NỖI L̉NG NGƯỜI TRỢ TÁ... HỤT

 

Uyên Lan

 

Khi con người tới tuổi cận kề với... bóng xế hoàng hôn th́ thường mưu sự ǵ cũng ít khi... thành sự, thiệt là đáng chán!
Là một Cursillista suốt tám năm trời, những năm đầu, sinh hoạt đều đặn, vài năm sau ít ra c̣n "chu"... phân nửa "toàn", phận sự của ḿnh. Bây giờ v́ hoàn cảnh mà men muối ǵ cũng không c̣n!
 

Như năm nay, tôi chắc mẻm là sẽ đi trợ tá cho khóa ba ngày, lâu lắm mới đợi được dịp khóa tổ chức ơ "tỉnh nhà". Tôi mừng vui hớn hở, những khóa mở ở các tiểu bang khác th́ chắc chắn tôi không thể tham dự, v́ phải canh cánh bên ḷng một Hoàng Thượng long thể cứ bất an!
 

Mỗi ngày di lễ, mỗi tối đọc kinh, khi cầu nguyện cho khóa mới, ḷng tôi dạt dào niềm vui, tôi hồi tưởng lần dự khóa 20. Ôi thôi, hết hồi hộp, đến cảm xúc dạt dào, trong ba ngày đó, tôi như chỉ sống bên Thầy Chí Thánh với anh chị em, một môi trường mới mẻ, tâm hồn nhe nhàng an lạc, chừng như muộn phiền ǵ cũng vỗ cánh bay xa, nhất là trong buổi sáng khi bóng đêm c̣n vương vương, chợt nghe tiếng hát Thiên Thần văng vẳng bên tai như ru hồn vào cơi Thiên đường, bạt ngàn, thánh thiện...
Sau bao diễn biến mới lạ từng ngày, những bài học từ các Rollo dạy cách làm người Kitô hữu thuần thành, khung cảnh quay quần bên nhau chia sẻ lời Chúa qua yêu thương, niềm vui một tay nắm lấy Thầy Chí Thánh, một tay nắm lấy anh em... ḷng ngây ngây như uống chén rượu đào (rượu làm bằng trái đào thơm ngọt chứ không phải loại rươu đượm men nồng đâu, tửu lượng của tôi dở ẹt!)
 

Một thời gian sau, tôi sống ngày thứ tư với mưa lên nắng xuống, nhưng ḷng vẫn yêu Thầy Chí Thánh nồng nàn.
Mấy năm sau, khóa lại được mở ở Melbourne, tôi hăng hái đi làm trợ tá. Ba ngày với các khóa sinh mới đó, tôi như sống lại với kỷ niệm cũ của ḿnh, nh́n thấy "đàn em" đến từ mấy phương, như các con nai vàng ngơ ngác, sao mà dễ thương, tôi chạy tới chạy lui làm phận sự một trợ tá, tự nghĩ "đường ḿnh đă qua, giờ người ta mới tới" tự dưng thấy ḿnh có bổn phận phải chăm sóc đàn em này, cảm thấy thật vui.
 

Năm nay, lần nữa, khóa ba ngày được tổ chức ở Melbourne, tôi chắc mẽm sẻ lại được xum xoe làm trợ tá, sống lại cảm giác khóa sinh năm nào và một trợ tá có chút kinh nghiệm hơn lần trước để hướng dẫn "đàn em", cung sống bên nhau trong Thầy Chí Thánh suốt ba ngày đêm, cùng học cách sống đạo, để rồi qua ngày thứ tư sẽ bắt đầu cuộc sống mới đă được thanh tẩy tâm hồn, trở ra hành đạo qua cách sống của một Cursillista, hy vọng sẽ lam nên muối men, hỗ trợ nhau trên bước đường rao truyền đức tin... ôi, sao mà nôn nao!
 

Nhưng... vẫn là "cái nhưng" quái ác đó. Từ khi rời xa mái ấm gia đ́nh, ngoài ṿng tay yêu thương của Ba Mẹ, tự ḿnh chọn nẻo đường tưởng như là hạnh phúc, th́ đa số những ước mơ được ươm thời con gái đều bị nhồi nhét cái nhưng không thể nuốt trôi, làm dở ẹt hết trái mộng không kịp chín!
 

Bịnh t́nh của Hoàng Thượng vốn bất an v́ trái tim "phản Thần", giờ lại mọc thêm nhánh. Hai căn bệnh kéo theo những suy yếu khác, cứ thay phiên dẫn đường vô, ra nhà thương, rồi khám tới khám lui mà không hẹn được ngày giờ ǵ cả!
Thế là hủy hoại ước mơ làm trợ tá của tôi! Một ḿnh hát bài "Buồi ơi! Ta xin chào mi..."
 

Thôi th́ ba ngày thân ái đó đành xếp lại cho hành trang của mơ ước lần sau hay lần sau nữa... dù ǵ tôi vẫn ấp yêu trong ḷng cùng với hy vọng và chờ đợi, chờ đợi măi cho đến khi thành sự... hoặc thành... người thiên cổ hổng chừng!
Bây giờ ngồi ở nhà trong nuối tiếc, tôi sẽ miệt mài hợp ḷng cầu nguyện cho khóa ba ngày này được thành công mỹ măn và nhất là những Cursillista được Thầy Chí Thánh mời chọn, sẽ trung thành theo Thầy trọn lành, bền lâu, đừng như tôi dang dang dở dở, lỡ cả lời thề! Thật không ra chi!
 

Ôi! Nhớ quá Hành khúc De Colores..., bài hát tôi thương nhất, mỗi lần tham dự Đai hội, Cursillita cùng cất lời hát, tôi hăng say và lớn tiếng với các câu:
 

...Ki ri, Ki ri, Ki ri...
...Ca ra, Ca ra, Ca ra...
...Pi ô, Pi ô, Pi ô...
 

Bởi v́... tôi chỉ thuộc mấy câu đó thôi!!!
 

Uyên Lan
Liên nhóm Andrê Phú Yên, Melbourne