BÊN NHAU NGÀY VUI

 

Uyên Lan

 

Mỗi khi tham dự đại hội Cursillo, tôi rất vui v́ gặp được hầu hết những bạn đồng hành trong phong trào của Melbourne với những lời hỏi han nồng ấm thân t́nh.

 

Nhưng những lần đi họp nhóm th́ có vẻ  như “ trong gia đ́nh” hơn, mọi người tâm t́nh cởi mở, tự nhiên hơn, tôi lại cảm nhận được những điều mà từ trước tôi chẳng để ư tới. Khi tề tựu bên nhau, nói ra những cảm nghiệm của ḿnh, tự dưng thấy như ḿnh cũng… vậy đó…

 

Tối qua nghe một người anh em, con của Thầy Chí Thánh chia sẻ cảm nghiệm riêng, trong đó đúc kết một câu, làm ḷng tôi cảm xúc dạt dào:

 

“người nào được Chúa thương nhiều, Chúa sẽ gởi cho nhiều Thánh Giá hơn, bởi v́ khi Chúa trao Thánh Giá cho chúng ta, sự khó nhọc ấy sẽ thánh hóa con người của ḿnh và ḿnh hiểu được t́nh yêu của Chúa…”. Tôi nhớ lại lời Cha Nguyễn Tầm Thường trong khóa Linh Thao ngày nào: “Thánh Giá chỉ có một cây là cây Chúa vác thôi, tất cả những cây khác phải gọi là Thập Tự Giá” (Ô, tự dưng tôi lại nhớ đó là lời Cha N.T.T, câu này tôi lập lại nhiều lần mà cứ quên mất ḿnh đă nghe từ đâu! Tôi định nhắc nhưng thôi, cứ để anh ây gọi như vậy cho thêm phần thánh thiện). Anh ấy tiếp: khi c̣n làm nô lẹ cho đồng tiền th́ đủ thứ chuyện xảy ra trong gia đ́nh, có lúc không chịu nổi! Khi được giới thiệu Phong Trào Cursillo và được mời gọi tham dự khóa ba ngày, từ đó tự dưng con người tôi thay đổi hẳn, trở thành như một người khác, tôi không tha thiế miệt mài để kiếm tiền nữa, vậy mà gia đ́nh tôi trở nên yên vui, vợ tôi cũng được Thầy Chí Thánh mời chọn, chúng tôi luôn sát cánh bên nhau cùng sinh hoạt với phong trào, thật là hạnh phúc. Vợ chồng thường nuối tiếc, phải chi chúng tôi được tham gia phong trào từ sớm th́ gia đ́nh tôi đă không xảy ra bao chuyện buồn khổ như thế…!

 

Tôi cũng nhớ măi lời Cố Linh Mục Gildo Dominici ở Indonesia, chặng dừng chân cuối cùng trên đường vượt biển trước khi được định cư ở Úc, đă trải qua biến cố đau buồn, sau mấy chục ngày hăi hùng trên biển Đông, khi chiếc ghe khá lớn, với chiều dài 24 mét, bề ngang 3m8, chồng tôi mua với bao nhiêu mánh khóe đế qua mắt bọn Việt cộng ngày đó mới chiếm miền Nam, bàn tay c̣n nguyên sắt máu bạo tàn. Anh tân trang mọi thứ, với cabin rông răi sáng sủa, chỉ chở theo 57 người, gia đ́nh, bà con và một số người quen.

 

Nhưng cho dù máy mới thay nhưng vượt bên phải chay hết tốc độ nên chỉ hai ngày sau, tàu chết máy, thế là lênh đênh trên đai dương trùng trùng gió băo, thêm vào ḷng người hiểm ác, chúng tôi đă bị chính những người thân mà ḿnh đă mở ḷng nhân ái cứu giúp, trở mặt v́ ḷng tham, v́ miếng ăn, v́ ḷng ích kỷ hẹp ḥi đă tước đoạt hết thực phẩm mang theo, gây sóng gió cho dù trong cảnh khó khăn. Cuối cùng tuy chúng tôi được chính phủ Indonesia cứu vớt nhưng v́ sau bao nhiêu ngày đói khát trên biển, thể lực đứa con trai bé bỏng của chúng tôi không chịu nỗi đă mất đúng vào ngày thứ sáu Chúa chịu nan chịu chết năm xưa.

