|
CẢM NGHIỆM TRỢ TÁ 2009 |
||
|
Lucy Văn Thúy Hằng - Canberra
|
||
|
Trong thời gian chuẩn bị cho Khóa 35 & 36 vào đầu năm 2009, khoảng tháng 4/2008
Ban Điều Hành Phong Trào Cursillo Canberra bắt đầu lo lắng v́ chưa có ai t́nh
nguyện làm rollista cho rollo Sùng Đạo cả. Tôi không mấy ǵ ngạc nhiên v́ kỳ này
khác hơn các khóa trước: rollista phải tự viết rollo dựa theo dàn bài đă được ấn
định. Chúa ơi! Với tŕnh độ giáo lư như của con đây mà viết rollo chắc khóa sinh bỏ
đạo mất. Nhưng đợi hoài không thấy người t́nh nguyện th́ ai ai cũng sốt ruột,
làm sao đây? Chẳng lẽ viết thư xin cáo lỗi với Phong Trào Melbourne và Ban Điều
Hành Khóa? Làm như vậy th́ quê xệ quá, mặt mũi nào mà nh́n anh em đây? Cứ nh́n
quanh cố t́m người để chọn mặt gửi vàng và bắt đầu xuống giọng năn nỉ nhưng đều
bị từ chối khéo. Cuối cùng hết cách vợ chồng chúng tôi nghĩ ra đường binh cuối:
chồng có kinh nghiệm th́ chồng cứ tự nhiên soạn bài rollo, viết xong th́ có Cha
Linh Hướng (LH) sửa bài, c̣n vợ th́ từ từ viết cảm nghiệm và tập dợt lai rai
chắc cũng ok v́ hết cách rồi. Đành phó thác thôi chứ biết làm sao bây giờ. Thế mà đến giữa tháng 10 là hạn chót phải gửi bài cho PT Melbourne nhưng lúc đó
bài viết mới tạm xong và đang chờ Cha LH kiểm duyệt. Tôi đành phải mặt dày viết
email xin gia hạn. May quá được thêm vài tuần nữa. Phần tôi chỉ có viết cảm nghiệm và ôn bài thôi mà cũng không xong v́ tôi quá bận
ôm đồm nhiều việc một lúc. Tháng 11 và 12 năm ngoái tôi phụ với các anh chị
trong Cộng Đoàn Canberra tổ chức đêm Noel T́nh Thương gây quỹ cho các em khuyết
tật và thiếu may mắn ở Việt Nam. C̣n ở sở làm th́ nhằm thời gian release nên
công việc chất đống. Về tới nhà th́ ôi thôi sen vẫn là sen. Tôi lo lắng lắm v́
đă nhận rollo th́ phải chuẩn bị đàng hoàng, và điều tối quan trọng là phải sống
theo tinh thần bài rollo nữa. Tôi chỉ biết cố gắng hết ḿnh, cầu nguyện liên lỉ
và phó thác mọi việc cho Thầy. Dẫu phó thác nhưng tôi vẫn run, vẫn lo v́ không biết theo ư Thầy những nỗ lực
của tôi có đủ chưa? Nén bạc Thầy giao tôi có sinh lợi gấp đôi gấp ba không? Hay
là vẫn c̣n 1 nén mà tôi đem dấu kỹ quá, t́m hoài chưa ra? So với mấy lần trước kỳ này tôi chuẩn bị bài rollo rất sơ sài, cũng có thể v́
tôi ỷ lại là ḿnh đă có kinh nghiệm chiến trường rồi. Nhưng càng đến gần ngày
khai khóa 36 tôi càng run. Trong khóa tôi được ngủ chung pḥng với các chị
rollista khác, những người cùng mối lo, cùng tâm trạng nên chúng tôi ai nấy đều
nôn nao, thấp thỏm và cảm thấy khó ngủ. Đó là lư do tại sao pḥng chúng tôi
không có tiếng đờn kẽo kẹt lúc đêm về. Riêng tôi đă trằn trọc suốt 3 đêm liền, một phần v́ không quen ngủ dưới đất, một
phần thấp thỏm lo âu v́ trách nhiệm. May quá có chị Yến chuyên gia đấm bóp bất
đắc dĩ đến từ thành phố Brisbane nắng ấm. Thấy tôi ủ rủ tội nghiệp (có lẽ v́
không có các chị trợ tá Canberra đi theo ủng hộ) nên chị Yến đă t́nh nguyện làm
"trợ tá kiêm chuyên viên đấm bóp" cho tôi suốt 3 ngày, thật là quá đă, cám ơn
chị Yến nghe. Cuối cùng rồi th́ giờ tŕnh bày rollo cũng đến. Tôi chuẩn bị thay áo dài và cùng
các chị lên nhà nguyện, với một cảm giác rất lạ: Tại sao tôi lại run thế này?
