LỘC XUÂN NĂM NAY

 

Tom

 

Giáo phận Wollongong chúng tôi chỉ có 2 cộng đoàn nhỏ bé, đó là Wollongong và Campbelltown. Chúng tôi thay phiên nhau tổ chức các lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam và lễ Tết, và năm nay, giáo đoàn Wollongong đăng cai tổ chức lễ mùng một Tết.
Sau mỗi thánh lễ Tết là mục Hái Lộc Đầu Xuân. Sự thường chỉ một người hái lộc cho cả gia đ́nh, nên tôi nhường vợ tôi lên hái cho may mắn. Xem ra lộc c̣n nhiều, nên các anh chị Wollongong kêu tôi hái thêm. Vâng lời và để làm chủ nhà hài ḷng, tôi lên hái một lộc nữa.
 

Xuống mở lộc, tôi cảm nhận ư Chúa thật tuyệt vời: lộc vợ tôi hái là một vé cạo lấy hên, c̣n của tôi là câu Kinh Thánh: “Anh em đừng lo lắng về ngày mai; ngày mai cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6,34). Th́ ra năm nay ngoài những Lộc Thánh là những câu Kinh Thánh, ban Mục Vụ Wollongong c̣n kèm theo một số vé cạo cho vui, tôi mà không hái th́ làm ǵ có Lộc Thánh năm nay.
 

Số vợ chồng tôi chẳng hề có duyên với lotto, vé số; nên vé cạo này chỉ có giá trị một chút vui trong lúc cạo mà thôi, chứ ngay một free ticket cũng chẳng được.
Lộc Thánh của tôi năm nay như một lời nhắc nhở, một lời khích lệ cố gắng tiến tới cho dù đó là h́nh thức không mấy thực tế hay phải bơi ngược ḍng.
 

́nh thường đời sống con người lúc nào cũng đầy những khó khăn: “Ngươi sẽ phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi trở về với đất” (St 4,17). Chúng ta đầu tắt mặt tối để lo cho cuộc sống, cho những tờ bills định kỳ được gởi tới. Nhất là lúc này giữa thời buổi khủng hoảng kinh tế lan rộng khắp thế giới, ai nấy đều lo sốt vó với cuộc sống hiện tại. Cho nên, để đối phó với nỗi sợ bao la, người ta thường có khuynh hướng thu hẹp con người ḿnh lại, t́m cách dựng kho tạo lẫm để thủ cẳng cho ngày mai. Tích cốc pḥng cơ, tích cơ pḥng hàn mà! Ai biết được ngày mai giữa đường đời dài dặc và giữa thời gian tít tắp. “Đường xa nghĩ đến sau này mà kinh”, cho nên, “đừng lo lắng về ngày mai” với thuyết “trời sinh voi, trời sinh cỏ” xem ra khó có thể yên ḷng. Chính v́ vậy mà Lộc Thánh cần cho tôi suy nghĩ lúc này.
 

“Đừng lo lắng về ngày mai” nhắc nhở tôi nhớ đến kinh Lạy Cha với lời cầu xin cho được hôm nay lương thực hằng ngày và xa tránh chước cám dỗ tham mê của cải vật chất mà quên đi việc tích lũy của cải tinh thần, thứ cần thiết cho đời sau và không bị mối mọt. Điều Thầy muốn nói với tôi là: “Hăy t́m kiếm Nước Đức Chúa Trời trước đă, và các sự ấy sẽ được ban thêm cho các ngươi”. V́ Cha trên trời là Cha nhân từ biết rơ tôi cần những điều ấy, Người sẽ không bỏ quên và không thể không săn sóc tôi hơn chim trời và hoa cỏ ngoài đồng nội. Tôi hiểu dẫu có lo cũng chẳng có thể thêm cho đời ḿnh một gang tấc nữa. Khởi đầu sự khôn ngoan chân thật là ḷng kính mến Thiên Chúa, là tin vào t́nh thương của Người, và nhận được sự b́nh an của Người.
 

“Đừng lo lắng về ngày mai” làm tôi nhớ dường như tất cả những bậc thánh, những bậc vĩ nhân của nhân loại đều là người lang thang du thủ du thực! Đức Khổng Tử suốt đời du phương hoằng hóa cái Đạo Làm Người. Đức Phật bỏ cung vàng điện ngọc để trở thành kẻ lang thang suốt 49 năm cho đến chết. Nhất là Đức Giêsu, Thầy Chí Thánh của chúng ta, Đấng bỏ ngai trời nhập thể làm người, th́ không có một chỗ gối đầu! Chim trời tuy bát ngát tung bay nhưng vẫn c̣n tổ ấm. Cáo chồn tuy chạy nhảy thênh thang trong rừng già nhưng vẫn có hốc có hang. C̣n Thầy th́ không có một chỗ gối đầu. Không có chỗ gối đầu, chẳng phải chỉ là không có nhà cửa, tiền bạc, ngựa xe; nhưng hơn nữa, là không nép thân trú ẩn vào bất cứ điều ǵ của trần gian, dù đó là tiền bạc, hay danh dự, chức tước.
 

