GẶP

Giuse Hoàng Văn Chấp

Trong cuộc sống hàng ngày, tôi gặp rất nhiều chuyện. Chuyện vui, chuyện buồn, chuyện hay, chuyện dở... Hồi tưởng lại một năm qua, tôi đă gặp nhiều điều may mắn, nhiều niềm vui phát xuất từ Ḷng Thương Xót Chúa. V́ “Ḷng Thương Xót Chúa là suối nguồn hạnh phúc và niềm hân hoan của chúng con”.
 

Đầu năm 2008, tôi gặp cơn bạo bệnh (Guillion Barre), được điều trị qua ba bệnh viện là Shellharbour, Wollongong và The Prince of Wales. Đôi lúc tôi khôi hài với bạn bè: “một Chúa Ba Ngôi, nên tôi được điều trị qua ba bệnh viện!”.
Tôi nhớ hôm đó là chiều Chúa Nhật, v́ thấy nhiều sự bất thường, nên vợ con tôi vội đưa tôi vào bệnh viện Shellharbour. Thường th́ mọi người phải chờ theo thứ tự, lần lượt kẻ trước người sau. Nhưng sau khi làm hồ sơ thủ tục xong th́ tôi được gọi vào khám ngay, và sau đó họ để tôi trên xe đẩy tới pḥng bệnh chờ chẩn khám tiếp, t́m bệnh chữa trị.
 

Tôi xin mở dấu ngoặc nhấn mạnh rằng: “Ḷng Thương Xót Chúa nâng đỡ chúng con khỏi mọi bất hạnh”. Mới nhập viện, Chúa đă yêu thương đỡ nâng tôi qua sự quan tâm của các bác sĩ và y tá. Bấy giờ toàn thân tôi không c̣n cảm giác nữa, tha hồ cho các bác sĩ lấy búa gơ, lấy dùi chọc, chà kéo chân... tôi vẫn chẳng cảm thấy ǵ. Tôi đă mất cảm giác. Nhưng tôi lại cảm nghiệm được t́nh yêu của Chúa thật vô biên. H́nh ảnh Chúa Ba Ngôi hiện rơ trong tâm hồn tôi, và tôi luôn thầm thĩ kêu xin: “Lạy Chúa Cha quyền năng, Chúa Giêsu t́nh yêu, Chúa Thánh Thần nguồn ân sủng; xin cứu giúp con, xin chữa trị con”.
 

Khi thầm nguyện: Lạy Chúa Cha quyền năng, th́ tôi nghĩ tới công tŕnh tạo dựng của Thiên Chúa; Chúa Giêsu t́nh yêu, th́ tôi nghĩ tới cuộc khổ nạn của Chúa, nhất là h́nh ảnh Chúa Giêsu đội măo gai chết treo trên thập giá (Chúa thật đau đớn, tủi hổ, nhục nhă, c̣n tôi lại không biết đau, không cười, không nói...); đến câu lạy Chúa Thánh Thần nguồn ân sủng, th́ tôi nhớ đến ngày lễ Ngũ Tuần, bẩy bí tích cùng các ân sủng Chúa trao ban tràn trề cho nhân loại nói chung và cho tôi cách đặc biệt, nhất là trong thời gian tôi đang điều trị cả thể xác và tâm hồn. Tôi cảm thấy tâm hồn ấm áp và b́nh an khi tôi gặp Chúa và được Chúa xót thương ngự trị. T́nh yêu Chúa đồng hành với tôi lúc này và măi măi... Có đôi lúc tôi cảm thấy Chúa cười tôi... nhưng tôi lại thấy vui vui khi được Chúa cười tôi như thế. Chúa vừa là Thầy Chí Thánh, vừa là bạn thân t́nh của tôi. Tôi sung sướng và hạnh phúc khi có Chúa trong đời.
 

