|
CẢM NGHIỆM |
||
|
Patrick Vương Thanh Truyền
|
||
|
Kính thưa quư anh chị,
"Chị em phụ nữ chúng tôi thỉnh thoảng cũng đến thẩm mỹ viện để chăm sóc lại sắc
đẹp của ḿnh, để giữ cho ngoại h́nh tươi mát hơn, dễ nh́n hơn. Sau khi tham dự
khóa tĩnh huấn 3 ngày tôi tưởng tôi vừa ra khỏi thẩm mỹ viện, nhưng đây là thẩm
mỹ viện về tinh thần, nhằm sửa sang lại, làm mới lại những phần thuộc về nội
tâm, phần bên trong đời sống tin thần của tôi, làm cho đời sống đức tin của tôi
thêm vững vàng, hướng dẫn đời sống đạo của tôi ngày càng gần Chúa hơn, giống
Chúa hơn, để từ đó tôi nhận ra sự yêu thương của Chúa Giêsu Kitô luôn hiện hữu
bên tôi".
Kính thưa quư anh chị,
Trên đây là tâm t́nh của một chị khóa sinh khóa 36 mà tôi quên tên chia sẻ cùng
chúng tôi sau khi chị tham dự khóa tĩnh huấn vừa qua. Tôi rất tâm đắc những điều
chị vừa chia sẻ, và hôm nay tôi muốn chia sẻ thêm với quư anh chị những cảm
nghiệm của tôi sau khi tham dự khóa 35. Tôi tưởng tôi như một chiếc đèn dầu lu
mờ đă lâu không được săn sóc, chùi rửa, nay được mang ra đổ thêm dầu và lau sạch
những vết bụi bẩn đă bám vào, nay th́ chiếc đèn đă rực sáng làm cho đời sống đức
tin của tôi được củng cố thêm, vững chắc hơn.
Ngược ḍng thời gian hơn 10 năm trước đây, hồi tưởng lại những ngày đầu sau khi
gia đ́nh tôi được nhận bí tích rửa tội, tôi nhớ ngày đó đức tin của tôi c̣n xa
xôi lắm, mơ hồ lắm, nhưng sau khóa tĩnh huấn nầy có nhiều câu hỏi tôi tự đặt ra
trước đây nay dần dần sang tỏ, tôi ư thức được Hồng Ân Chúa đă ban cho tôi thế
nào, và tôi đă đón nhận ra sao. Quả là điều kỳ diệu khi tôi đang sống trong ṿng
tay yêu thương của Chúa, của mẹ Maria, những Ân sủng của Chúa Kitô và của mẹ
Maria đầy ơn phước đă ban xuống cho tôi quanh đây mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi lời nói
và việc làm của tôi, sự mầu nhiệm của những Ân sủng được trao ban mà nếu không
có đức tin tôi sẽ không thể nào cảm nghiệm được.
Tôi dài ḍng như trên để quư anh chị hiểu rằng gia đ́nh tôi mới theo đạo thời
gian gần đây thôi, trước đó gia đ́nh tôi theo truyền thống thờ cúng ông bà tổ
tiên. Con đường dẫn tôi đến nhà Chúa quả là ṿng vo và không dễ dàng chút nào,
tôi phải vượt qua nhiều khó khăn trăn trở, và nhất là phải vượt qua chính ḿnh,
biết bao câu hỏi tự ḿnh đặt ra mà không trả lời được. Ở lứa tuổi 45 đầy sức
sống tôi đang có đời sống kinh tế ổn định và nhiều ước mơ của tôi đă đạt được,
tuy nhiên đời sống thường ngày của chúng tôi chưa cảm thấy được hạnh phúc như
tôi hằng ao ước. Chắc hẳn cuộc sống gia đ́nh tôi c̣n điều ǵ đó (something
wrong) từ đó tôi luôn thao thức nghĩ suy và nhận ra đó chính là đời sống vật
chất và tinh thần của chúng tôi bị mất thăng bằng, mất cân đối nghiêm trọng nên
thường khi xảy ra những xung đột. Xung đột giữa tin thần và vật chất, xung đột
giữa đời sống cá nhân và bổn phận, bổn phận làm con, làm cha, làm chồng và những
người thân quanh ta. Đôi lúc xung đột không lớn lắm tuy nhiên nó cứ râm ran âm ỉ
trong hồn tôi làm cho đời sống hàng ngày luôn bị áp lực nặng trĩu ưu phiền,
nhiều lúc tự nhủ ḿnh là hăy quên đi và tha thứ như lời Chúa dạy, thật không dễ
chút nào khi những điều ḿnh muốn quên th́ lại nhớ, và những điều ḿnh muốn nhớ
th́ lại quên. "Chỉ có cầu nguyện và phó thác" th́ mới giải thoát ta ra khỏi cái
ṿng lẩn quẩn nầy quư anh chị ạ. Đây là điều hết sức quí giá mà tôi đă học đựơc
trong khóa tĩnh huấn nầy.
