên Chúa cho biết sẽ bị hủy diệt.


Vậy đâu mới là tự do thật sự? Trong sách giáo lư công giáo: "Thiên Chúa dựng nên con người có lư trí và tự do, nhờ đó có sáng kiến và làm chủ hành vi của ḿnh. Bất phục tùng và làm điều ác, con người trở thành nô lệ. Trái lại làm điều thiện con người càng tự do hơn. Vậy tự do đích thực là khi phục vụ điều thiện và sống công chính, và chỉ hoàn hảo khi con người t́m kiếm và gắn bó với Thiên Chúa" (GLCGVN dành cho Giáo Lư Viên và Người Trưởng Thành, VietCatholic). Trong bộ tin mừng Nhất Lăm kể lại, có anh thanh niên, không những giàu có mà c̣n sống công chính nữa, vấn đạo Chúa Giêsu rằng anh phải làm ǵ để được sống đời đời, Chúa Giêsu đem ḷng quí mến và bảo anh: "Anh chỉ thiếu có một điều, là hăy đi bán những ǵ anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hăy đến theo tôi" (Mc 10, 22). Anh nhà giàu buồn bă bỏ đi.


Ngày hôm nay chúng ta sống trong một quốc gia, có thể nói chúng ta không c̣n lo lắng bị bạo hành về chính kiến, được tự do lựa chọn... nhưng có những điều ǵ đó ràng buộc lương tâm ḿnh. Có thể là do bám víu hay chiếm hữu vào người nầy vật nọ, và đến một lúc nào như lời ai đó đă nói: "Tôi chính là tên nô lệ vào những những ước muốn, chờ trông... của chính ḿnh". Những quyến rũ về vật chất, danh vọng và quyền lực đă cám dỗ Chúa Giêsu xưa kia như thế nào, th́ nay cũng cám dỗ chúng ta như vậy, có thể đă trói buộc con tim và làm cho đôi mắt tâm hồn không c̣n nh́n thấy sự thật.


V́ Thiên Chúa là Đấng Tự Do, chính nhờ sống ḥa nhập vào Thiên Chúa mà con người có tự do tuyệt đối, không bị sự chết trói buộc. Ông Platon nói: "Người ta không thể bắt một người tự do trở thành tên nô lệ được, v́ ngay ở trong tù người tự do vẫn cứ tự do". Suy mà xem, thánh nữ Têrêsa Hài đồng Giêsu, giam ḿnh trong bốn bức tường mà vẫn cảm thấy được tự do, v́ ngoài Chúa Giêsu mà Thánh nữ gọi là Đấng t́nh quân con tôn thờ, không c̣n ai, không c̣n ǵ khác hơn nữa. Sống trong bốn bức tường mà Thánh nữ cảm nhận được Thiên Đàng không ở đâu xa, nhưng Thánh nữ cũng không muốn thiên đàng, chỉ muốn một ḿnh Chúa Giêsu, và làm theo ư Chúa muốn. Thánh nữ từ bỏ mọi sự v́ Chúa Giêsu, tin tưởng vào Chúa Giêsu đến độ thánh quả quyết, khi về trời Thánh nữ sẽ trở lại trần gian làm mưa hoa hồng. Thánh nữ từ bỏ mọi sự để sống vâng phục, làm theo ư Chúa.


Chính nhờ sống ḥa nhập vào Thiên Chúa mà thánh Giuse và mẹ Maria nhận ra thánh ư, sống phó thác để vâng nghe lời Người. Tuy nhiên vâng phục không phải là chuyện dễ dàng. Thánh cả Giuse lắng nghe được tiếng Chúa, và vâng theo thánh ư để chăm sóc Maria từ lúc mang thai, kể từ đó đời sống của thánh Cả và gia đ́nh ngài nay đây mai đó. C̣n Mẹ Maria, theo sau lời nói xin vâng th́ Ân Phúc của Đấng toàn năng rợp bóng trên Mẹ, bóng đó không ǵ khác hơn là trách nhiệm, là đ̣i hỏi, là đau khổ. Rợp bóng của Đấng toàn năng như làn sương mây nhưng làm rực sáng ḷng Mẹ và Mẹ để mặc cho Thánh Linh hoàn tất sứ mạng. Các ngài vâng phục thánh ư, bất chấp gian nan nguy hiểm đón chờ trước mặt, giống như Con yêu của các ngài hoàn tất chương tŕnh của Thiên Chúa bằng ḷng vâng phục cho đến chết.


