THẬP GIÁ CHÚA KITÔ

 

TLĐ / VPĐH Brisbane
 

“Tôi tự hào trong Thập Giá của Đức Kitô” (Gl 6, 14).
 

Kính chào quư Cha Linh Hướng,
 

Thân chào quư anh chị trong t́nh yêu Chúa Kitô.
 

Quư anh chị rất thân mến,
 

Nói đến Thập giá chúng ta thường nghĩ là nói đến khổ đau, chết chóc, biệt ly hay ít là những khó khăn, vất vả mà ḿnh phải gánh chịu.
Con người sống thời Chúa Giêsu họ cũng nghĩ như thế. Cho nên h́nh phạt đau đớn và nhục nhă nhất của con người thời này là: đóng đinh vào thập giá.
Như vậy dù sống ở bất cứ thời đại nào, con người đều “kiêng dè” thập giá. Ngay Chúa Giêsu, trong vườn Ghết-sê-ma-ni khi thấy thập giá mà ḿnh sắp mang lấy, với bản tính con người, Ngài đă phải van lơn trong kinh sợ cùng Chúa Cha: “Cha ơi, nếu được, xin cho chén này rời khỏi con !...” (Mt 26,39).
 

Thưa quư anh chị,
 

Như đă nói, là con người th́ ai cũng kiêng sợ thập giá, không ai muốn bị khổ đau, bệnh tật, chết chóc bao giờ. Đó là điều tự nhiên. Nhưng khi nh́n vào thập giá Đức Kitô, nhất là nh́n vào cách Ngài chấp nhận vác thập giá, chúng ta sẽ tự nêu lên câu hỏi: động lực nào đă giúp Ngài kê vai vác thập giá mà không kêu trách, không than van? Chúng ta hăy trở lại vườn Ghết-sê-ma-ni để nghe được câu nói trọn vẹn của Chúa Giêsu khi Ngài van nài cùng Chúa Cha: “Cha ơi, nếu được, xin cho chén này rời khỏi con. Nhưng xin đừng theo ư con, mà xin theo ư Cha”, (Mt 26, 39) và cũng trong chương 26 này, nơi câu 42 Ngài nài nói tiếp: “Lạy Cha, nếu chén này không thể rời khỏi con, nhất định con phải uống, th́ xin cho ư Cha được thể hiện”. Bây giờ Ngài không c̣n kêu xin cho khỏi vác thập giá nữa mà trái lại, xin cho Ư Cha được thể hiện, nghĩa là xin được vui nhận thập giá mà Cha muốn con vác.
 

Trong sách Sáng thế kư nơi 2 chương đầu tiên, chúng ta thấy con người sống rất hạnh phúc, không phải vất vả lo cho miếng cơm, manh áo; được làm bá chủ vạn vật và hưởng dùng mọi thứ, mọi loài mà Chúa đă dựng nên. Nhưng con người chỉ vất vả, cực nhọc và phải chết từ chương 3 của sách Sáng thế, nghĩa là từ lúc con người nghe lời ma quỷ, căi lại Thiên Chúa, không chấp nhận lời khuyên của Chúa, muốn bằng Thiên Chúa. Nghĩa là khi con người để “chước cám dỗ” thắng ḿnh. Như vậy, thập giá là do chính con người tự chọn, và cũng chính loài người trao thập giá cho Chúa, chớ Chúa không trao thập giá cho con người như nhiều người thường nghĩ. V́ chính tội làm nên thập giá, và Chúa Kitô, Chiên Thiên Chúa đă gánh tội trần gian, cho nên Ngài chấp nhận vác Thập Giá.
 

Như vậy, do động lực nào mà Chúa Giêsu đă vui ḷng vác thập giá?
 

V́ yêu thương mà Thiên Chúa dựng nên con người giống h́nh ảnh Ngài, và khi con người bất tuân th́ Thiên Chúa đă hứa ban Ơn Cứu Chuộc cũng chỉ v́ yêu. “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đă ban Con Một, để ai tin vào Con của Người th́ khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3, 16), và Thánh Gioan đă định nghĩa: Thiên Chúa là T́nh Yêu. “Không có t́nh thương nào cao cả hơn t́nh thương của người đă hy sinh tính mạng v́ bạn hữu của ḿnh” (Ga 15, 13). Cho nên động lực mạnh nhất mà Chúa Giêsu chấp nhận vác Thập Giá là v́ Yêu.
 

