CHỨNG NHẬN ĐI ĐƯỜNG

 

Cư Sĩ

 

Sau tháng Tư năm 1975 th́ “Chứng nhận đi đường” trở thành một “văn kiện” rất có giá trị, v́ nếu không có giấy chứng nhận này khi di chuyển th́ sẽ bị CA hoạnh họe và làm khó dễ. Đây là thời kỳ “bao cấp” và nhà nước phát động chiến dịch “ngăn sông cấm chợ”. Một vài kư gạo, một vài kư trà, cà-phê mang từ ngoài Trung vào biếu cho bà con trong Nam đều bị liệt kê vào bảng “con buôn” của thành phố buồn mang tên bác. Những ai sống và lớn lên vào thời này đều là chứng nhân của thời đại đất nước đi lên chốn đại đồng, người dân phải tập “chà đồ nhôm” đi khuyến măi. Cái thời mà công nhân lên làm chủ, nhà anh cạo mủ đội nón cối lên làm bí thư. Cho nn gọi Cư Sĩ và những ai sinh và lớn lên vào thời này là chứng nhân của chế độ cũng đúng v́ đă sống và chứng kiến tận mắt những chuyện thường ngày xảy ra ở huyện, cảnh những người dân vô tội bị quy vào tội con buôn chuyn nghiệp nhan nhản xảy ra ở các trạm chận bắt, kiểm soát công thương nghiệp. Trong chữ Hán Việt c̣n có chữ “Chứng tá” hay “Nhân chứng” là những chữ đồng nghĩa với hai chữ “Chứng nhân”. Theo định nghĩa của chữ Hán th́ “chứng” chính là lấy những sự ǵ ḿnh đă nghe, đă thấy để đem ra xét nghiệm. Trong Phong trào, Cư Sĩ thường nghe các anh chị em lên tŕnh bày Rollo, chia sẻ là làm chứng nhân cho Chúa. Giả dụ như các thánh Tông đồ ngày xưa, cùng ăn một mâm, cùng ngồi một bàn, nghe lời Thầy giảng dậy hằng ngày, sau khi được Thần Linh Thiên Chúa ngự xuống và sai đi th́ các ngài đă nói lên những ǵ tai đă nghe, đă tận mắt chứng kiến khi c̣n sống và theo Thầy suốt các miền trong xứ Ga-li-lê-a. Các Thánh Tông đồ chính là những chứng nhân đầy quả cảm và đúng 100 phần dầu!!! C̣n như Cư Sĩ hay các anh chị, thử hỏi đă có được cái diễm phúc như các thánh Tông đồ thưở xưa đâu mà tập tểnh đi làm chứng nhân cho Thầy? Cho nên phàm việc ǵ, đă hiểu th́ phải hiểu cho rốt ráo. Chớ có hiểu “ba mớ” hay thuộc kiểu tơ lơ mơ, tờ lờ mờ như lối thi đua vượt chỉ tiêu quốc doanh đại loại như:
 

Thi đua ta quyết thi đua
Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu
Hàng đầu rồi biết đi đâu
Đi đâu không biết, hàng đầu cứ đi.

 

