|
CÁM DỖ |
||
|
B́nh Định
|
||
|
Ngày xưa cụ Nguyễn Công Trứ có viết: “Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả, anh hùng
hào kiệt có hơn ai”. Thật vậy, nếu cuộc đời của mọi người đều an b́nh, tất cả
mọi sự đều thuận buồm xuôi gió, “mỗi ngày như mọi ngày” th́ cuộc đời con người
buồn tẻ lắm. Nhưng trái lại, cuộc đời luôn đầy những gian nan, khó khăn, thử
thách. Trong thực tế, đă làm người sống trên đời, không một ai có thể tránh khỏi được
những cám dỗ, những thử thách. Có thể nói, cám dỗ hay thử thách là điều kiện tất
nhiên của cuộc sống trần thế, v́ cụ thể chúng ta đang ở nơi được gọi là “Giáo
Hội chiến đấu”. Dĩ nhiên Thiên Chúa không dựng nên con người và bắt phải vật lộn
với những trớ trêu của cuộc đời để mà chơi, hay bỏ mặc con người một ḿnh trong
cuộc vật lộn gay go đó; nhưng Thiên Chúa muốn giúp cho con người trưởng thành
hơn và đă ban cho con người ơn thánh, cùng với sức mạnh của ư chí và khôn ngoan
để chiến đấu. Đàng khác, “lửa thử vàng, gian nan thử đức”. Cám dỗ hay thử thách là thước đo
giá trị sự tự do của mỗi người mà Thiên Chúa đă ban. Do đó, không chỉ những
người nghèo, những người bị sa vào hoàn cảnh đói khổ cơ cực mới bị cám dỗ, nhưng
cả những kẻ giàu sang ăn sung mặc sướng cũng đều phải đối mặt với những cám dỗ.
Mỗi người có yếu đuối riêng, nên mỗi người bị tấn công một kiểu. Hơn nữa, nơi
một người, cơn cám dỗ thay đổi tùy hoàn cảnh, tùy tuổi tác. Cám dỗ là bất cứ sự xúi giục nào khiến chúng ta không làm những điều tốt, hay
nặng nề hơn, thất tín và phản bội Thiên Chúa. Không biết trong quư anh chị đă có ai trực tiếp bị ma quỷ hiện ra cám dỗ chưa,
chứ tôi chưa bao giờ gặp mà chỉ nh́n qua h́nh ảnh mà thôi. Nói đến ma quỷ, chúng
ta thường tưởng tượng ra một ác quỷ hung dữ có đuôi với cặp sừng nhọn hoắt, đôi
mắt đỏ ngầu và khuôn mặt kinh tởm khiến ai thấy cũng phải hết hồn hết vía. Xấu
xa vậy đấy, nhưng chúng lại khôn phải biết! Chính v́ thế mà tôi tin chúng chẳng
dại ǵ mà lộ nguyên h́nh ra để cám dỗ, nhưng dùng những cái khác thật đẹp đẽ
ngọt ngào cho chúng ẩn h́nh, điều khiển. Nó có thể đến từ các hành động hoặc sự lôi kéo của người khác, của môi trường
sống, của trào lưu xă hội, mà chúng ta gọi chung là thế gian. Chúng ta không thể
sống ngoài thế gian và cũng không được trốn khỏi thế gian ô trọc. Chúng ta được
sai đến để sống trong thế gian và biến đổi nó thành thế giới của t́nh huynh đệ
và của Thiên Chúa. Nhưng thế gian vẫn có sức hấp dẫn của nó; nó tôn thờ những
giá trị mà tự nhiên ai cũng ham thích như tiền bạc, địa vị, sắc đẹp, tài năng?
Nó được bao bọc bởi những luật lệ, thói quen xă hội dưới sức ép của “nền văn
minh sự chết”. Nó có thể đến từ xác thịt, các yếu đuối và ước ao của riêng mỗi người. Đây là
những cám dỗ từ bên trong, từ đ̣i hỏi của bản năng tự nhiên, của thân xác, từ sự
khép kín của trí tuệ và lạnh giá của con tim. Nói cho cùng cám dỗ nào từ bên
ngoài cũng cần có sự ưng thuận bên trong, mới trở thành một sa ngă thực sự.