Tôi cảm thấy lạnh. Không phải lạnh v́ thời tiết bên ngoài nhưng v́ rùng ḿnh khi
nhận ra khả năng hạn hẹp trước những kỳ vọng của anh chị em? Đến nhà nguyện tôi thấy chồng tôi đang chờ sẵn trong đó. Tôi mỉm cười chào, cảm
thấy thêm một chút tự tin, ấm ḷng. Tôi cùng các chị ban Học Tập tiến lên quỳ
dưới nhan thánh. Tôi tâm sự với Thầy. Chỉ c̣n mấy phút nữa thôi là tôi phải trở
về pḥng rollo. Không c̣n thời gian để dài ḍng, tôi vào thẳng vấn đề: những lo
lắng của tôi kể từ ngày tôi dại dột nhận lời tŕnh bày rollo. Tôi không xin Thầy
ǵ cho tôi. Tôi cũng không xin ǵ cho những chị em cùng pḥng với tôi dù vẫn
biết rằng các chị rất cưng và lo lắng cho các rollistas như tôi. Tôi chỉ đơn sơ
xin Thầy cho tôi được b́nh tĩnh để chia sẻ bài rollo với các chị em khóa sinh
được rơ ràng, không bị nhảy chữ và tâm t́nh theo thánh ư của Thầy. Thật lạ lùng!
Khi bước ra khỏi nhà nguyện, tôi bỗng thấy thật b́nh an. Cái run rẩy của mấy
phút trước bỗng dưng biến mất, không dấu vết. Trời gây gây lạnh nhưng ḷng tôi
thật ấm. Ấm v́ t́nh Thầy. Tôi tin Thầy đă trấn an tôi lúc tôi bối rối. Tôi vững
tin rằng Thầy cùng chúng tôi, các chị em ban Học Tập, nắm tay nhau trở lại pḥng
rollo. Thầy tṛ chúng tôi không nói một lời trên khoảng đường ngắn đó. Khi hạnh
phúc, người ta thường thinh lặng để lắng nghe tiếng th́ thầm của những trái tim
cùng nhịp, những khối óc cùng chí hướng, những người bạn cùng lư tưởng. Tôi mạnh dạn bước vào pḥng rollo với ḷng đầy tự tin v́ biết rằng Thầy tṛ
chúng tôi đang nắm tay nhau chung chia một công tác đầy ư nghĩa. Theo ư tôi tŕnh bày bài rollo hay hoặc dở không quan trọng lắm, nhưng chủ yếu
là các khóa sinh có hiểu và nắm được một số tâm t́nh mà Thầy muốn nhắn nhủ họ
hay không? Bài rollo Sùng Đạo được xếp vào chiều thứ Sáu, sau giờ giải lao, nên
tôi rất lo v́ giờ đó rất dễ buồn ngủ, nếu không linh động th́ các chị khóa sinh
sẽ ngủ gật. Nói nhỏ với các chị em khóa sinh, không phải, phải nói là các Tân
Cursillistas là nếu có chị em nào có lỡ nhắm mắt để đó lúc nghe các rollos th́
xin cố gắng đọc cuốn Kỷ Yếu v́ kỳ này có kèm theo một số bài căn bản về lịch sử
và sách lược của Phong Trào, cộng thêm phần tóm tắt những bài nguyện gẫm &
rollo. Nếu vẫn c̣n ṭ ṃ th́ xin ghi danh đi trợ tá các khóa sau để có dịp suy
niệm lại những tư tưởng của các bài rollo. Luôn tiện xin nhắn các anh chị Cursillistas nào chưa coi Kỷ Yếu K35 & 36 nên
liên lạc với các anh chị trợ tá 2 khóa này để mượn về đọc v́ ngoài những mục hấp
dẫn trên c̣n có kèm thêm các h́nh ảnh lưu niệm màu tuyệt đẹp của 2 khóa và các
bài cảm nghiệm của khóa sinh đạt kỷ lục từ trước tới giờ. Phải công nhận là cuốn
Kỷ Yếu này rất xuất sắc từ nội dung cho đến trang trí và h́nh ảnh. Nếu không xem
qua Kỷ Yếu K35 & 36 th́ đó là một thiếu sót lớn. Tôi cảm tạ Thầy đă giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ được giao phó. Tôi mong rằng nén
bạc Thầy giao cho tôi được sinh thêm chút ít tiền lời, nhất là trong lúc kinh tế
thế giới đang bị khủng hoảng và trong lúc phong trào đang khan hiếm người đáp
tiếng Xin Vâng. Đồng thời tôi xin gửi lời cảm ơn các anh chị đă cầu nguyện, làm
và viết palanca cũng như nâng đỡ tôi suốt mấy tháng qua. Tôi không quên kèm theo
lời cáo lỗi đến các chị ngủ chung pḥng với tôi, nhất là chị tùy viên đấm bóp,
v́ khi ra về gấp quá tôi không kịp từ giă ai cả. Nhưng không sao, phong trào của
chúng ta có một câu châm ngôn rất dễ thương: một tay nắm tay Chúa, một tay nắm
tay anh chị em. Nếu không gian không cho phép nắm tay nhau trực tiếp th́ xin hăy
luôn nắm tay nhau trong mọi lời nguyện, trong mọi công tác và trong mọi thao
thức của Ngày Thứ Tư. Thầy yêu dấu của chúng con ơi, xin Thầy cho chúng con một lần nữa được nắm tay
Thầy và nắm tay nhau tại Sydney, vào tháng giêng năm 2010, qua khóa 37 và 38 -
xin Thầy nhậm lời chúng con.
Decolores, | ||
|
|
|