|
V́ ngỗ nghịch,
con làm mẹ bận tâm nhiều nên h́nh ảnh ấy đă ăn sâu trong tâm trí của con. Chắc
mẹ sung sướng lắm khi con ngoan ngoăn trở lại, biết nhận ḿnh lầm lỗi và nhớ mẹ
hơn trong tháng các linh hồn. Phúc Âm thánh Luca viết: "Trên trời reo mừng khi
một người tội lỗi sám hối hơn là 99 người công chính chẳng cần ăn năn" (Lc
15-7).
Con ngỗ nghịch lại được mẹ thương nhất
Mẹ từng bảo "sao thương quá đi thôi"
Ngày ấu thơ lúc gào thét trong nôi
Mẹ chép miệng "thằng này thật quá quắt"
***
Không bảo con "quá quắt" sao cho được
Chỉ v́ con mà mẹ đă nhức đầu
Để giải quyết những chuyện đẩu đâu đâu
Và duyên cớ cũng v́ "tội tinh nghịch".
***
Lên năm tuổi, lần đầu con cắp sách
Tung lên trời, ḥ hét ngắm giấy bay
Tuổi học tṛ sao thích thú thế này
Rồi xé vở đem làm diều tuốt luốt.
***
Vẫn không giận, mẹ ôm con khuyên nhủ
Vuốt tóc con và giải thích "Con ơi...
Hăy lắng nghe, mẹ khuyên bảo đây này
Con mẹ ngoan đừng bao giờ làm dzậy"
***
Con lại hỏi tại sao là “làm dzậy"
Mẹ ôn tồn giải thích dịu dàng hơn
Lời khuyên bảo đôi lúc tưởng van lơn
Đă có lần muốn quên mà chẳng được.
***
Ngày mới lớn mượn giấy tờ nhập ngũ
Sau chuỗi ngày trốn học để lông bông
Vui chích choác coi h́nh phạt như không
Mẹ thăm viếng với cơi ḷng tan nát.
***
Ba nằm xuống đúng ngày con lâm trận
Khói mịt mùng mà sao thấy mùi nhang
Đang ồ ạt cuốn hút vào không gian
Là điềm báo ngày ba chầu Tiên Tổ.
***
Cha mẹ mất mỗi lần tới ngày giỗ
Ḷng bồi hồi, hai mắt nặng rưng rưng
Nửa hối hận nửa may mắn không chừng (?)
Nhờ ngỗ nghịch nên được mẹ thương nhất.
***
Trước nhan Chúa con tin mẹ vẫn nhớ
Bầu cử cho con cháu ở dương gian
Đại gia đ́nh và tưởng chừng không gian
Thu nhỏ lại chỉ c̣n là hạnh phúc.
MVH
(Để tặng các "anh hùng" một thời)
|