|
TƯỜNG TR̀NH GIAN HÀNG HỘI CHỢ KỶ SỬU |
||
|
Madalena Lê Trần Kim |
||
|
Bài Tường
Tŕnh Gian Hàng Hội Chợ Năm Kỷ Sửu (2009) trong buổi Ultreya, v́ không có nhiều
th́ giờ, nên xin quư anh chị đọc tiếp... Trước ngày
khai mạc hội chợ 1 tuần, những người đăng kư gian hàng trong đó có gian hàng
Decolores của chúng ta, anh Hào, Mặc Nhiên và tôi, tất cả phải đến TT/CĐNVTD để
được học hỏi về vấn đề bảo quản thực phẩm, cách giữ ǵn vệ sinh v.v... Nếu trái
phép sẽ bị phạt và phải ngưng bán ngay. Điều này cũng tốt nhưng càng ngày càng
khó khăn nên các chủ gian hàng cũng hơi nản ḷng. Tôi nghĩ thôi th́ phóng lao
phải theo lao, ai sao ḿnh vậy. Hơn nữa anh Trần Quang B́nh đă đăng kư gian hàng
trước một tháng. Thế rồi 1
tuần trôi qua mau, anh Hào và tôi đi bốc thăm gian hàng (tôi thay anh Xuân Minh
bị bịnh). Đến nơi tôi thấy sân khấu và chỗ ngồi của khán giả rất là đẹp, rộng
răi. Tôi thầm nghĩ ước ǵ Chúa cho gần sân khấu, vừa bán hàng vừa xem văn nghệ
th́ hay biết mấy. Quả thật sau đó anh Hào bốc thăm được gian hàng số 22 ngay bên
trái của sân khấu, như vậy rơ ràng xin Chúa, Chúa cho ngay. Ngày khai
mặc hội chợ đă đến, toàn bộ anh chị em chúng tôi cũng là những khuôn măt thân
thương quen thuộc của năm ngoái. Đặc biệt năm nay có thêm 2 anh chị tân
Cursillista khóa 35 và 36 là anh chị Hóa-Loan, chị Loan là lính mới nên đi sát
với Hằng (Phụng) rất tích cực cùng đồng hành với chúng tôi 2 ngày. Giờ khai
mạc hội chợ đă đến gian hàng Decolores của chúng ta bắt đầu có khách. Vẫn các
em: Thơ, Thành, B́nh, Thu, Vân, Ngọc, Cúc, Huyền của khóa 33&34 chạy tới chạy
lui tấp nập đón khách dưới sự điều khiển chuyên nghiệp của Thùy Trang, Cẩm Van,
Đinh Tâm và Thanh Hương. Ngày hôm sau thêm Đông Hồng. Ngày đi làm th́ BS Hồng
ngồi ở pḥng mạch "thật là oai phong", nhưng mỗi năm lại thích làm lính chạy bàn
của Thầy. Năm nay thiếu người chạy bàn nên 2 cháu gái nhỏ 12 tuổi con của
Tùng-Trang và Vân-Dũng cũng giúp mẹ chạy bàn rất là nhuyễn, đúng là con nhà ṇi,
nói đùa Vân Trang cho vui, con nhà ṇi học giỏi thông minh. V́ gần sân
khấu, năm nay có ca sĩ Don Hồ nên Phước Lộc không phai mỏi miệng rao hàng mà chỉ
mỏi tay nướng bắp, nhờ có bà xă Hằng ra phụ cho bún vào tô nên Lộc có vẻ hăng
hơn để cùng các anh: Thiệu Văn, Hồng, Phụng miệng rao tay nướng không kịp thu
tiền. Đến 11 giờ
đêm có lệnh của Council không được bán, cùng lúc gian hàng của chúng ta cũng
chẳng c̣n ǵ. Chúng tôi mừng hả hêêêêêêe... Các anh chị dặn tôi ngày mai thứ Bẩy
số người sẽ đi đông hơn, nên phải làm nhiều hơn. Thế là thừa thắng xông lên.
