|
SỨC SỐNG NẰM TRONG CƠI CHẾT |
||
|
MVH
|
||
|
Báo The Herald Sun ra ngày 7 tháng 2 năm 2009 có tựa đề "Giới lănh đạo nhất trí
về ngày đặc biệt cho Darcey" (Leaders unite for Darceys special day). Có người
cho rằng mất trộm rồi mới rào giậu, thương tiếc cái đă vuột khỏi tầm tay. Bé gái
Darcey Freeman 4 tuổi bị cha ruột ném khỏi cầu West Gate từ độ cao gần 60 mét,
em đă chết trong nháy mắt và gây kinh hoàng cho cả nước không cứ ǵ những người
có trách nhiệm trong Chính quyền. Thử coi họ nói ǵ và biến cố này đă giúp ta
cảm nghiệm ra sao? 1/ Họ nói ǵ? Thủ tướng K Rudd nói "Thảm cảnh đáng tiếc mới rồi sẽ thúc đẩy chúng ta t́m ra
giải pháp tốt hơn" (ư ông muốn nói là lập thêm rào cản trên thành cầu). Lănh tụ
Đối lập M. Turbull cho rằng "Dành ra một ngày Chủ nhật mỗi năm để vinh danh trẻ
thơ là một sáng kiến hay". Toàn quyền David De Kretser th́ bảo "Ngày cho trẻ thơ
không chỉ là để tưởng nhớ đến các cháu nhỏ vắn số v́ thảm nạn mà c̣n nhận ra giá
trị của chúng nếu chúng lớn lên với chúng ta". Hội trưởng Hội Bảo vệ thanh thiếu
niên B.Burchell bầy tỏ "Thật là phải đạo khi tỏ ra biết ơn người c̣n sống và
thương tiếc trẻ em phải vội vă ĺa đời" (1). Họ cùng chung một quan điểm là đừng
để thảm kịch này tái diễn và chọn một ngày để tưởng niệm các em xấu số. Hầu hết tâm lư gia đều cho rằng trước cảnh đổ vỡ gia đ́nh, phái nữ có sức chịu
đựng dẻo dai hơn phái nam. Ông Freeman quá đau buồn v́ gia đ́nh đổ vỡ nên mắc
bệnh trầm cảm nặng, đó là nguyên nhân đă đưa đến cái chết của bé Darcey. Trong
xă hội Tây phương, người mẹ luôn là h́nh ảnh thường đeo đẳng con ḿnh đến chết.
Dù là xin vâng và phó thác, Đức Mẹ cũng không dấu được vẻ mặt đau đớn khi gục
đầu nơi chân Thánh giá trong ngày Chúa chịu nạn. Cả tuần trước khi bỉ treo cổ tử
tội Ronald Rayan (Ron) không muốn gặp linh mục phụ trách trại giam mặc dù hắn là
người đạo gốc. Mẹ hắn là bà Cecilia Rayan trở thành duyên cớ khiến Ron ngỏ ư
muốn gặp cha John Brosman, tuyên úy trại giam để gởi gấm mẹ ḿnh. Chỉ một thời
gian ngắn trước khi bị treo cổ, Ron đă trở lại với Chúa, chịu các phép, vui vẻ
đón nhận tử h́nh và thẳng thắn nhận ḿnh xứng đáng với h́nh phạt mà xă hội dành
cho. Hắn cảm thấy b́nh thản và không quên chúc lành cho người có trách nhiệm
tṛng dây vào cổ, giục giă ông này nhanh tay hơn (2). Ron can đảm từ chối mùi
thuốc an thần trước giờ treo cổ của BS trại giam. Ron nói "Không cần thiết v́
tôi nh́n thấy Chúa mang thập giá cùng với đám đông trước mặt ". Mẹ của Ron rất
ngoan Đạo, bà mừng v́ Chúa nhận lời cầu xin của bà cho Ron ăn năn trở lại, bà
xin cho Ron chết an b́nh. Thế là b́nh an cho cả mẹ lẫn con giữa cảnh tang tóc.
