DI ĐỘNG MẤT SÓNG

 

Vi Vi

 

Chiều 8/01/2009, anh đi mà không gọi điện thoại về, chắc vui quá mà quên hay lo cầu nguyện?  Không phải hai truyện trên đây, bực ḿnh ghê đi, đợi măi không thấy gọi về!

 

Nh́n đồng hồ 11 giờ 30, nếu gọi điện thoại cho anh th́ ngại v́ nếu chung pḥng với các anh khác th́ phá giấc ngủ của người chung quanh. Nghĩ vậy thôi chứ, gọi cũng vô dụng v́ anh không bắt máy.

 

Đêm đó tôi mong sao mau sáng để gọi lại xem sao, nhưng hoàn toàn thất vọng, sau nhiều lần gọi, anh không trả lời. Cũng may trưa ngày hôm đó, có một lá thư của ban tổ chức, trong đó có nói người nhà quí vị tới nơi bằng an và chúng tôi đă lo cho người nhà chỗ ăn chỗ ở chu đáo, quí vị an tâm. C̣n chu đáo cho những số điện thoại để khi khẩn cấp và c̣n dặn ḍ ngày cuối tới đón người nhà nhớ đem bông để tặng cho người thân.  Và ngay tối hôm đó tôi gọi điện thoại khẩn cấp cho anh Lâm và anh Tuấn đều không được. C̣n chị Minh th́ ngắn gọn, xin lỗi đang cầu nguyện. Chúa ơi, 11 giờ đêm c̣n đang cầu nguyện.

 

Sau đó anh Tuấn gọi điện thoại cho tôi nói: “Chút nữa anh chị Công tới, chị gửi cho anh Cư cái áo ấm v́ đang ở gần biển”. À th́ ra ở gần biển không gọi điện thoại được, nhưng tôi vội vàng hỏi anh Tuấn ngay: “Sao tôi gọi cho anh Cư không được, mà anh cũng không gọi về nhà, mà lại nhờ anh…, phiền anh quá! Anh Tuấn trả lời phải xuống núi khoảng một cây số mới gọi được và nhắc tôi sẵn sàng, một tiếng ruỡi sau anh chị Công tới lấy.

 

Tôi liền gọi cho anh chị Công cũng không được. 45 phút sau anh chị Công đến, tôi ngạc nhiên. Anh Tuấn nói một tiếng rưỡi anh chị tới mà chỉ có 45 phút đă có tiếng chuông kêu cửa. Tôi vội vàng mở cửa và đưa áo nhờ anh chị trao lại dùm. Rồi tôi hỏi: “Ủa,  tôi mới gọi cho anh chị mà không được” – “Tại em hết tiền” và chị cười.    – “Vậy à!” Nhưng khi chị ra đi, trở vào nhà tôi nghĩ trong bụng số điện thoại khẩn cấp ǵ mà ḱ cục.

 

Vâng thật ḱ cục, nhưng đi rồi mới biết di động mất sóng và những úp mở thất khó hiểu, và bây giờ tôi mới nhật ra đâu là sự thật. Bây giờ, nếu ai hỏi tôi đi dự Khóa 3 Ngày là ǵ, ra sao, tôi cũng không thể nói ra cho người đó biết. V́ tôi cảm nhận được những ǵ xẩy ra cho tôi, và nói ra cho mọi người biết hết th́ không c̣n gọi là Khóa 3 Ngày nữa, đó là truyện di động mất sóng.

Cho đến bây giờ, dư âm 3 ngày tĩnh huấn vẫn c̣n trong đầu tôi và tôi vẫn cần tiếng chuông đánh thức tâm hồn vào mỗi buổi sáng và tôi cần những ngọn nến sưởi ấm tâm hồn tôi khi nguội lạnh trống vắng.

 

Lạy Chúa Giêsu, khi nh́n đồng lúa chín vàng, ít khi chúng con nghĩ đến hạt giống đă âm thầm tan nát để trao đời cây lúa trĩu hạt. Có bao nhiêu điều tốt đẹp chúng con được hưởng hôm nay là do sự hy sinh của bao nguời đi trước, nhờ công bao người chúng con được làm hạt lúa.

 

Xin cho chúng con đừng khép kín ḿnh trong lớp vỏ, để cố giữ sự nguyện vẹn vô nghĩa của ḿnh, nhưng dám ra đi, để giúp cho cánh đồng và cuộc đời cây lúa nhỏ.

 

Lạy Chúa, xin dạy cho chúng con biết cộng tác với nhau trong việc xây dựng nước trời ở trần gian, đến với nhau không chút thành kiến và tin tưởng vào thiện chí của nhau. Khi công tác, chúng con cảm thấy Chúa Cha hiện diện, nhờ đó chúng con vượt qua những tự ti nhỏ nhen, những tham vọng ích kỷ và những định kiến cằn cỗi.

 

Ước ǵ chúng con dám tử bỏ ḿnh để t́m kiến chân lư ở mọi nơi, mọi người, nhất là những ai khác quan điểm.

Lạy Cha, xin sai Thánh Thần đến với chúng con, để biết lắng nghe nhau bằng quả tim và hiểu nhau ngay trong những dị biệt. Nhờ sống mầu nhiệm cộng tác, xin cho chúng con được triển nở không ngừng và thánh ư Cha được thể hiện trên mặt đất.

 

Mến chào trong Thầy Chí Thánh.

 

Vi Vi.