Những món ăn được chuẩn bị gấp rưỡi. Phen này quyết "đánh một chuyến" cho bơ
công những ngày tháng đợi chờ. Mọi người
dọn dẹp để chuẩn bị cho ngày hôm sau. Người canh
giữ "tài sản" của Phong Trào vẫn là anh Bội. Anh Vũ Thắng sợ anh Bội buồn, ngủ
lại đêm để anh Bội có đôi có cặp và cũng là để 2 anh thức trắng đêm hứng nước
giống Sài G̣n sau 75 cúp nước ban ngày hứng nước ban đêm. Các anh chuyền nước
vào các thùng lớn để hôm sau cho anh Hiếu, anh Khắc Ḥa, anh Hóa, anh Mùi rửa
dọn vật dụng soong nồi. C̣n anh Thiệu Văn và chị Sâm vác từng bao rác to mang đi
đổ. Hệ thống rút nước và thùng chứa rác ở địa điểm mới quá xa nên các anh phải
xách từng xô lớn nước bẩn từng bao rác to đi đổ cách xa 100 mét dưới sức nóng
khủng khiếp của ngày hôm đó. Đồng thời dưới sự kiểm soát gắt gao của Council
Fairfield nào là phải có ṿi nước rửa tay, khăn lau và xà pḥng v.v... Anh Hào
tức tốc đáp ứng nhu cầu đúng tiêu chuẩn. Ngày thứ Bẩy nhiệt độ lên hơn 40 độ C. Bốn giờ chiều Cộng Đồng mới mở cửa cho khách vào. Tối đến 6 giờ, 7 giờ, 8 giờ... rồi 9giờ... qua đi mà khách th́ không ghé vào. Ba nồi bún ḅ bốc khói chờ khách. Những bông bắp nướng, những xâu thịt thơm phức ra đi chập chạp. Toàn thể anh chị em chúng tôi ngồi làm việc chung quanh 7 cái ḷ gas đang mở to như ngồi trong lo luyện tội. Ông táo Dũng phu trách nồi luộc bắp, bà táo Lành liên tục những nồi bún, vịt lộn. Trong góc bàn bên kia táo bà TT Hợp, Nguyệt, So Phương, Huệ, Diệu Trinh thay phiên xâu thịt, thái thịt, từng khay thịt cao vút sẵn sang chờ khách mà măi chẳng thấy vơi, không ai nói với ai lời nào cứ âm thầm việc ai nấy làm. V́ vắng khách Cẩm Vân chạy vào nói với tôi: "tối nay thua tối qua quá chị hả". Rồi đến các em Thu Thủy, Bích Hà, Túy Phượng, Phạm Nhiên cũng lo lắng không ít vừa cho bún vào tô vừa quay qua nói với tôi: "Sao vắng khách quá! Liệu có lỗ không chị?!!" Tôi trấn an các em cũng như trấn an cho chính ḿnh vội vă trả lời: "Không sao! Không sao! chắc cũng huề vốn..." Nh́n sang bàn bên kia Trịnh Ḥa ngồi làm rau sắp sẵn những đĩa rau chờ khách mà khách th́ c̣n ở tận đâu đâu!!! Tôi th́ thầm với Chúa lỗi cũng tại con tham lam quá, giá mà chuẩn bị ít hơn hoặc bằng hôm qua th́ tối nay đâu đến nỗi lo lang như thế này. Đến khoảng 9:30 -10.00 giờ
mới có ít khách ghé vào. Tùng (trưởng khối Hậu) chạy vào nói với tôi: "Có khách,
có khách thôi cũng vui chị hả". Thưa quư
anh chị, tối thứ Sáu có khách đứng múc nước bún ḅ vao tô chỉ mong nồi bún ḅ
đừng vơi, tối thứ Bẩy cũng đứng múc mà nồi bún ḅ vẫn cứ c̣n đầy. Giờ đóng cửa
đă đến anh Hiếu nh́n nồi bún ḅ mà tay chân bủn rủn!!! Anh chị em có dịp đem về
thế cơm ngày hôm sau. Chúng tôi
chỉ bán 2 tối thứ Sáu và thứ Bẩy. Ngày Chúa Nhật là ngày của Chúa - nghỉ ngơi.
Chúng tôi dọn dẹp ra về ḷng không mấy vui. Rời khỏi hội chợ lúc ba giờ rưỡi
sang. Xe của Khắc Ḥa chở Tùng Trang đi trước năm bảy phút, kế đến xe truck chở
đồ của anh Hào chạy chầm chậm, sau anh Hào là xe anh Hiếu, sau anh Hiếu là xe
của táo Bà TTT Hợp chở Trịnh Ḥa, sau xe của táo bà là xe của Mặc Nhiên, sau xe
Mặc nhiên là xe của Thanh Hương chở tôi. Tôi ngồi trong xe sau cùng nh́n đoàn xe
chạy từ từ như một đoàn "công voa" (convoix) rời căn cứ đi hành quân trong bụi
mù như đi trong sa mạc Pakistan. Đi được 1 quăng th́ thấy xe của anh Hào từ từ
quay lại thế là đoàn xe của chung tôi lần lượt chạy theo sau. Anh Hào mở cửa nói
to: "Đường cụt, lạc đường, chạy chở lại". Chúng tôi ngồi trong xe có máy lạnh
được một phen cười rũ rượi. Tôi nói đùa với Thanh Hương thôi ta cứ tưởng tượng
như đang đi trong sương mù Dalạt mộng mơ thật là đẹp! Nhưng kính
thưa cha và quư anh chị chưa hết, ra đến đường lớn thấy xe truck của anh Hào tấp
vào lề đường chúng tôi cũng lần lượt tấp vào theo. Sau đó mới biết chồng ghế
trên xe sắp đổ xuống đường. Anh Hiếu gọi phone ba bốn lần cho anh Hào nhưng anh
Hào off phone, phải signal anh Hào mới biết, các anh xuống xe sắp xếp lại rồi
tiếp tục chạy. Đến đèn xanh đỏ ai nấy chạy về hướng của ḿnh. Sau hai
ngày chị Hợp, Thanh Hương và tôi thanh toán nợ nần xong, tôi chỉ xin Chúa cho
chúng con huề vốn nhưng Chúa vẫn thương cho lời một chút cũng được $3,210.00
Không biết c̣n nợ của anh chị nào không? Xin xí xóa nhé. C̣n nếu anh chị nào nợ
PT th́ nhớ trả cho PT nhé. H́ h́́́́́́́́́́́́. Và xin thay mặt tất cả anh chị em
Cursillista xin cám ơn anh chị Kim Ngân năm nào cũng cho Phong Trào hai ba chục
kư nem nướng, nhờ đức bác ái của anh chị nên Chúa thương không năm nào bị lỗ.
Madalena Lê Trần Kim
| ||
|
|
|