|
NGƯỜI TÙ TRONG HOÀNG CUNG |
||
|
Tom |
||
|
Hôm thứ Sáu
cuối tháng Hai, tôi tháp tùng Thùy đi khám bao tử ngoài phố. Lúc chờ đợi, tôi
đọc một tạp chí có bài “Người tù trong Hoàng cung” nói về tâm t́nh của Công
nương Mary Donaldson, người con gái Uc Đại Lợi đi làm dâu Hoàng gia nước Đan
Mạch. Tuy được chồng là Hoàng tử Frederik hết ḷng yêu thương và luôn hạnh phúc
quây quần bên hai con yêu quư Prince Christian và Princess Isabella, cũng như
năm ngoái được tờ báo Danish b́nh bầu là “Người Đàn Bà Trong Năm”; nhưng cô vẫn
cảm thấy cô đơn buồn chán với đời sống và công việc của Hoàng gia. Cô đơn,
buồn chán v́ hai cuộc sống chênh lệch và khác biệt nhau nhiều quá. Vốn sinh ra
và lớn lên ở Hobart, Tasmania hiền ḥa. Rồi đang sống cuộc đời thư thái thanh
thản của người dân giă b́nh thường không bị ai ḍm ngó, bây giờ phải giữ ư tứ
từng lời ăn tiếng nói, từng cử chỉ. Nhiều thói quen sinh hoạt phải hạn chế cho
thích hợp với phong cách Hoàng gia. Cô cảm thấy mệt mỏi và bị stress. Ngày được
đem con trở về thăm quê là ngày hạnh phúc vô vàn của cô. Cô cảm thấy như chim xổ
lồng được tung cánh trong khung trời bao la. Tự do. Hạnh phúc. Cứ như ngày
xưa, thế nào tôi cũng cho đó là “rởm đời”, là “ăn no rửng mỡ!” Được làm vợ Hoàng
tử sướng mê đời rồi c̣n than van chi nữa. Vừa được kính trọng, vừa được ăn ngon
mặc đẹp ai mà không mơ ước. Xưa kia ở Trung Hoa và Việt Nam phải vai vế thần thế
lắm mới được vào Hoàng cung làm ái thiếp cho nhà vua, có khi cả đời vẫn chưa
được “lật thẻ” cơ mà! Đọc chuyện
về Mary Donaldson, tôi nhớ đến Công nương Diana của Anh Quốc, và càng nhớ về
“Người tù trong Hoàng cung” của Việt Nam: Hoàng hậu Nam Phương vợ của vua Bảo
Đại. Bà là người con gái ảnh hưởng nếp sống miền Nam, đạo Công Giáo, lớn lên ở
châu Âu không phải sống trong khuôn phép lễ giáo Việt Nam, th́ làm sao thích hợp
với cuộc sống trong Triều đ́nh Huế đầy những lễ nghĩa phức tạp thuở đó. Ong Tôn
Thất An Cựu đă diễn tả khi thăm mộ bà: “Tôi lặng nh́n ngôi mộ với những cành hoa
đă úa vàng lăn lóc đó đây, ḷng bồi hồi nhớ lại hơn năm mươi năm trước, từ nhà
tôi đi dọc theo bờ sông An Cựu, mỗi khi đi ngang cung An Định tôi ngẩng nh́n lên
bao lơn, nhiều lần tôi bắt gặp Hoàng hậu Nam Phương đang tựa lưng vào tường, mắt
đăm đăm nh́n đám lục b́nh trôi lờ lững giữa gịng sông...” Cuộc sống tù túng, cô
đơn buồn tẻ đă theo bà suốt đời. Đám tang của một Hoàng hậu Việt Nam lưu vong
được tổ chức một cách sơ sài lặng lẽ như những năm tháng cuối đời của bà bên
Pháp. Hôm đưa đám, ngoài hai Hoàng tử và ba Công chúa đi bên cạnh quan tài của
mẹ, không có một người bà con nào khác. Trong suốt thời gian tang lễ cựu Hoàng
Bảo Đại cũng không có mặt. Từ h́nh ảnh
những “Người tù trong Hoàng cung”, tôi chợt liên tưởng đến những cảnh tù khác. Sống trong
xă hội Tây Phương ngày nay, con người bị cuốn vào cơn lốc sinh hoạt. “Một ngày
như mọi ngày”, ngày nào cũng bằng ấy công việc, phải hối hả làm cho xong như một
cái máy. Cuộc sống bây giờ tưởng rằng thoải mái th́ lại đầy căng thẳng, nhất là
mọi ngóc ngách trên địa cầu đều phải đương đầu với cuộc khủng hoảng kinh tế hiện
tại. Nước Uc phải “kích thích” kinh tế tới hơn bốn chục tỷ đô la mà không biết
cứu văn được như thế nào. H́nh như xă hội này đang tạo sẵn một cái hộp nhốt con
người vào đó. Sống tự do, nhưng người ta vẫn thèm thuồng khi nh́n lên bầu trời
thấy chim trời ca hót líu lo thảnh thơi, trông xuống ḍng sông thấy cá nước bơi
lội tung tăng tươi tỉnh. Liệu có cái ǵ bất ổn nơi văn minh loài người? Trong
tim mỗi người h́nh như đang cảm thấy một sự chao động căng thẳng bất an th́
phải? Tôi có cảm
nhận bây giờ người ta dần có quan niệm khác về "Nhân vị con người", không c̣n ư
thức con người phải là mục đích chứ không thể là phương tiện. Xem ra nền kinh tế
ở đâu cũng nêu cao khẩu hiệu “tất cả cho sản xuất”, thôi th́ “ngày không đủ
tranh thủ làm đêm” cho kịp nhu cầu. Như thế hóa ra con người chỉ là phương tiện
phục vụ nhu cầu chứ không phải là mục đích mà nhu cầu phải phục vụ! Nhân vị con
người mà bị đảo lộn th́ c̣n đâu là “đền thờ Thiên Chúa” nữa. Hay đền thờ mà lộn
đầu th́ chắc là Thiên Chúa lọt rơi ra ngoài mất thôi! Chà, tôi đang là người tù
của xă hội xô bồ hôm nay. Ong cai tù cay nghiệt là những nhu cầu vật chất, là
công việc. Ong ḱm kẹp, đôn thúc tới tấp làm ai cũng phải thốt lên “tôi không có
thời giờ”, “ôi tiền bills”, “ôi tiền nợ”. Mọi thứ quay nhanh như chong chóng đến
choáng váng mặt mày. Từ cảm
nghiệm sống với chủ đề “Cám dỗ” tháng trước, tôi thấy đây đúng là những cơn cám
dỗ tinh vi, ma quỷ lèo lái dần quan niệm và tầm nh́n con người theo ư của nó.