Nhiều năm trước đây chúng tôi thuộc loại đạo lang thang (bạn bè gọi như vậy).
Thường khi chúng tôi tham dự các buổi tiệc cưới hỏi, các buổi tiệc liên hoan,
những nơi có đông người tham dự và cả các chùa nữa vào những ngày lễ quan trọng;
những nơi đó tôi thường để ư xem mọi người quanh tôi họ nói chuyện với nhau ra
sao, không khí có ấm cúng không, có thân mật và chân t́nh với nhau không, để rồi
khi trở về nhà tôi luôn mang theo ḿnh một nỗi buồn man mác khó tả, h́nh như có
cái ǵ đó nó không chân thật, sao mà nó màu mè quá, h́nh thức quá, tôi không
thấy đâu đây những ǵ tôi muốn t́m kiếm. Cho đến một ngày kia cùng với gia đ́nh
một người bạn đến tham dự một thánh lễ, khi vừa bước chân vào sân nhà thờ tôi
cảm thấy h́nh như có điều ǵ khác lạ hơn những nơi mà tôi thường đến trước đây,
bỗng nhiên tôi như người vừa trút bỏ được gánh nặng, nghe hồn ḿnh hân hoan và
vui tươi hẳn lên, khi được đón chào và thăm hỏi cùa những người chưa quen biết
trước đây. Ngồi trong ngôi thánh đường tôi ngửi được mùi không khí quanh đây sao
mà nó ấm cúng quá, thân mật quá, nhất là trước khi rước Ḿnh và Máu Thánh Chúa
Cha chủ tế kêu gọi anh chị em chúng ta hăy chúc b́nh an cho nhau, những cái bắt
tay thân ái và những lời chúc b́nh an dành cho nhau sao mà nó thân mật quá, êm
ái quá, tôi thực sự xúc động bởi những điều vừa xảy ra. Trên đường lái xe về nhà
hồn tôi lâng lâng và thanh thản lạ thường và tự hỏi ḿnh có phải đây là nơi ḿnh
đang t́m kiếm chăng? V́ nơi đây hoàn toàn tương phản với những ǵ đang xảy ra
trong cuộc sống trần thế hằng ngày với nhiều bon chen danh lợi hoặc tị hiềm cá
nhân nhỏ nhặt.
Cho tôi được nói rằng những điều tôi vừa chia sẻ với quư anh chị trên đây đó là
ân sủng, những ân sủng mà Chúa đă ban cho tôi bấy lâu nay mà tôi nào biết mà nếu
không có đức tin, không qua đức tin tôi sẽ không cảm nhận được. Kể từ đó chúng
tôi tiếp tục đi nhà thờ thường xuyên hơn. Thời gian khá lâu sau đó chúng tôi xin
dự khóa học giáo lư Công giáo, sau khi học xong mỗi người được phát một tờ đơn
xin nhận lănh Bí tích rửa tội và các Bí tích khác nữa. Cầm tờ đơn trên tay tôi
lo lắng vô cùng v́ tôi biết tôi sắp phải lấy một quyết định quan trọng cho tôi,
vợ tôi và các con tôi nữa, một quyết định sẽ ảnh hưởng cho suốt chặng đường c̣n
lại của cuộc đời chúng tôi, đây là lúc tôi suy nghĩ nhiều, những câu hỏi được
đặt ra trong thời gian dài sau đó, luôn có sự dằng co trong hồn tôi. Một bên là
phải tạo cho ḿnh có một đời sống tinh thần vững chắc làm điểm tựa để từ đó
hướng dẫn đời sống trần thế hằng ngày của ḿnh, mà niềm tin th́ mơ hồ quá, xa
xôi quá, tôi biết con đường trước mặt mà tôi sắp bước chân đi sẽ dài lắm, khó
khăn lắm. Hoặc tôi phải cương quyết từ bỏ cái tôi của ḿnh, sự ích kỷ cá nhân
hoặc những quyền lợi thực tế trước mắt. Những điều nầy quả t́nh là một gánh nặng
mà tôi đă mang theo bên ḿnh bấy lâu nay, và chắc sẽ c̣n theo đuổi tôi măi măi
sau nầy. Cũng chính những điều nầy làm cản trở bước đi của tôi, làm tôi rụt rè,
lo sợ mà chưa dám mạnh dạn bước tới, trong khi lư trí tôi luôn mách cho tôi biết
rằng tuy có dằng co ban đầu, nhưng đó là con đường đúng phải theo, con đường êm
ái và bằng phẳng, ở đó mọi người quanh tôi đang sống trong sự cảm thông, chia sẻ
và yêu thương nhau
Và tôi quyết định t́m gặp cha xứ để xin được nhận lănh Bí tích rửa tội cho cả
gia đ́nh tôi, giờ th́ mọi điều đă sáng tỏ v́ ở đâu có Chúa ở đó có t́nh yêu, và
ở đâu có t́nh yêu ở đó có hạnh phúc.
Xin kính chào. Melbourne 4/1/2009 (Tân Cursillista) | ||