Chính v́ thế không ai được phép coi thường kẻ nội thù là chính cái tôi ích kỷ
của ḿnh với những khát khao vô đáy của nó. Nhớ lại các loại cám dỗ của Thầy khi xưa, tôi thấy ḿnh cũng vẫn thường vấp phải
thường xuyên. Cám dỗ thứ nhất đánh trúng vào điểm yếu của Thầy, đó là cơn đói cồn cào đang
hành hạ Ngài sau 40 ngày ăn chay. Cơn cám dỗ này mang dáng dấp hiền lành, vô
hại, v́ nó có vẻ phù hợp với ư Chúa, đó là phải bảo vệ sự sống của bản thân.
Không hiểu quư anh chị thế nào, chứ tôi cũng bị cám dỗ dữ tợn lắm. Dù b́nh
thường tôi nhịn đói khá giỏi, và buổi sáng cũng ít khi ăn; thế mà cứ đến ngày ăn
chay là cái bụng muốn đảo chánh đ̣i ăn đến khó chịu, làm chia trí hoài! Ngày nay
v́ bệnh tật phải kiêng khem nhiều thứ, ngay cả những món ngày xưa chẳng thích mà
vẫn cứ thèm và bị cám dỗ “lâu lâu ăn một lần th́ chết thằng Tây nào”. Cũng từ
loại cám dỗ này, tôi thấy c̣n dễ bị cám dỗ bởi ḷng ham mê dính bén vật chất.
Ngày nào cũng cầu xin “lương thực hằng ngày”, thế mà ḷng cứ thích đếm số, có 1
rồi lại muốn 2 và tiếp nối măi. Trong cơn cám dỗ thứ hai, ma quỷ tận dụng điểm yếu của con người, thích “uống
nước đường”, thích “đi tầu bay giấy”; tức tính nịnh bợ, khoe khoang, háo danh.
Ma quỷ muốn Thầy bày tỏ chức Mêsia của Thầy qua một hành vi ngoạn mục và công
khai, đó là nhảy xuống từ nóc Đền Thờ cho oai! Tôi cũng thường bị cám dỗ như vậy
lắm, mật ngọt ai mà không ham. Những lúc thành công hay được khen thưởng, tôi
hớn hở khoái trá, coi đó như là phần thưởng tự nhiên. Thầy đă từng nói, ai nấy
đều đáng được thưởng công về việc ḿnh đă làm là ǵ. Nhưng điều tai hại là những
lúc như thế, tôi rất dễ mang tâm trạng tự cao tự đại và so sánh với người này kẻ
nọ. So sánh mà ḿnh ngon rồi, th́ người khác làm ǵ c̣n điểm nữa! Với cơn cám dỗ cuối cùng, ma quỷ muốn dùng ḷng ham mê chức quyền, danh vọng phú
quí, cũng như chiêu bài trách nhiệm của con người mà tôn sùng nó. Đưa mọi dân
tộc về với Chúa Cha, đó lại chẳng phải là công việc và ước mơ của Thầy sao? Ma
quỷ cho biết sẵn sàng chuyển nhượng tất cả các nước trên thế gian lại cho Thầy,
miễn là Thầy chịu sấp ḿnh bái lạy nó. Cám dỗ này cũng dễ xảy ra cho mọi người,
tơ lơ mơ không để ư là trở thành nô lệ của sự dữ lúc nào không hay. Cũng từ cơn cám dỗ này, tôi lại có thêm ư nghĩ ngồ ngộ. Trong lănh vực “chức
quyền” của Cộng Đồng, của Phong Trào, chúng ta lại bị cám dỗ khiêm nhường quá
đáng. Mỗi khi t́m kiếm nhân sự cho công việc này, công tác kia sao mà khó đến
thế; ai cũng nại cớ không có khả năng, làm như Chúa chẳng cho tí nén bạc nào
trong lănh vực này... goài ba loại cám dỗ mà Thầy đă trải qua, trong cuộc sống thời nay tôi c̣n nhiều
điều quan tâm, đặc biệt là về cá nhân chủ nghĩa và sự vô t́nh đồng lơa với sự
ác. Đúng vậy, sự cám dỗ độc hại mà tôi thấy cần phải luôn tỉnh thức canh pḥng và
trường kỳ chiến đấu, chính là “cá nhân chủ nghĩa”. Tôn trọng cá nhân thái quá dễ
làm tôi ích kỷ, đưa đến quan niệm sống hẹp ḥi, thiển cận, tức chỉ biết có ḿnh
mà quên người khác; thậm chí chỉ biết thu vén lợi ích cho riêng ḿnh mà quên
quyền lợi tha nhân. Cá nhân chủ nghĩa dễ làm người ta đóng cửa ḷng như đóng cửa nhà với mấy lần
khóa chắc chắn. Cá nhân chủ nghĩa làm nghèo nàn đi đời sống cộng đồng, không
đúng con đường của Thầy dẫn dạy. Quan niệm “đèn ai nhà ấy rạng” làm lu mờ đời
sống bác ái Công Giáo và cản trở sứ mạng Phúc Am hóa môi trường của người Kitô
hữu, nhất là các Cursillista. h́n vào con cháu lớn lên ở nước Uc này, tôi vừa mừng lại vừa lo. Mừng v́ các
cháu có đời sống vật chất quá sung sướng, đầy đủ so với các thế hệ cha ông, và
có đủ điều kiện để lo cho tương lai. Lo v́ chính đời sống đầy đủ dễ làm các cháu
mất đi sự cảm thông với đời sống cơ cực của những người nghèo khổ. Không có sự
cảm thông, khó có thể “chạnh ḷng thương” để đưa đến hành động bác ái cụ thể.