Tôi thấy Thầy Chí Thánh trên cả mọi sự tuyệt vời, có cái nh́n thấu suốt tâm can
con người cho tới muôn đời. Chẳng thế mà hai ngàn năm trước, Thầy đă dậy hăy cầu
xin và thực hành cuộc sống hằng ngày dùng đủ. Chẳng thế mà khi sai các môn đệ đi
rao giảng, Thầy đă nhắn nhủ đừng mang theo bao bị, đừng mặc hai áo. Chẳng thế mà
Thầy c̣n cảnh giác với h́nh ảnh con lạc đà chui qua lỗ kim c̣n dễ hơn người giầu
vào nước Thiên Chúa; hay xác định rơ ràng hơn không ai có thể vừa làm tôi của
cải, vừa làm tôi Thiên Chúa được... Chính Thầy cũng đă làm gương sống trên nhu
cầu vật chất đến nỗi không cả có nơi gối đầu. Tôi cố học
theo Thầy và những gương sáng nơi nhiều người. Họ nhất quyết không để những trào
lưu nhu cầu làm chủ, quyết tâm giữ tự do cho cuộc sống con người, cả lănh vực
vật chất lẫn lănh vực tinh thần. Họ an nhiên tự tại trước mọi biến cố của cuộc
sống, vẫn b́nh thản phục vụ tha nhân, vẫn phụng sự Thiên Chúa. Xă hội càng
văn minh tiến bộ, chắc chắn tôi càng gặp nhiều cám dỗ. Cám dỗ của thân xác đ̣i
hỏi, hưởng thụ và chiếm đoạt. Cám dỗ của con tim mù quáng, đam mê và phóng túng.
Cám dỗ của đầu óc cao ngạo, hám danh và trục lợi. Sự bất ổn của nền văn minh
hiện đại, và ảo ảnh của tương lai luôn vẫy gọi, khiến tôi dễ trượt dài trên con
dốc tội lỗi. Ơn Cứu độ
của Thiên Chúa đă được thực hiện theo kiểu Giao ước, điều đó giúp tôi tự tin
sống trọn vẹn cuộc sống trần gian c̣n nhiều bất trắc; v́ đă có “bảo kê”. Thiên
Chúa đă kư Giao ước, th́ Người sẽ không thể bỏ mặc Dân của Người bị dày ṿ, lôi
kéo bởi sự dữ. Thập giá
Chúa Kitô là ch́a khóa mở cửa nhà tù giải thoát tôi như đă cứu thánh Phêrô và
Phaolô khi xưa. Thập giá Chúa Kitô là con thuyền đưa tôi vượt biên an toàn ra
khỏi sự dữ và tội lỗi. Chúa Kitô trên Thập giá trở thành hiện thân của t́nh yêu
Thiên Chúa, một t́nh yêu vô điều kiện đối với các thụ tạo của Người. Trong niềm
xác tín đó, tôi sẽ không c̣n bị trói buộc bởi những gian nan vất vả, để chỉ c̣n
biết than vắn thở dài. Trong niềm xác tín đó, tôi không c̣n ngán sợ với cái chết
như một ám ảnh kinh hoàng hay một án phạt. Ngược lại, tin tưởng vào Giao ước Cứu
độ, tôi có thể sống mùa Chay trong những cám dỗ, những khó khăn của cuộc đời; có
thể sống cuộc tử nạn của Chúa Giêsu trong những đau thương vốn đầy dẫy trong
cuộc sống, thực tế là những căn bệnh dai dẳng đeo đuổi suốt cuộc đời. Tôi đă được
cứu khỏi ngục tù th́ phải cố gắng không trở lại nữa. Đă liều mạng để đổi lấy tự
do, bây giờ không lẽ lại chịu làm thân nô lệ, không lẽ lại chịu “về không” hay
sao?
Tom
| ||
|
|
|