Trong những giờ phút sau cùng, Chúa Giêsu cầu nguyện với Chúa Cha: "Lạy Cha nếu có thể được, xin cho con khỏi uống chén đắng nầy. Tuy vậy, xin đừng theo ư con, mà xin theo ư Cha" (Mt. 7, 39). "Xin đừng theo ư con" là từ bỏ ư riêng của ḿnh để vâng theo ư Cha, đón nhận chén đắng với tất cả ḷng yêu mến, chết thay để nhân loại được sống đời đời. Theo Thầy sống vâng phục, chúng ta cũng phải từ bỏ ư riêng của ḿnh, trong đó có những ư tưởng mà thế gian cho là phải lẽ, người đời cho vậy là công bằng. Thầy hoàn tất ơn cứu độ bằng cuộc tử nạn và phục sinh, th́ môn đệ Chúa cũng bằng cách đó sống trong môi trường sống của ḿnh và đồng thời sẵn sàng đón nhận cái giá phải trả.


Trong lúc cùng thực tập rửa tội với các anh chị em tân ṭng, có một cô bé sau khi đọc sách Hạnh Các Thánh, cô bé hỏi tôi: Sao mà cuộc đời của các thánh, cháu thấy người nào cũng khổ hết vậy chú? Tôi không biết trả lời sao, thời gian không cho phép ḿnh dài ḍng. Trước mặt chúng tôi là Thánh Giá Chúa Phục Sinh, nh́n lên tôi thấy Chúa Giêsu cũng khổ như vậy, cô bé nh́n theo, cả ba cùng lặng thinh.


*
*  *


Mới đây Thượng Viện Victoria đă bỏ phiếu 23/17, chấp thuận đạo luật cho phép phá thai tự do cho đến 24 tuần, và được phép sau 24 tuần nếu có 2 bác sĩ ủng hộ. Rồi đây giáo hội Công Giáo Victoria, là một tập thể duy nhất lên tiếng chống lại đạo luật phá thai, ứng xử như thế nào? Đóng cửa các ward hộ sản hay 15 bệnh viện trên toàn tiểu bang. Thật là khó khăn cho giáo hội khi phải quyết định như thế, v́ theo luật đời th́ trái với luật Chúa, trái với lương tâm của người Công Giáo. Nếu theo dơi cuộc bầu cử tại Hoa kỳ, chúng ta sẽ thấy có một nửa người tự xưng là công giáo nhưng không vâng phục những huấn quyền của giáo hội trong vấn đề phá thai, dùng phôi thai để nghiên cứu tế bào gốc và đồng tính luyến ái. Công Giáo Hoa kỳ có tới 69 triệu giáo dân, từng "giữ ch́a khóa không những để vào Ṭa Bạch Ốc mà c̣n nhiều cuộc đua khác nữa" mà vẫn không làm sao đánh bại một liên danh ngang nhiên và minh nhiên ủng hộ phá thai là Obama và Biden (Vũ văn An_Đầu phiếu bằng lương tâm). Nhiều người hô hào sống thế tục luôn t́m các dẫn giải sai lạc kinh thánh, t́m các hạ uy tín và hăm hại các vị mục tử giáo hội.