Trên báo chí chúng ta thường đọc những mẫu tin về sự hy sinh của các bậc cha mẹ ở những quốc gia nghèo đói, như Việt Nam chẳng hạn. Có những bà mẹ hằng ngày phải đi bộ cả mấy chục cây số để mua bán “đồng nát”, mỗi ngày được vài chục ngàn VN để cho con họ ăn học mà chẳng thấy họ kêu trách! Nếu có chăng là những lời than thở v́ mua bán không được lời nhiều để họ có thể thỏa măn nhu cầu học vấn cho con cái họ, do vậy họ phải hy sinh nhiều hơn, thức khuya hơn, dậy sớm hơn, đi xa hơn để có thể kiếm thêm đồng tiền. Đó là những sự hy sinh v́ yêu thương. Khi mà t́nh yêu ngự trị trong tâm hồn th́ những vất vả phần xác dường như không c̣n nặng nề, đáng lo ngại nữa. V́ những người cha mẹ này biết được rằng, những vất vả khổ cực của họ sẽ được đáp trả bằng những nụ cười của trẻ thơ, hay những kết quả tốt của việc học tập mà con họ mang về.
 

Chúa Giêsu cũng thế, Ngài thấy được kết quả của việc vác Thập Giá là: “Khi được giương cao lên khỏi mặt đất, Ngài sẽ kéo mọi người lên với Ngài” (Ga 12, 32).
Là những người tin, theo Chúa, chúng ta vững tin rằng: Chúa luôn ban ơn phù giúp cho những ai cậy trông Ngài, và “không một thử thách nào xảy ra cho anh em mà lại vượt quá sức loài người. Thiên Chúa là Đấng trung tín: Người sẽ không để anh em bị thử thách quá sức; nhưng khi để anh em bị thử thách, Người sẽ cho kết thúc tốt đẹp để anh em có sức chịu đựng” (1 Cr 10, 13); và “Ơn của Thầy đủ cho con, v́ sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2 Cr 12, 9).
 

Quư anh chị rất thân mến,
 

Nói th́ dễ, nhưng thực hành th́ rất gian nan. Đă mang lấy thân xác bất toàn, và nhất là do ảnh hưởng của tội lỗi, con người thường bị lôi kéo bởi những “sự cám dỗ”. Chính Chúa Giêsu cũng đă “ba lần” ngă quị trên con đường t́nh yêu. Ngài phải kiên tâm và kêu cầu cùng Chúa Cha liên lỉ để hoàn tất cuộc hành tŕnh thập giá. Và khi kết thúc cuộc hành tŕnh, thập giá của Đức Kitô không c̣n là Thập Giá, là Khổ Giá nữa mà đă biến thành Thánh Giá. T́nh Yêu đă biến Thập Giá Khổ H́nh thành Thánh Giá. Và Đức Giêsu Kitô đă chiến thắng sự chết và Phục Sinh khải hoàn bằng Thánh Giá.
 

Ước ǵ mỗi Cursillista biết noi gương Thầy Chí Thánh, biến thập giá của ḿnh thành Thánh Giá. Theo Chúa là chấp nhận vác thập giá ḿnh như lời Chúa Giêsu đă nói: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính ḿnh, vác thập giá ḿnh mà theo” (Mt 16, 24). Chúa không hứa sẽ cho chúng ta tránh khỏi những khổ đau, bệnh tật, nhưng Chúa bảo chúng ta phải “chấp nhận vác thập giá ḿnh” theo Chúa. Từ bỏ chính ḿnh tức là quên ḿnh để nghĩ đến người khác. Nghĩ đến những người nghèo nàn, khốn khổ để lo cho họ, như Chúa trên đường khổ giá, Ngài đă an ủi” các phụ nữ thành Giêrusalem, như Chúa hứa “ban Nước Thiên Đàng” cho kẻ trộm biết hối cải ăn năn, như Chúa cầu xin Chúa Cha tha cho kẻ đă hành hạ, giết chết Ngài. V́ yêu thương, lo cho người khác và nhất là luôn Vâng phục Thánh Ư Chúa Cha mà Đức Kitô đă chiến thắng khải hoàn.
 

Mỗi chúng ta hăy cầu cùng Chúa: Lạy Chúa, xin ban ơn thêm sức để chúng con có được can đàm và t́nh yêu như Chúa, để chúng con biết vâng theo Ư Chúa, chấp nhận vác thập giá của ḿnh hầu biến những THẬP GIÁ của chúng con trở thành THÁNH GIÁ như Chúa. Để chúng con có thể nói được như Thánh Phaolô: “Ước chi tôi chẳng hănh diện về điều ǵ, ngoài Thập Giá Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta! Nhờ thập giá Người, thế gian đă bị đóng đinh vào thập giá đối với tôi, và tôi đối với thế gian” (Gl 6, 14).
 

TLĐ / VPĐH Brisbane
 

Tháng 3/2009