Ngay khuya hôm đó (13/01/08), tôi được chuyển đến bệnh viện Wollongong để điều trị. V́ không có giường trống, nên tôi phải nằm tại khu cấp cứu và hai ngày sau mới chuyển lên pḥng bệnh. Bác sĩ chữa trị cho tôi là bác sĩ Twomey dáng dấp đạo mạo, hiền ḥa. Tôi cảm nhận được t́nh người nơi ông. Tôi thấy dễ chịu và khoan khoái ch́m ngập trong ân sủng Chúa qua sự nhắn gởi lời cầu của thân nhân, bạn hữu và quư anh chị trong phong trào. Thời gian này, vợ tôi luôn bên cạnh để an ủi và chăm sóc cho tôi. Thật hạnh phúc và xúc động về những hy sinh cao quư nàng dành cho tôi, không phải chỉ trong lúc này, mà suốt bốn mươi năm qua.
 

Bốn mươi năm rồi anh vẫn nhớ
Thuở ấy t́nh yêu hé đợi chờ
Mỏng manh nắng vàng chen môi ấm
Anh bảo em là cả hồn anh
 

Sống có em không c̣n trời đất
Vượt không gian ta cất cánh bay
Men t́nh ta chưa cạn đă say
Tỉnh ra ngày đó vẫn là hôm nay.

 

Bây giờ vợ tôi giống như một thư kư riêng của ông chủ “bệnh nhân” với h́nh dạng quái dị: mặt méo, miệng xếch, mũi vênh và môi lưỡi cứng đơ không cười không nói... Thế nhưng ông chủ “bệnh nhân” có nhiều khách tốt lành điện thoại tới thăm hỏi liên tục, để trao gởi lời nguyện cầu cho tôi mau khỏi chóng lành, làm cho người “thư kư” phải làm việc liên tục. Tôi rất cảm động và cám ơn những tấm ḷng cao quư của thân nhân, bạn hữu và đặc biệt là quư anh chị Cursillista đă quan tâm dâng lời cầu nguyện cho tôi. T́nh người, hay đúng hơn, t́nh bạn trong phong trào thật quư hóa và tràn trề.
Hôm sau bác sĩ cho biết tôi cần được chuyển tới bệnh viện The Prince of Wales tại Sydney để điều trị, v́ bệnh viện Wollongong không đủ phương tiện y khoa để chữa trị căn bệnh Guillion Barre của tôi. Thế là vợ tôi ̣a lên khóc. Nàng tưởng tôi chết chắc v́ bệnh viện Wollongong bó tay rồi, nhất là khi nghe người y tá nói: “Bác sĩ Twomey mà không chữa được th́ không c̣n ai chữa được”. Tôi thấy nàng “thư kư” của tôi khóc và buồn, tôi cũng hoang mang lo lắng. Tôi liền thầm thĩ với Chúa: “Lạy Chúa Cha quyền năng, Chúa Giêsu t́nh yêu, Chúa Thánh Thần nguồn ân sủng, xin xót thương con, xin chữa trị con”. Sau vài phút tôi thấy yên tâm, và tôi lại an ủi nhà tôi: “Chuyển lên Sydney th́ vất vả cho em, nhưng tin vào Ḷng Thương Xót của Chúa, chắc Chúa chưa cất anh đâu!” Dù là nói và tin như thế, nhưng nh́n vợ xụt xùi, tôi tránh sao khỏi năo ḷng, xót thương.
 

Những ngày chờ ở bệnh viện Wollongong, v́ không biết tôi sẽ được chuyển đi Sydney lúc nào nên không mấy người vô thăm. Tuy nhiên có chị Ḥa và chị Cảnh không cần biết gặp được hay không, hai chị cứ vào thăm, không gặp th́ về. Cũng may hai chị vào thăm tôi được 10 phút th́ tôi được chuyển đi. Chúng tôi chia tay trong niềm cảm mến và luyến thương với những lời hứa cầu nguyện và chúc gặp may lành, chóng khỏi. Tôi nằm trên băng ca trong xe cứu thương thật trống vắng, nhưng tâm hồn tôi thật ấm áp ch́m đắm trong t́nh bạn hữu, anh em... Tôi lại kêu cầu xin Chúa Ba Ngôi đoái thương chữa lành, nhờ Mẹ Maria chuyển cầu và phù giúp để Chúa nhận lời, rồi nh́n vợ ḷng bùi ngùi quư yêu!
 