Xă hội phương tây đang chạy theo lối sống thế tục, muốn loại bỏ Đức Giêsu, Đấng trao ban sự sống do bởi cái chết của Ngài, vậy mà xă hội lọai dần sự sống ấy, để lựa chọn sống theo sở thích một cách ích kỷ. Thật khó khăn khi nói với con cái về Chúa, làm sao khuyên các con tham dự thánh lễ thường xuyên, khi bạn bè thầy cô của chúng thấy không cần thiết phải đi đến nhà thờ. Làm sao, khuyên con cái tôn trọng sự sống, khi xă hội im lặng với các đạo luật cho phép giết chết thai nhi và bịnh nhân. Trong khi cha mẹ cố gắng khuyên con cái sống sao cho nên người, th́ xă hội làm thành luật cho lối sống buông thả, sống ngoài hôn nhân, tự do luyến ái. Như đă được biết, hiện nay chỉ có 15% người công giáo đến nhà thờ. T́nh trạng vắng vẻ làm cho nhà xứ khó khăn đề ra những chương tŕnh phúc lợi, trang trải nợ nần và bảo tŕ. Linh mục và giáo dân chú tâm vào những khó khăn nầy mà sao lăng trách nhiệm của người Kitô hữu ngoài môi trường. Người tông đồ sống âm thầm trong môi trường như thế cần phải ứng xữ như thế nào, thật là nan giải nếu không được hướng dẫn, chỉ bảo. Thánh thiêng và thế tục lẫn lộn biết đâu thuộc về Chúa, đâu là của Sésar?


Chúng ta có Giáo hội Công giáo: Duy Nhất, Thánh Thiện và Tông Truyền, hiệp thông hoàn toàn với vị giám mục Rôma, là Giáo hoàng Benedict XVI. Giáo hội h́nh thành trên cơ sở cộng đoàn Kitô hữu nguyên thủy được Chúa Giêsu quy tụ, thông qua mười hai Thánh Tông đồ. Những lời giảng dạy của Giáo hội là những điều được trích dẫn ra từ hai nguồn: Thánh Kinh và Thánh Truyền. Cả hai đều được giải thích và điều khiển bởi Magisterium của Giáo hội. Giáo hội kêu gọi người công giáo học hỏi kinh thánh và hiệp thông ḥan ṭan với giáo hội là thân ḿnh của Chúa Kitô, dấu chỉ sự hiện diện t́nh yêu của Thiên Chúa giữa nhân loại. Trong thời gian ở tù Đức hồng Y Phanxicô Xavier đă viết: "Con hăy tuân giữ một qui luật thôi: Phúc Âm. Hiến pháp này cao vượt trên tất cả mọi hiến pháp khác. Đó là luật mà Chúa Giê-su đă để lại cho các Tông đồ (x. Mt 4, 23). Nó không khó khăn, phiền phức hay g̣ bó như các luật khác; trái lại nó sinh động, nhân hậu và phấn chấn đối với tâm hồn con. Một vị thánh sống xa phúc âm là vị thánh giả" (ĐHV 986).


Trong giáo hội có các đoàn thể và phong trào mà Đức Thánh Cha John Paul II nói: "dấn thân nhiệt t́nh vào công cuộc truyền giáo, hỗ trợ các gia đ́nh công giáo ǵn giữ truyền thống và nhất là cổ động cho ơn gọi linh mục" Ngài kêu gọi phong trào, đoàn thể hiệp thông sâu xa, trong t́nh thần gắn bó với những vị mục tử hợp pháp của Giáo Hội" (VietCatholic News, Thứ Tư 31/05/2006 10:37).


Chúng ta đang sinh họat trong phong trào Cursillo, một phong trào hiệp thông hoàn toàn với giáo hội được linh hướng bởi các vị mục tử của giáo hội địa phương. Phong trào là nơi chúng ta gặp nhau thường xuyên để cùng nắm lấy tay Chúa và tay nhau, sống trong các môi trường. Hôm nay là lần Ultreya cuối cùng trong năm, cũng là buổi tĩnh tâm lần cuối cho khóa 3 ngày, xin được tâm t́nh với nhau về tinh thần nầy khi sinh họat trong cộng đoàn, đặc biệt trong phong trào.


