|
|
Con đi trên đường t́m Ngài,
Giêsu chính thật nên bài ngợi ca.
Mặc khải, cho biết Chúa Cha,
Trời cao đất thấp giữa ta con Trời.
T́nh yêu của Chúa cao vời, Tim con bé nhỏ dâng lời tạ ơn, Đời ta có Chúa là hơn, Bán đi tất cả chỉ c̣n t́nh thương.
Không c̣n tiếc nuối vấn vương, T́m ra kho báu trên đường tôi đi. Quyết tâm ôm chặt khắc ghi, Sống Lời Ngài dạy thực thi can trường.
Nước Trời âu yếm ngàn thương, Niềm vui hạnh phúc là hương ở đời Làm người được Chúa gọi mời, Ngày đêm t́m kiếm nên lời ngợi ca.
Giê-su chỉ dạy cho ta, Đường về núi thánh chính là tâm ta. Chứ nào nó ở đâu xa, Cho tôi suy nghĩ t́m ra đường về.
Đời ta phải sống chỉnh tề, Kết thân với Chúa tứ bề yên vui. Can trường thấm thiết không lùi, Gian nan tiến bước đủ mùi khó nguy,
Nh́n lên thập giá quyền uy, T́nh thương ban xuống vẫn tùy tự do. Cô đơn giá lạnh lần ṃ, Thánh Thần thúc đẩy đắn đo nỗi ǵ.
Lời Ngài trong bữa tiệc ly, Thầy đâu bỏ mặc con th́ mô côi. Tâm Thầy xao xuyến bồi hồi, Yêu thương đùm bọc phục hồi Nước Cha.
Trên đời ai chết thay ta, Đớn đau tột độ thế mà vẫn yêu. Chỉ ḿnh có Chúa Giê-su, Sử ghi c̣n đó thiên thu vẫn c̣n.
Cho dầu nước chảy đá ṃn, T́nh yêu Thiên Chúa vẫn c̣n chờ mong. Nh́n lên Mẹ thánh cậy trông, Cầu thay nguyện giúp sồng trong t́nh Ngài.
Gẫm suy t́nh Chúa van nài,
Hiệp cùng với Mẹ ca bài tri ân.
Ngày ngày con quyết chuyên cần,
Giêsu Thánh Thể hồng ân tuyệt vời.
Đó là kho báu của trời,
Con xin lănh nhận nên lời vang xa.
Hồng ân Thiên Chúa bao la,
T́nh con bé nhỏ dâng Cha no tṛn.
Nam Giao
|