Một người càng nhiều “ba ch́m bẩy nổi” th́ càng dễ cảm thông với người khác. Từ
suy tư về sự cảm thông, tôi thấy mầu nhiệm Nhập Thể của Thầy Chí Thánh hết sức
là tuyệt vời. ́nh thường người ta ca tụng và tôn vinh thập giá, nhưng lại chỉ muốn kẻ khác
vác, c̣n ḿnh t́m đủ trăm ngàn lư do để thoái thác khỏi phải đụng vai vào, hay
thản nhiên nh́n người khác đang khổn khổ dưới sức nặng của thập giá cuộc đời, mà
đôi khi thập giá đó một phần chính là của ḿnh. Thú thật khi nghe anh Tùng trưởng Khối Hậu mời gọi chia sẻ chủ đề cho Ultreya
tháng này, trong thâm tâm tôi đă muốn từ chối ngay. Có quá nhiều lư do chính
đáng để từ chối. Này nhé, v́ anh mời gọi trễ quá trong khi tôi đang bận nhiều
việc cá nhân cũng như gia đ́nh. Rồi ai mà không biết tôi bệnh, trời nóng kiểu
này tôi đau đầu làm sao suy nghĩ cho nổi. Hơn nữa, chính đáng hơn, tôi đang lo
chuẩn bị cho cuốn Bản Tin và đă đăng kư giúp Hội Chợ Tết th́ lấy đâu ra giờ mà
chia với sẻ. Nhưng cũng may, tôi chợt nhớ lại những “thập giá” tôi đă gánh khi
xưa, nhất là Thầy đă sai Mẹ Têrêxa Calcutta đến cứu tôi khỏi cơn cám dỗ này. Tự
nhiên tôi nhớ đến Mẹ, một khuôn mặt rạng ngời của ḷng bác ái, nhờ khả năng nh́n
thấy Chúa Kitô nơi người khác. Chính v́ thế mà tôi hân hoan làm ông Simon cùng
vác thập giá với “Chúa” Tùng của tôi. Một cơn cám dỗ độc hại nữa theo cái nh́n của tôi là sự vô t́nh để đồng lơa với
sự ác, với “nền văn minh sự chết” đang hoành hành trong xă hội hôm nay. ă hội bây giờ có nhiều thứ không tốt chi phối lắm, tôi thấy điển h́nh là việc
phá thai. Hiện tại có nhiều nước ủng hộ việc phá thai cùng với các tổ chức như
“Ngân Quỹ dân số của Liên Hiệp Quốc” và “Liên Hiệp quốc tế làm cha mẹ có kế
hoạch” và nhiều tổ chức pḥ phá thai khác. Điều làm nhiều người lo ngại là quan
điểm của tân tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama ủng hộ Đạo luật Tự Do Lựa Chọn
(Freedom of Choice Act), với mục đích gọi là để "bảo vệ quyền lựa chọn của nữ
giới". Các bệnh viện phá thai sẽ không c̣n bị kiềm chế, Tu chính án Hyde (Hyde
Amendment) hạn chế dùng quỹ liên bang cho các vụ phá thai, sẽ bị hủy bỏ. Đạo
luật cũng sẽ có một hậu quả tai hại đối với tự do lương tâm của các bác sĩ, y tá
và cán bộ y tế, những người mà đức tin cá nhân không cho phép họ cộng tác vào
việc giết hại trẻ chưa sinh. Đạo luật này dần sẽ ảnh hưởng đến nhận thức của
nhiều người khắp nơi. gười ta nói: “im lặng là đồng lơa”. Tôi cũng nghĩ như vậy. Nơi ṭa án ngoài
đời, không những các phạm nhân bị kết án, mà cả những người đồng lơa cũng bị án
theo. Tôi tin không ai trong chúng ta dám giết chết các thai nhi vô tôi, nhưng
