CÂU CHUYỆN ĐẦU NĂM

 

Em Nguyễn # 32

 

Đoàn người sắp hàng dài đứng đợi tới phiên ḿnh, nhân viên của bốn quầy thu tiền của ngân hàng làm việc không ngừng nghỉ. Sau ngày nghỉ đầu năm, người ta dường như bận rộn hơn với công việc sổ sách, tiền bạc cho ngày mới, tháng mới và năm mới.

Tôi cũng nằm trong ḍng người đó.
 

Mọi người đều yên lặng, thỉnh thoảng có tiếng mobile phone reng lên chen lẫn vào những tiếng lào xào của những người khuyết tật theo người carer đi lănh tiền. Như thói quen và theo phép lịch sự, chẳng ai nh́n họ hoặc nếu có; chỉ là một nụ cười nhẹ, có người noí “hello” rồi quay đi nơi khác. Nhưng hôm nay, ở một góc pḥng, vang lên tiếng lào xào; một cách bực ḿnh, cũng chẳng một ai để ư. Nhưng rồi cái tiếng lào xào đó lại vang lên to hơn và h́nh như nó gần tôi nhất, quay nh́n lại sau lưng tôi bắt gặp một người khuyết tật, có lẽ bà không nói được và tiếng lào xào là cách mà bà ta t́m cách đối thoại với người chung quanh. Không biết bà ta muốn ǵ, một tay khư khư cầm cái bao vải; đưa lên đưa xuống, tay c̣n lại không duỗi ra được nhưng dáng điệu khom khom và hướng của ánh mắt nh́n cho tôi đoán được là ư bà muốn lấy một cái ǵ trên tấm bảng có nhiều mẫu quảng cáo các dịch vụ của ngân hàng.
 

Bà ta lại lào xào to hơn, người carer đang đứng với một người khuyết tật khác tại quầy thu tiền, nói vọng ra:
“Chờ một chút đi Susan, chúng ta sắp xong rồi.”
 

Lúc lắc cái đầu như không đồng ư điều ǵ, bà ta nh́n tôi và kêu to hơn nữa, h́nh như bà ta muốn cái ǵ, tôi tiến lại gần bà ta hơn, dịu dàng hỏi:
 

“Bà muốn cái ǵ?”
 

Bà ta như mừng rỡ, tay cầm cái bao đong đưa, tay kia một cách khó khăn chỉ vào những mẫu quảng cáo trên bảng, tôi đoán bà ta muốn lấy một mẫu quảng cáo nên đưa tay chỉ từng cái và kiên nhẫn hỏi bà ta cái nào bà muốn lấy. Đúng cái bà muốn, bà kêu to hơn và guc gặc cái đầu ra dấu cho tôi lấy. Đưa cho bà ta xong, tôi trở lại chỗ đứng của ḿnh.
 

Những người khách sắp hàng vẫn đứng dậm chân tại chỗ, bốn người khách hàng đang được phục vụ vẫn châu đầu vào khung cửa th́ thào, chỉ chỏ, chắc là có ít nhiều trục trặc ǵ đó trong vấn đề giấy tờ. Người đàn bà khuyết tật lại kêu to hơn, mọi người quay lại nh́n bà ta, rồi thản nhiên quay đi hướng khác, riêng tôi bỗng nhiên thắc mắc, không biết bà ta muốn ǵ? Tôi nh́n bà ta, cái nh́n như t́m hiểu. Bắt gặp cái nh́n của tôi, bà lại kêu to hơn, những âm thanh ú ớ, không biểu lộ sự bực túc mà h́nh như muốn nhờ tôi làm điều ǵ, hai cái tay của bà ta cụng vào nhau. Tôi vẫn nh́n bà ta, im lặng, không biết bà muốn ǵ.
 

“Susan, đừng ồn ào, chúng ta sắp xong rồi.” Người carer lại lên tiếng.
 

Nhưng Susan vẫn cứ kêu lào xào, như không thèm nghe. Bà ta nh́n tôi chăm chăm, gục gặc cái đầu mạnh hơn, tay cầm cái bao giơ lên cao, lúc lắc. Tôi đoán bà ta muốn tôi giúp bỏ cái mẫu quảng cáo mà tôi đă lấy cho bà ta trên tấm bảng vào cái bao vải mà bà đang cầm bên tay phải. Tôi xoay hẳn người lại, hỏi bà ta:
 

“Có phải bà muốn bỏ giấy quảng cáo vào bao này không?” khuôn mặt bà như tươi lên, khuôn mặt rạng rỡ v́ thấy có người hỏi han ḿnh, bà cười đưa hàm răng cái c̣n, cái mất. Tôi chợt thấy vui vui v́ đoán được ư của bà ta. Có lẽ bà muốn tôi phải để ư đến bà ta bằng cách t́m việc này hay việc khác để nhờ vả. Đưa tay mở miệng bao vải, tôi kêu bà ta bỏ giấy vào bao đi, bà ta làm theo, cái đầu gục gặc như đắc ư. Cột miệng bao lại, tôi như nói đùa với bà ta:
 

“Xong rồi đâư, c̣n làm ǵ nữa không?”
 

Lại lào xào kêu to hơn, lần này bà ta dạn dĩ hơn; nắm lấy tay tôi kéo đi về những chiếc ghế cho khách ngồi đợi, tôi buộc ḷng phải đi theo bà nhưng mắt vẫn trông chừng về chỗ đứng của tôi, xem sắp tới phiên của ḿnh chưa. Tới trước chiếc ghế, bà ta xoay người lại theo tư thế sắp ngồi xuống nhưng vẫn chưa chịu ngồi, tôi nghĩ thầm à há, bà ta muốn ḿnh d́u cho bà ngồi xuống đây. Thế là tôi bảo bà ta:
 

“Bà ngồi xuống đi, đợi một chút nữa, người đàn ông đưa bà đi lănh tiền sắp xong rồi.”

Bà ta chầm chậm ngồi xuống, nữa luyến tiếc, nữa muốn t́m chuyện ǵ để nhờ vả, để gợi sự chú ư của tôi. Người carer đă rút tiền xong, anh ta đẩy chiếc xe lăn có ngưới khuyết tật khác ngồi trên và tiến về phía chúng tôi nói:
“Xong rồi, đi thôi Susan.”
 

Tôi trở lại chỗ đứng của ḿnh, chỉ c̣n một người nữa là đến phiên tôi. Bỗng nhiên, Susan quay trở lại, nh́n tôi lào xào, ú ớ như chào chia tay. Tôi nói lớn:
 

“Bye bye Susan, sẽ gặp lại bà lần sau.”
 

Susan nhúc nhích cái đầu, miệng như cười, méo xẹo – nửa dễ thương, nửa như nhăn nhó. Người đàn bà đứng bên cạnh tôi, nói một câu bâng quơ:
 

“Thật là tội nghiệp, họ muốn có bạn quá.”
 

Trên đường lái xe về nhà, tôi nghĩ miên man về chuyện xảy ra. Chúng ta đôi khi v́ quá lịch sự mà không để ư đến những nhu cầu b́nh thường nhưng rất cần thiết của những người chung quanh. Họ có thể là cha mẹ, là chồng, là vợ, là con, là những người bạn như người bạn Susan mà tôi vừa mới làm quen ngày hôm nay. Chúng ta v́ cứng ngắc tuân theo những quy luật mà có khi, vô t́nh khép kín lại ḷng nhân ái của ḿnh.