Nhờ ơn gọi làm con Thiên Chúa qua Bí tích Rửa tội và Thêm sức mà Chúa Thánh Thần
đă tác động ở Ron. Cũng nhờ cái chết ấy mà bản án tử h́nh đă được hủy bỏ ngay từ
năm 1975 (3). Rơ ràng chết chưa phải là hết mà c̣n nẩy sinh được kết quả tốt,
cứu được sinh mạng nhiều tù nhân sau này. 2/ Sức sống trong cái chết. Khi Chúa Giêsu bị bắt, bị hành hạ và bị giết, các tông đồ hoảng sợ, thất vọng bỏ
trốn, đâu c̣n hy-vọng ǵ nữa ở vị lănh tụ thua cuộc. Mấy ai có thể ngờ sự vinh
quang lại ló dạng "hoành tráng" hơn chỉ sau có ba ngày! Hạt giống muốn sinh hoa
kết quả cũng phải mục nát đi. Kitô hữu biết nắm cơ hội để tôi luyện các nhân đức
TIN CẬY MẾN khi gặp khốn khó. Họ không chọn cái chết để giải thoát, đứng thẳng
người, đối mặt với thử thách v́ quan niệm rằng họ không phải "chiến đấu đơn
độc". Phúc âm thánh Macô viết "Anh em đừng trốn chạy sự khổ đau mà hăy chấp nhận
nó" (Mc 8:29,9:7). Tôi đă thấy người bệnh nan y, đau đớn nhưng từ chối thuốc
giảm đau để dễ hướng ḷng về Chúa cho dù bệnh viện năn nỉ giải thích, rằng họ
không có quyền để cho bệnh nhân chịu đau đớn quá sức, trong đó có những bệnh
nhân đă làm palanca cho khóa 35&36 vừa qua. Cursillista nh́n ra hy-vọng giữa lúc
người khác thấy thất vọng nhất, nhờ lời cầu nguyện. Vua Giêsu thua trận, chết
nhục nhă từ hơn 2000 năm trước đă đem lại vinh quang cho những kẻ theo Ngài.
Trong sinh hoạt PT, anh chị em Cursillista có cơ may thu nhỏ ngăn cách, tránh đi
biết bao bất ḥa bằng cách chấp nhận nhau. Chấp nhận nhau đôi khi là chịu nhục,
có thế mới mong nắm tay nhau và nắm tay Chúa, phải không thưa qúi anh chị? Thánh Phaolô dậy: "Tôi sống không phải là tôi sống mà Chúa Kitô sống trong tôi"
(Gal 2,20), một tư tưởng đi tiên phong quảng bá sự b́nh đẳng giữa người với
người, thế mà cả chục thế kỷ sau văn khố của Tổ chức Liên Hiệp quốc mới có được
dưới tiêu đề "Quốc tế Nhân quyền". Ai cũng có Chúa trong ḿnh cho dù thân xác có
xấu xa què cụt thế nào đi nữa. Khinh người chính là khinh Chúa, ghét người chính
là ghét Chúa. Biết bao phát minh Khoa học xuất hiện trong và sau chiến tranh,
như thuốc trụ sinh chẳng hạn. Sự đau khổ mà nhân loại chịu đựng đă mang lại lợi
ích tỏ tường. Người ta thường nói ngôi sao trên cổ của vị tướng làm vinh danh cá
nhân ông ta, làm lừng danh đơn vị đă được đánh đổi từ sự chết chóc thương tật
của nhiều người trong đó có ta và địch. Mùa hè nóng bức gây nên nhiều đám cháy
khốc liệt, sự tiêu điều bao phủ với mầu cháy đen. Sau một thời gian, cây cối đâm
chồi nẩy lộc trở lại và tốt tươi hơn. Nhờ khóa Ba ngày, một số anh chị em chúng
ta cảm thấy ḿnh không c̣n vô dụng nữa mà trở nên cần thiết cho tha nhân. Với
con mắt đức tin và ḷng trông cậy, nh́n ra sự sống từ cơi chết không thể là điều
khó hiểu. Rào giậu sau khi mất trộm cũng vẫn là việc nên làm.
MVH
(1) Herald Sun 6/02/09 by Kate Jones... | ||