Nhưng Chúa đă không bỏ chúng tôi, Ngài đă an bài cho Cha Dominici đến vơi chúng tôi. Cha đă xin chính quyền sở tại và chính Cha cùng với gia đ́nh tôi đưa con tôi đi hỏa thiêu để chúng tôi được đem tro cốt đứa con yêu dấu theo, không phải bỏ con lại mồ hoang cốt lạnh nơi xứ người.

 

Cha đă chứng kiến cảnh đau đớn của gia đ́nh tôi, nhất là nh́n thấy người mẹ chết lịm khi thân xác con thơ nằm gọn giữa ngọn lửa phừng phực như đốt cháy cả tim gan của chính ḿnh. Cha đă luôn luôn an ủi và giúp đỡ chúng tôi cho đến ngày được sang Úc định cư.

 

Khi kết hôn, chồng tôi từ đạo Tin Lành, đă vào Công Giáo với tôi nhưng một thời gian sau, lơ là, không xưng tội rước Lễ nữa. Sau biến cố đau thương đó anh đă trở lại, xem lễ, rước lễ hằng tuần. Không bao lâu, Chúa đă cho chúng tôi đứa con khác. Qua những bức thư trao đổi thăm hỏi, tôi đă khoe với Cha những ơn sủng Chúa đă ban cho chúng tôi và sau những lời chúc mừng, Cha Dominici c̣n viết cho tôi: “ Khi đau khổ, người ta đến gần Chúa hơn…”

 

Câu này là niềm an ủi vô biên, cũng là “kim chỉ nam” mỗi khi tôi găp những thử thách khó khăn trong đời hay bạn bè tôi trong hoàn cảnh buồn khổ, tôi thường đem ra chia sẻ: “Hăy đến với Chúa đi, sẽ đựơc cứu giúp, bởi v́ Chúa không bao giờ bỏ chúng ta đâu…”

 

Điều đó đă thể hiện rơ ràng qua những người anh em của tôi, nhất là trong phong trào, và cũng là kinh nghiệm trong đời làm Kitô hữu của tôi.

 

Tôi rất vui mừng v́ sau hai khóa 35 và 36 vừa qua ở Melbourne, phong trào chúng tôi đă có thêm trên một trăm bàn tay nắm với nhau để cùng nắm lấy Thầy Chí Thánh, cùng nhau vui, hạnh phúc và sống trong yêu thương, truyền bá đức tin, phúc âm hóa môi trường… theo mục đích của Phong trào.

 

Yêu thương th́ tôi dư sức qua cầu, nhưng truyền bá đức tin th́ không biết tôi có khả năng đó không?! C̣n phúc âm hóa mội trường th́ thưa Thầy Chí Thánh, con xin lỗi Thầy, kẻ lạt lẽo như con, chắc không làm được chi đâu! Hổng chừng Thầy đă chọn lầm con rồi đó!

 

Tôi cũng nhớ lời chia sẻ cảm nghiệm của một chị: “Nhà em trước kia tánh nóng kinh khủng lắm, thế mà đi khóa về, tự nhiên tánh t́nh thay đổi hẳn, lai nguội đi, nguội ngắt luôn vậy đó…”

 

Ôi! Ước ǵ cái “hỏa diệm sơn nhà tôi” có thể được dập tắt bởi nguồn suối mát của Phong trào Cursillo này, để cho tôi có cơ

hội được trở nên muối men thật sự cho mọi người thân cũng được mặn mà, nồng say theo….

 

Uyên Lan

 

Nhóm Andrê Phú Yên Melbourne