Cứ mỗi lần tham dự Ultreya về ngang qua city thấy người ta rẽ vào Casino; qua Moonee Pond, thấy thiên hạ dập d́u qua lại ra vào các hôp đêm, chợt thấy ḿnh như xa rời cuộc sống? Hồi tâm lại, kinh nghiệm trong đời cho biết, sau những vui chơi của họ như vậy thường là mệt mỏi, chán chường như sau cơn say sỉn với mấy ông bạn nhậu cho qua ngày tháng. Giờ th́, sau nhiều năm sinh hoạt phong trào, ḿnh thấy có điều ǵ đó mà ḿnh thấy cần thiết phải tới, cứ như ḿnh đang sống trong nước Chúa vậy, có Hiến Pháp là Tin Mừng, có linh đạo là muối và men. Mỗi lần gặp nhau trong Ultreya, cũng những khuôn mặt nầy, làm những điều hay thường làm. Thời gian đầu thấy vui lạ, sau đó thấy nhàm, nhưng dần dần cảm nhận như được linh hứng bởi những chia sẻ, những hy sinh, cố gắng, chịu đựng vất vả của anh chị em và cha linh hướng trong lúc phục vụ trong phong trào và ngoài môi trường.


Suy nghĩ về sinh hoạt TLĐ, thật không quá đáng để nói là trường dành cho những người Samarian. Sao gọi là trường lănh đạn cho được khi chúng ta đến với nhau, học cách băng bó vết thương, trước là để băng bó cho nhau, sau về lại môi trường giúp chữa lành vết thương trong tâm hồn cho ai đó, chăm sóc người bạn đang gặp đau khổ, nâng đỡ đứa con đang nghiện ngập... Sinh hoạt trường lúc nào cũng như lúc ấy, bên cạnh các anh chị có mặt thường xuyên có các anh chị không bao giờ dám vắng mặt, người lo chương tŕnh kẻ lo âm thanh; người dọn bàn kẻ kéo ghế; các chị lo bánh nước, tội nghiệp có nhiều chị đi làm về mệt mà c̣n lo nấu xôi nấu bắp, những mong có ai đó đi làm về trễ có mà ăn; học hỏi, chia sẻ chút đỉnh rồi bàn chuyện sắp tới phải làm ǵ. Đâu có thầy cô, hiệu trưởng đâu, sao gọi là trường? Nhưng suy nghĩ lại coi, có phải Thầy chí Thánh là Thầy, c̣n chúng ta là môn sinh. Thầy và môn sinh làm nên Trường LĐ. Thầy dạy chúng ta lănh đạo theo cách thức của Chúa và lo cho môi trường như Chúa lo, thương như Chúa trao ban chính thân ḿnh, được thể hiện trong t́nh yêu mới. T́nh yêu ấy bền bỉ như sóng biển, bao la đại dương, ngày đêm th́ thầm như ru như gọi, làm cho ai đó bỏ rượu, bỏ cờ bạc trở về nhiệm vụ làm chồng làm cha. T́nh yêu ấy làm cho người mẹ bị ung thư vào thời kỳ cuối, từ chối trị chemo để thai nhi được chào đời khỏe mạnh; Làm cho người lính không c̣n biết sợ, khi thấy buôn làng tan hoang; Làm cho người vợ chảy nước mắt ân hận v́ lỡ dại, trở về bên chồng bị liệt nửa người sau một tai nạn.


Cũng bằng t́nh yêu ấy, làm cho chúng ta gặp gỡ Chúa trong Cầu Nguyện, sống vui khi Phục Vụ, Yêu Thương những người chả mấy đáng yêu, nâng đỡ chúng ta khi phải Hy Sinh, từ bỏ tự kêu tự đại để sống Khiêm Nhường và Hiệp Nhất với nhau, và c̣n phục vụ trong Âm Thầm nữa. Đây là đặc tính đáng yêu của phong trào mà trường có bổn phận nhắc nhở, nói đúng hơn là chúng ta nhắc nhở nhau.
Ai trong chúng ta là thầy cô giáo, vào lớp thấy vắng em nào đó, có cảm thấy buồn không? Không biết con bé hay nói chuyện, thằng nhóc hay quậy phá hôm nay sao không đi học? Có ai hiểu được tâm trạng của Thầy Giêsu, sau khi bị bầm dập chết đi sống lại, lần đầu tiên gặp lại các môn sinh, thấy thiếu Toma. - Không biết giờ nầy anh học tṛ cứng ḷng đang ở đâu? Tôma ơi, nếu có mặt con ở đây, Thầy sẽ cho con coi những vết thương của Thầy!


