TÂM TÌNH THỜI HẬU CHIẾN

 

Cư Sĩ
 

Phải nói năm Kỷ Sửu nay là năm con trâu kéo cái cày. Làm quần quật như trâu, tối về vẫn chỉ được có nắm rơm khô nhơi đi nhơi lại. Đó là những lời tiên đoán của các nhà b́nh luận gia, phân tích kinh tế thị trường hiện nay. Các cường quốc khối Châu Âu, Châu Mỹ, khối Á Châu như Nhật Bản, Trung quốc thi nhau kéo cờ trắng v́ nạn khủng hoảng kinh tế quốc gia, các ngân hàng danh tiếng có máu mặt thi nhau vỡ nợ đến nỗi không c̣n tí máu nào trên mặt. Riêng Cư Sĩ th́ chưa phá sản tinh thần nhưng trong thời gian qua đă “vắng bóng” khá lâu trên diễn đàn chia sẻ Ultreya. Có lẽ v́ thế nên chủ nợ Ban Truyền Thông thắc mắc và cho nhiều dấu hỏi trong “Sổ nợ” và không cho kư sổ nợ nữa v́ lâu nay không thấy đóng và trả góp bài vở ǵ cả.
 

Mọi năm Cư Sĩ c̣n được cái may mắn xếp quang gánh việc nhà sang một bên để có thể đi làm công tác trợ tá giúp khóa. Năm nay th́ đúng là “cái khó nó bó cái khôn”. Công việc bề bề ra đấy nào có “bán cái” cho ai được nên lâm vào cảnh đành “ôm rơm rặm bụng”, chỉ c̣n biết tắc lưỡi ba tiếng, thở than mà kêu Thầy. Nói thế nhưng dù đi không được, không đóng góp bằng sự có mặt và đảm nhận công tác trong khóa nhưng Cư Sĩ tôi cũng đă đóng góp những hy sinh và lời cầu nguyện như những palanca tinh thần. Có những lúc trong ngày chợt nhớ đến những khóa sinh và trợ tá trong hai Khóa 35 và 36 là tôi lại tạ ơn và khấn khứa với các Đấng cho khóa sinh được tinh tấn trong khóa học; trong đầu tôi vẫn c̣n mường tượng ra được khung cảnh quen thuộc của sân trường St Bedes tại Mentone, Melbourne mà Cư Sĩ đă có nhiều dịp tham dự trước đây.
 

