PHẦN THƯỞNG

 

Em Nguyễn #32
 

“What have happened to your knees?” người bạn cùng làm chung hỏi tôi khi nh́n thấy 2 đầu gối bầm đen v́ quỳ.
Tôi cười cười giải thích: “Tôi quỳ cầu nguyện”.
 

“Eh, bộ trong nhà thờ không có ghế quỳ cho đỡ đau đầu gối sao?” người bạn thắc mắc, rồi nói thêm: “Tôi sẽ không cầu nguyện được khi mà quỳ đau như vậy.”
Tôi nh́n chị ta nói: “Có quỳ đau th́ cầu nguyện mới được nhiều ơn ích”.
 

Bạn tôi nh́n tôi, buông tḥng một câu: “Tôi không làm được”. Rồi chào tôi, quay về pḥng làm việc của cô ta.
 

Quư Anh Chị thân mến, thật khó để mà chia sẻ với những người không cùng chung một lư tưởng hay cùng một cách sống với ḿnh. Làm sao tôi có thể giải thích cho người bạn của tôi những công việc mà tôi làm hằng ngày là cố gắng thực hành Lời Chúa, hay hành đạo trong bất cứ môi trường sống nào của ḿnh.
 

Chúng tôi cùng làm việc chung với nhau nhưng khác ngành. Chị gần gũi với tôi qua những chia sẻ khó khăn mà chị có trong gia đ́nh và những dồn nén nơi làm việc. Hàng tuần, chúng tôi cố gắng t́m một giờ ăn trưa chung với nhau để chia sẻ mọi thứ trong tuần qua. Chúng tôi tâm t́nh với nhau nhưng thật là khác nhau về cách sống cũng như những suy nghĩ. Chúng tôi hiểu và tôn trọng nhau. Tôi mong muốn ḿnh “phúc âm hóa” môi trường, chị th́ t́m đến tôi như một nơi nương tựa, một nơi cho chị rơi những giọt lệ v́ tủi thân, v́ buồn phiền. Đối với tôi, những ǵ tôi làm, những cách đối xử với người chung quanh, những trân trọng, những chân thành lo lắng cho tha nhân là những ǵ mà không phải chỉ riêng tôi mà là tất cả chúng ta muốn sống làm đẹp ḷng Chúa. Nhưng Chúa chẳng nhận được ǵ cả, mà người được hưởng chính là chúng ta. Từ những lời ngợi khen, những tâm t́nh quư mến trao cho nhau, những món quà nho nhỏ nhưng đầy ḷng quư mến từ những người mà chúng ta đến với họ là những phần thưởng mà chúng ta gặt được trong cuộc sống hằng ngày.
 

Phần thưởng cho tôi th́ nhiều lắm, từ khi đi khóa về, rồi có nhóm. Mỗi lần họp nhóm, cô em mong manh lại tỉ mỉ nấu những món chè cho ăn sau khi họp nhóm, lại c̣n gói để mang về để tặng anh.
 

Phần thưởng càng nhiều hơn từ ngày đi trợ tá khóa 36 trở về, phần thưởng được nhắc nhỡ từ phương xa của một cô em cứ xuưt xoa khen v́ được chăm sóc một cách đặc biệt và miễn phí. Có ǵ đâu, chúng ta cùng một cảnh như nhau, chỉ tặng cô em Canberra những ǵ mà chính chị cũng mong muốn được như vậy.
Phần thưởng là niềm vui khi một cô em chia sẻ, “em lo lắm chị ơi về công việc của em, nhưng khi em nh́n thấy chị và biết là chị sẵn sàng giúp và cầu nguyện cho em th́ em lại bớt lo và cám ơn Thầy.” Cô em ở Melbourne ơi, chị chỉ có thể cho cô những nụ cười khuyến khích và hai cái đầu gối th́ thâm đen hơn một tí.
Phần thưởng là những palanca từ Adelaide, Perth với chân t́nh quư mến.
 

Phần thưởng là những ân t́nh trao cho nhau dù chỉ tạm ngủ qua một đêm tại nhà để hôm sau vào khóa.
 

Phần thưởng là những đồng cảm với nhau khi cùng chia sẻ về một vấn đề trong buổi họp.
 

Phần thưởng là những gặp gỡ bất ngờ, những quấn quưt, những giây phút cầu nguyện cho nhau. Những chăm sóc nhắc nhỡ, ǵn giữ sức khỏe cho nhau. Những đùa vui nhưng không quên bổn phận và trách nhiệm.
 

Làm sao tôi có thể nói cho người bạn cùng làm với tôi biết rằng, qua sự đau đớn v́ quỳ gối là những phần thưởng quư giá mà tôi có được trong tháng ngày qua, ngay cả sự quư mến của chị đối với tôi cũng là một phần thưởng mà tôi trân trọng vô cùng.
 

Cám ơn Chúa đă cho con cảm nhận được những phần thưởng này.
 

Em Nguyễn #32