Thế mới biết làm “chứng gian” th́ dễ nhưng làm “chứng nhân” th́ khó vô kể!!! Cứ nói thẳng tuồn tuột ra là cái “motto” làm chứng nhân cho Thầy xem ra khó nuốt chứ chẳng phải chơi. Các Thánh Tông đồ thưở xưa sống với Thầy 3 năm, thời gian Thầy đi giảng đạo cho quân Giu-dêu thế mà khi Thầy bị bắt là đóng đinh cho đến chết trên Thập tự Giá th́ các ngài đồng ḷng rủ nhau trốn biệt. Thánh Tôma nhà ta không những đă không tin mà c̣n đ̣i hỏi tréo ngoe là “Không xỏ ngón tay vào lỗ đ̣ng đâm thâu và lỗ đinh th́ vị tất đă tin”. Đây chúng ta chỉ mới nói đến chữ “tin” chứ chưa bàn đến nhân chứng, nhân chiếc ǵ ráo! Thế th́ 3 năm cùng đi theo Thầy hành hiệp trên 4 vùng chiến thuật, chả có vị Thánh Tông đồ nào có đầy đủ đức tin và nghị lực để khi Thấy được cất khỏi mặt đất là trở thành chứng nhân cho Thầy ngay sao? Cư Sĩ chiêm nghiệm ra rằng chúng ta là “xác chết vật hèn”, không có Thầy và Thánh Linh Thiên Chúa phù trợ th́ chúng con chả là cái thá chi trong cơi nhân sinh. Muốn làm chứng nhân cho Thầy th́ chúng con phải được “khai nhăn” Đức tin như con Kỳ Lân trước khi xuống núi phải được “điểm nhăn”. Một khi con mắt Đức tin của Cư Sĩ, của tất cả các anh chị được Thánh Linh Thiên Chúa khai nhăn th́ chúng ta mới có đầy đủ can đảm để tuyên xưng và sống đích thực cuộc sống chứng nhân cho Thầy – c̣n bằng không th́ đó chỉ là những lời thớ lợ ở đầu môi, chót lưỡi mà thôi!!! Xem ra làm chứng nhân cho Thầy xuyên qua những biến cố chúng ta thấy được trong cuộc sống; qua những điều đă nghe, đă học hỏi trong Kinh Thánh c̣n khó hơn các Thánh Tông đồ thưở xưa – đây chính là “chứng” mà những người Cursillista cần trang bị cho phần tâm linh để nhờ đó chúng ta tin tưởng, phó thác vào Thầy Chí Thánh và sẵn sàng hiến thân làm chứng tá cho Tin Mừng.
 

Không biết có anh chị nào c̣n nhớ “Giấy chứng nhận đi đường” của Phong trào cấp cho không? Nếu có người c̣n nhớ th́ không biết đă cất hay để vào đâu? Gọi theo đúng mỹ từ th́ đó là “Sứ Vụ Lệnh” mà mọi người đă lănh nhận và dơng dạc tuyên xưng hôm măn Khóa Tĩnh Huấn “Và con trông cậy vào ơn Thánh Chúa”. Cách đây vài năm, Phong trào tại Canberra đă xin cha Linh hướng “khoan hồng” và cấp lại bản sao Sứ Vụ Lệnh vào một dịp tĩnh tâm cuối năm cho những anh chị nào đă lỡ tay làm thất lạc bản chính.
 

Tiện đây cũng cho Cư Sĩ nhắn lại với những anh chị Tân Cursillista nào mới tham dự khóa 35 và 36 vừa qua tại Melbourne là có ai lỡ dại (v́ quá mỏi mệt trong Khóa) trong khóa đă
 

Hội trường yên ắng ngủ say
Rô-lô vừa dứt... vỗ tay ra về.
 

Th́ phải t́m cách “đoái công chuộc tội”, t́m học lại những bài Rô-lô mà ḿnh đă lỡ “vỗ tay ra về” bằng cách tham dự đi trợ tá cho Khóa 37 và 38 sẽ được tổ chức vào đầu năm 2010 tại Sydney. Tiền nhân có câu “Văn ôn vơ luyện”, có thông thạo binh pháp Tam Đạo “Học-Hành-Sùng” th́ mới không hổ danh là chứng nhân hay nhn chứng hay chứng tá cho Thầy. Hy vọng các anh chị không phát khiếp v́ Cư Sĩ cho các anh chị nhiều “chứng” quá, không khéo lại như ba ông cụ Tam Đạo đi trồng cây nhớ ơn bác th́ hỏng.
 

Hoan hô ba cụ trồng cây
Mười cây chết chín một cây gật gù

 

Cám ơn các anh chị đă chăm chỉ đọc. Hẹn gặp lại ngày này tháng tới.
 

Cư Sĩ