Sau bao nhiêu công tác PT tham gia đầu năm cho cộng đoàn th́ tuần qua VPĐH P/T Canberra đă tổ chức buổi Ultreya đầu năm để tiếp đón các Tân Cursillista tại hội trường nhà xứ. Lần này th́ Cư Sĩ bụng bảo dạ là nhất định phải đi tham dự cho kỳ được mới nghe. Đến hẹn là lên cho nên đúng giờ ấn định là Cư Sĩ tôi đă có mặt tại hiện trường. Trong giờ họp mặt, gặp lại những anh chị em trong PT với những cái bắt tay, ánh mắt thân thương gửi gấm cho nhau chút tin yêu và hy vọng của những người bạn Cursillista đồng hành. Ai cũng khen Cư Sĩ dạo này “gầy đi” và “râu dài” ra thấy rơ!!! Dấu hiệu tốt cho việc xuống cân, c̣n việc để râu cho càng ngày càng trở nên giống Thầy Chí Thánh. Cả Phong trào Canberra mới có 1 người có râu th́ tội ǵ không để râu “hippie”?!?!? Buổi họp đầu năm tuy không đầy đủ mọi anh chị nhưng thật ấm cúng và gần gũi trong căn pḥng nhỏ. Lần đầu tiên được gặp hai em tân Cursillista Chinh và Linda sau khi đi tham dự khóa về, nghe hai em chia sẻ những cảm nghĩ thật ngắn gọn trong nỗi xúc động và nghẹn ngào làm cả pḥng hội lắng đọng, mọi người ḥa ḿnh vào những cảm xúc thật ngây thơ và trong sáng của hai em. Tuổi trẻ của các em đầy sự tin tưởng và hy vọng vào t́nh Chúa, t́nh anh chị em trong PT sẽ đưa các em đi xa hơn, tiến xa hơn trong đời sống đạo, sống chứng nhân giữa ḷng đời. Xem ra bài chia sẻ không viết ra giấy nhưng “nặng kư” của anh Xuân Đức c̣n đặt nhiều “gánh nặng” vào hai vai lớp trẻ, hy vọng không làm các em chết khiếp!!! Nhưng thật vậy sự kỳ vọng vào tương lai của PT phải được chuyển tiếp và nuôi dưỡng để các bạn trẻ sẽ tiếp tục dấn bước và thực hiện những lư tưởng cao đẹp của PT đề ra. Nếu không chuẩn bị kỹ lưỡng từ cơ cấu hạ tầng căn bản là nhân sự và chỉ xây dựng trên những hoài bảo và niềm tin, bằng “credit” không mà thôi như các ngân hàng Bear Stearns, Lehman Brothers,... th́ cái họa phá sản chắc không tránh khỏi. Trong Rollo “Học đạo” nói nhiều đến những biến cố (event) trong cuộc đời, những biến cố đang xảy ra trên thế giới và quanh ta, liệu chúng ta rút ra được bài học ǵ trong tâm t́nh của người cursillista trong thời hậu chiến. Nói đùa tí cho vui chứ đời người Cursillista làm ǵ có phần hậu chiến? Cuộc đời chúng ta là một trận chiến kéo dài và liên lỉ cho đến khi hoàn tất ngày thứ tư. “Hậu chiến” có chăng là phần thưởng vinh phúc đời sau dành để cho những ai kiên tŕ và trung tín đến cùng với Thầy Chí Thánh.
 

Nói đến hậu chiến là chúng ta nói đến việc xây dựng lại sau khi chiến tranh đă đi qua, bom đă im hơi và đạn đă ngừng tiếng. Việt Nam quê hương của anh, của chị và của tôi đă trong thời kỳ hậu chiến gần 35 năm qua (từ năm 1975 đến nay) mà xây chưa xong, dựng chưa nổi 1 cái nhà vệ sinh công cộng bên đường để người dân không tiểu tiện và phóng uế bừa băi - đi đến đâu cũng thấy toàn là khẩu hiệu “Cam dai bay”. Hèn ǵ bên nhà nhiều người hay xử dụng từ “Pó tay.com” để chỉ sự kém cỏi của nhà nước trong việc quản lư và xây dựng đất nước. Nói như thế không phải để mọi người bi quan về tương lai và tiền đồ của dân tộc nhưng sự thật th́ luôn luôn phũ phàng và bẽ bàng - nơi mà ngày được gọi là “ngày dài trên quê hương là những ngày mang đau thương”. Họ gọi ngày dài v́ ngày vui th́ qua mau c̣n ngày dài th́ buồn chất chồng và hy vọng th́ mong manh tựa như tấm chiếu manh đêm trời trở lạnh.
 

Sau khi tham dự Khóa ba ngày, các anh chị tân khóa sinh mang nhiều tâm t́nh, nhiều xúc cảm ngất ngây đă lănh nhận từ Thầy Chí Thánh và các anh chị trợ tá trong khóa – ví như sự sáng láng và chói ḷa mà 3 môn đệ đă thấy Chúa biến h́nh trên núi Tabor. Sau khi lều chơng trở về th́ những xúc cảm, những tâm t́nh đó phải được nuôi dưỡng và vun trồng tưới tắm như những búp măng non cần được coi sóc, chăm bẵm và bảo vệ không để nắng gió đến táp héo và sâu xia đến gậm nhấm hủy hoại đi những mầm non mới nhú. Đây không chỉ là trách nhiệm của vài anh chị trong Khối Hậu mà là trách nhiệm chung của mọi người trong phong trào, cùng nhau giúp đỡ nhau, chung tay gánh vác việc chung - loại bỏ những tâm t́nh thụ động thời hậu chiến trong tâm tưởng đó chính là điều kiện tiên quyết để cùng nhau quyết tiến.