“Đừng lo lắng về ngày mai” nhắc nhở tôi nhớ đến và cố gắng học theo chứng nhân sống động là Đức cố Hồng Y FX. Nguyễn Văn Thuận về cách “Sống Giây Phút Hiện Tại”. Ngài đă bị bắt khi được mời vào Dinh Độc Lập ngày lễ Đức Mẹ Lên Trời năm 1975. Ngài biết cuộc đời lao lư với muôn vàn khổ đau đang chờ đợi trước mặt. Chắc chắn Lời Chúa luôn là sức sống của Ngài, nên Ngài đón nhận cái khổ của mỗi ngày và quyết định: “Tôi sẽ không chờ đợi. Tôi sống phút giây hiện tại và cho nó đầy t́nh thương”, hay cụ thể hơn: “Tôi phải sống mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút như là giờ cuối cùng của đời tôi...” Ngài tận dụng mọi cơ hội, mọi biến cố trong ngày để thực hiện quyết định này. Học theo gương thánh Phaolô, Ngài đă dùng thời gian trong tù để viết các sách: Đường Hy Vọng, Hy Vọng dưới ánh sáng Lời Chúa và Công Đồng Vatican, Những người lữ hành trên đường Hy Vọng. Trong các trại tù, Ngài đă vui vẻ phục vụ, đem b́nh an và yêu thương đến cho các bạn tù, và ngay cả cho cai tù, quản giáo. Ngài thực đă sống “phút này nối tiếp phút kia, muôn triệu phút thành một đời sống. Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh”. Phải, đời Ngài đă là thánh, một kết quả tỏ tường.
 

ộc Thánh của tôi và những lời nhắc nhở nh́n vào như là những điều ngược đời. Ngược đời nhưng không có nghĩa là vô lư. Với những cảm nghiệm cuộc đời, tôi thấy đây cũng là một triết lư sống, sống b́nh an.
Tôi sống ở vùng định cư Cái Sắn, bên cạnh những người địa phương miền Nam. Cuộc sống họ rất thanh thản, gần như bất cần cho ngày mai, cứ vui sống cho hiện tại hôm nay. Dù cho có phải vất vả làm thuê làm mướn quần quật suốt ngày, nhưng chiều đến là cả nhà cùng vui hưởng, ngày mai sẽ có cho ngày mai. Nói như thế không có nghĩa tôi cổ vơ cho lối sống buông thả bất cần tương lai, mà ư của Lộc Thánh cũng không chủ trương như vậy. Tương lai mỗi người và gia đ́nh phải có chuẩn bị, nhưng cần lo cho đúng.
 

Chắc chắn con người vẫn phải lo cơm ăn áo mặc, lo cho ngày mai; nhưng là lo trong niềm tin vào t́nh yêu của Thiên Chúa. Như thế chẳng thể nói được rằng họ “lo”, bởi v́ niềm tin luôn giữ họ trong sự b́nh an. Họ không bị các lo lắng đời này lôi đi đến nỗi chưa hết hôm nay đă lo sang ngày mai, để cuối cùng không c̣n suy nghĩ, yêu mến ǵ khác nữa ngoài tiền của và những sự ở đời này. Những người tin Chúa, luôn t́m Nước Trời và sự công chính của Người trước đă và sẽ t́m thấy mọi điều cần khác ở đó. Những người như vậy dù có vất vả vẫn thư thái b́nh an v́ Chúa chẳng bỏ quên họ, hay nói đúng hơn v́ họ chẳng bỏ quên Chúa. “Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi”.
 

Tôi là độc giả trung thành của Vietcatholic, nên đọc được nhiều bài chia sẻ của cha Trần Xuân Sang ḍng Ngôi Lời đang truyền giáo tại nước Paraguay, Nam Mỹ xa xôi. Cha đă viết nhiều bài chia sẻ rất cảm động. Bài gần đây nhất, cha viết về đời sống vất vả, bồng bềnh và cô đơn của các linh mục truyền giáo. Có những cha bệnh trong pḥng mà không biết gọi ai, thậm chí chết rồi mà không ai biết. Trước những cảnh tượng thực tế như vậy, cha cũng đă có những xao xuyến là điều rất b́nh thường, nhưng vẫn sống vui với trách nhiệm.
 

Tôi cũng tưởng nhớ đến cha cố Phan Thanh Văn, suốt cuộc đời cha đă phục vụ cho tổ quốc và giáo hội. Trước đây cha sống ở Sydney không gia đ́nh, không họ hàng, thế mà Chúa đă lo cho cha những nhu cầu cần thiết, cả vật chất lẫn t́nh cảm. Đám tang của cha vẫn chật nhà thờ với những niềm cảm mến sâu xa. Cuối tháng 1, tôi được tham dự thánh lễ giỗ 100 ngày của cha và tôi hết sức cảm động. Không gia đ́nh nhưng vẫn có người lo lễ giỗ, lo chu đáo đầy đủ. Không thân nhân nhưng số người tham dự thật đông đảo. Đấy, Chúa đâu bỏ những người tin và phó thác nơi Người.
 

Tôi tạ ơn Chúa đă dẫn dắt tôi mọi bước đường trong cuộc sống. Tôi cầu xin cho tôi biết mở ḷng đón nhận và tuân theo ư Chúa. Với Lộc Thánh năm nay mà tôi tin là Chúa thương ban cho tôi trong chương tŕnh của Người, tôi sẽ cố gắng cảnh giác với các cám dỗ vật chất, sống sao cho trọn ngày hôm nay và phó thác cuộc đời cho Chúa. “Con chỉ có một giây phút đẹp nhất: giây phút hiện tại”.
 

Tom