Khoảng 22giờ30 ngày 16/01/2008, xe ngừng trước bệnh viện, và tôi được chuyển thẳng tới pḥng bệnh, vợ tôi xách giỏ đồ theo sau băng ca. Trên đường di chuyển qua một khoảng trống, gió thổi mạnh. Khung cảnh thật tĩnh mịch, yên tĩnh, người và vật đă yên giấc trong tiếng gió ru...
 

Vừa bàn giao xong th́ các y tá và bác sĩ săn sóc và thuốc thang chữa trị cho tôi. Tạ ơn Chúa, sau ba ngày chữa trị tại bệnh viện The Prince of Wales th́ bệnh tôi từ từ thuyên giảm. Thời gian tại đây, thân nhân, bạn bè tới thăm hỏi, chia sẻ thật nhiều. Tôi thành thật cám ơn sự quan tâm ưu ái của mọi người. Đặc biệt tại Campbelltown, gia đ́nh chú tôi và các em đă thăm hỏi và xin lễ cầu nguyện cho tôi. Tôi tin chắc Chúa đă nhận lời và giúp tôi gặp thầy giỏi, thuốc hay.
 

Thời gian tại đây vợ tôi, gia đ́nh tôi và mọi người đều phải theo giờ giấc của bệnh viện, nên hơi buồn, có đôi lúc gần như cô đơn, vắng lạnh. Ngoài Chúa ra không ai lấp kín khoảng trống đáng sợ này; nh́n lại quá khứ sức khỏe dồi dào, mà ngược lại bây giờ có thể trở thành phế nhân! Cũng may có nhiều anh em, bạn hữu đến chia sẻ, ủi an. Bây giờ tôi thẩm thấu thật sâu đậm là “con người cần có t́nh yêu”. Thật vậy, chỉ có t́nh yêu thương, quư anh chị mới hy sinh thời giờ tới bệnh viện để chia sẻ và đem niềm hy vọng cho tôi, đặc biệt là cầu nguyện cho tôi. Khi gặp nhau, nh́n khuôn mặt trầm buồn của vài anh chị, tôi hiểu được anh chị cũng có suy nghĩ giống tôi. Thật quư hiếm chúng ta gặp nhau trong tư tưởng và nội tâm. Xin gởi tới mọi người lời cảm ơn chân t́nh.
 

Chúa Kitô Thánh Thể đến và ngự trị vào tâm hồn tôi qua các linh mục cả Việt lẫn Úc. Một h́nh ảnh tuyệt đẹp đáng trân quư và thân t́nh: cha Hà Thanh Hải tới bệnh viện thăm tôi nhưng không gặp v́ bệnh viện đưa tôi đi các phần hành chuyên môn để chẩn khám t́nh trạng bệnh của tôi. Vợ tôi cho biết, cha đă chờ tôi tại pḥng bệnh hơn hai tiếng đồng hồ, nhưng có việc cần cha vừa đi. Không gặp được cha, nhưng tôi that hạnh phúc và lâng lâng niềm vui. Thật ra trong đời tôi chưa gặp moat ai chờ đợi tôi lâu như vậy để chia sẻ ủi an. Con muốn gởi tới cha long trọng kính và cám ơn nồng ấm.
Lại nữa, anh Thắng thất hẹn với chị Hợp để một ḿnh ghé bệnh viện thăm tôi. Thật sung sướng và ấm áp khi nghe anh: “Ḿnh và Hợp hẹn nhau sau khi Hợp làm về sẽ cùng vào thăm, nhưng ḿnh nóng ḷng quá, đành đi trước!”Không lẽ thương nhau đến độ: “Một ngày không thấy th́ thương, Hai ngày không thấy t́m đường hỏi thăm”. Thắng “gấu” thật. Không biết chị Hợp “xử lư” ra sao?
 