tôi lại mắc tội đồng lơa. Đồng lơa v́ im lặng hay không hề có phản ứng ǵ trước
cao trào này ở khắp mọi nơi. Tôi phải t́m đủ mọi cách để vượt qua cơn cám dỗ
tinh vi này. ể đối phó với các chước cám dỗ, tôi cũng học hỏi được nhiều cách. Kinh Thánh để đánh phá nhau. Cám dỗ và thử thách cần thiết cho việc nên thánh. Tuy nhiên, không phải v́ thế
mà tôi tự t́m cho ḿnh những cám dỗ. Trái lại, sự khôn ngoan đ̣i buộc tôi phải
tránh xa các dịp tội, những điều kiện hay cơ hội khiến ta có thể phạm tội. Câu
“dĩ đào vi thượng sách” là một phương cách rất hay trong việc tu đức hay nên
thánh. Cơn băo lửa những ngày đầu tháng Hai vừa qua tại Victoria đă giết hại gần
200 người. Chính quyền khuyến khích dân chúng tránh xa vùng lửa cháy và chạy
đúng hướng. Tôi cảm nhận cơn băo lửa này chẳng khác chi các cơn cám dỗ hung dữ
đưa tôi đến sự chết đời đời. Cứ chạy trước cho chắc ăn, “tránh voi chẳng xấu mặt
nào”. Mẹ tôi vẫn dạy vậy đấy. Tiếp theo thói quen xét ḿnh hằng ngày trong chủng viện thuở xa xưa, cùng với
phương thế kiểm điểm của phong trào, tôi thường xuyên nhận định để thấy điều
lành nên làm, điều dữ nên tránh, và việc rèn luyện bản thân. Cuối ngày, tôi nh́n
lại trong ngày qua để nhận ra những hồng ân Chúa đă ban mà dâng lời tạ ơn. Cùng
với Thầy nh́n lại các công việc xảy ra trong ngày và đặt những câu hỏi như: Tôi
làm việc đó có đúng ư Chúa muốn không? Cái ǵ thúc đẩy tôi làm việc đó? Những
cảm nhận của tôi thế nào? Cái ǵ có thể giúp tôi lần tới làm tốt đẹp hơn? Kiểm
điểm như vậy giúp tôi dễ dàng nhận ra đâu là ư Chúa và đâu là những cám dỗ “bọc
đường”, cũng như đâu là ác quỷ đội lốt thiên thần. Với những cám dỗ t́nh cờ xảy đến ngoài ư muốn, tôi đón nhận và cố gắng chiến đấu
kiên cường với sự trợ giúp của Chúa. Dù thắng hay bại, tôi vẫn coi đó là những
hồng ân Chúa ban để giúp tôi trưởng thành, cứng cáp và triển nở trong t́nh yêu;
đó cũng là dịp để hiểu rơ ḿnh hơn, khiêm nhường hơn, cũng như giúp xác định
đúng hơn ḿnh đang ở vị trí nào trên con đường nên thánh. ũng như các anh chị, tôi tin Thiên Chúa là Cha nhân từ, Người sẽ không để tôi
bị cám dỗ vượt ngoài sức kháng cự của ḿnh, nhất là những cơn cám dỗ đưa đến sự
chết. Người sẽ ǵn giữ và chỉ gởi đến tôi những thử thách, để tôi cộng tác với
Người trong việc h́nh thành nhân cách của chính ḿnh, qua việc chiến thắng các
cơn cám dỗ vẫn xảy ra trong suốt cuộc đời chiến đấu. Tuy vững tin, nhưng tôi vẫn phải tỉnh táo cảnh giác và nhớ măi lời khuyên của
thánh Phaolô: "Ai tưởng ḿnh đứng vững, hăy coi chừng kẻo ngă" (1Cr 10, 12). Tôi
cũng muốn dùng câu này để làm quà gởi đến các anh chị nhân mùa Xuân Kỷ Sửu.
B́nh Định
| ||
|
|
|