Phong trào của chúng ta đâu phải là một tổ chức trần thế mà có cương lĩnh, ai có lỗi sẽ bị khai trừ; nên người ở lại luôn luôn trông chờ kẻ đi xa. Và cũng v́ không giống như các định chế xă hội, nên mọi quyết định của phong trào không dựa theo ư riêng, cũng không theo ư chung, mà là theo ư Chúa. Sinh hoạt với nhau như thân nho với cành nho, quấn quít lộn xộn như thế đó, nhưng cành nào ĺa cây sẽ không c̣n sức sống.
 

*
*  *


Trong một lần hành quân cấp đại đội, trung đội của tôi dẫn đầu với đội h́nh hàng dọc, trong vùng rừng sát có nhiều ḿn bẫy. Về trưa trời nóng, trong rừng không có chút gió. Khi gần đến bờ sông, có một anh lính trẻ, tẽ hàng chạy trước ra bờ sông cho mát. Một tiếng nổ làm anh bị thương, về đến bịnh viện anh tắt thở. Đội h́nh hàng dọc được những anh khinh binh kinh nghiệm quan sát kỹ từng buớc để phát giác ḿn bẫy, vạch lối và dẫn đường, người lính nào cũng biết và luôn được nhắc nhở, bất tuân sẽ gây tổn thương cho ḿnh và đồng đội. Trong đời sống Ngày Thứ Tư, chúng ta cũng theo nhau như thế. Có Thầy Chí Thánh, Người đă trải qua kinh nghiệm chết sống, đang làm khinh binh dẫn đường, dọn đường và dọn chỗ cho chúng ta. Thầy biết đường hẹp khó đi nên Thầy luôn nhắc nhở chúng ta phải chịu khó: "Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính ḿnh, vác thập giá ḿnh hằng ngày mà theo" (Mt.16, 24).


Các anh chị ở Broadmeadows đều biết ông thiếu tá Tư, ông chết cách đây vài năm. Trong một đám giỗ có cha Joe, ông nói: "Tui lấy vợ tui, mười mấy năm sau tui mới vô đạo, không phải do ông cha, bà phước nào bảo tui vô, nhưng v́ tôi thấy vợ tui có đức tin lạ lùng quá nên tui theo. Vô đạo rồi, tui đi rước lể, bạn nhậu họ chọc quê tui, họ nói, tao không hiểu được cái bánh đó là ǵ mà mầy cung kính mầy rước mầy ăn, mầy dị đoan mầy ơi! Tui cười hề hề, mặc kệ họ, ai nói ǵ nói ḿnh rước ḿnh cứ rước". Chúng ta thấy ǵ qua lời nói của ông? Bà Tư sống thế nào để có thể dẫn chồng ḿnh là ông thiếu tá, từng là quận trưởng và chánh văn pḥng phủ tổng thống, đến gặp Chúa. Đức tin của bà lạ lùng như thế nào để hóa ḷng ông, để ông chấp nhận nghiêng ḿnh trước Thánh Thể trong khi bạn bè chê cười ông? Làm vợ ông thiếu tá sướng khổ như thế nào không biết, nhưng có một điều chúng ta có thể nhận ra là: d́u dắt được Tư vào đạo chắc bà phải hy sinh vác thập giá hằng ngày. Có lẽ bà hiểu được giá trị lời nói của thánh Phaolô trong thư gửi người Do Thái: "V́ dẫu là Con Thiên Chúa, Người đă phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục; và khi chính bản thân đă tới mức thập toàn, Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai tùng phục Người" (Dt 5, 8-9).


Luke Nguyen