Một buổi chiều đang mơ màng, nửa mơ nửa tỉnh th́ nghe lời chào. Giật ḿnh mới biết anh Hào đến thăm. Anh cũng thuộc hội “uống mật gấu” khi nói: “Theo gia phong th́ hết giờ làm là về nhà ngay, nhưng hôm nay cúp cua để tới gặp và thăm anh”. Gặp nhau, anh em hàn huyên rất lâu, từ sức khỏe đến thời sự, tin tức phong trào, đặc biệt là thánh lễ trong Ultreya có hợp ư cầu nguyện cho tôi. Tiếp đến là chuyển lời thăm hỏi của các anh chị trong phong trào. Cùng chia sẻ với nhau cách sống và hành đạo. Anh yêu cầu tôi cầu nguyện và làm Palanca đặc biệt cho khóa và sinh hoạt của phong trào tại quê hương Việt Nam c̣n nhiều khó khăn. Chuyện măi cũng phải chia tay. Quay gót từ giă anh đùa: “Về nhà, ḿnh phải đưa lưng vào trước...”. Rồi cất bước xa dần.
 

Nhờ sự quan tâm, an ủi và cầu nguyện của mọi người, Chúa thương ban tôi b́nh phục rất nhanh. Sự hồi phục sức khỏe và khả năng cách mau lẹ đă làm các bác sĩ và y tá ngạc nhiên. Sau khi chích thuốc đủ ba ngày là tôi có thể tập đi, cầm đồ vật, ăn uống... Chỉ sau ba ngày tập luyện, tôi có thể khệnh khạng đi được với cây gậy, ăn và uống đồ tương đối lỏng.
Bệnh viện thấy tôi b́nh phục mau, mọi người rất mừng và cho tôi xuất viện chiều ngày 24/01/2008. Trước khi xuất viện, nhân viên săn sóc hồi lực hỏi tôi: “Anh có cần gậy, ghế tắm, ghế vệ sinh... hay không?” Tôi trả lời không cần v́ không muốn bị ám ảnh bởi dụng cụ. Họ mỉm cười và chúc tôi may mắn. Khi về nhà lại có y tá tới theo dơi và chăm sóc sức khỏe cho tôi, cũng như hỏi tôi có can những dụng cụ như trên không. Tôi từ chối khéo, nhưng họ nhất quyết mang tới moat chiếc ghế vệ sinh. Hiện tôi vẫn tới bệnh viện để tập thăng bằng, đi đứng và phát âm. Bây giờ tôi đă hồi phục khoảng bảy mươi phần trăm. Cám ơn Chúa chữa lành.
 

Hồi tưởng và cô đọng lại biến cố vừa qua, tôi thấy ḿnh that mỏng manh. Nếu không gặp Chúa, tôi là hư không tận cùng trong hữu hạn. Nếu không được sự quan tâm, khích lệ của các anh chị, tôi sẽ chán nản và cô đơn trong ê chề. Nhờ t́nh người, ơn Chúa, tôi có niềm vui và hy vọng. Niềm vui ḿnh c̣n sống để gặp lại mọi người thân quư. Hy vọng và tin tưởng tôi đă, đang và măi măi gặp được long thong xót Chúa. Trên thập giá, Thầy Chí Thánh đă cho tôi trọn vein trái tim “cạn máu” nhưng tràn nay t́nh thong. Tôi cố gắng nghe và giữ lời Thầy.
 

Cầu chúc quư anh chị mỗi ngày sống theo gương Chúa Kitô, Thầy Chí Thánh của nhân loại. Sắp kỷ niệm lần 2008 Chúa nhập thể và nhập thế, ước mong tôi và quư anh chị trở thành những người chăn chiên chăn lừa cất cao lời mừng, tiếng hát ca tụng Chúa Hài Nhi. Nếu hơi xa... xin đừng lo, chúng ta yên tâm theo gương ba đạo sĩ phương Đông nh́n “sao lạ” chung quanh, dấn thân đến thờ kính vua muôn vua đă giáng trần. Chúng ta cùng vâng phục Người.
 

Kính chúc quư anh chị vui vẻ, hồn nhiên, xinh tươi, hạnh phúc như các anh chị mục đồng tại Belem xưa.
 

Thân mến,
 

Giuse Hoàng Văn Chấp