THẬP GIÁ ĐỨC KITÔ

 

Thắm Vũ

 

Chủ đề của bản tin Ultreya 2009 tôi cảm được rất là có ư nghĩa và có liên kết với nhau. Tôi cảm được Thập giá là trung tâm điểm, nối kết chúng ta với Thiên Chúa và nối kết chúng ta với tha nhân. Để được cùng hiệp thông với Thập tự giá, đ̣i hỏi nơi chúng ta đức ái, ḷng nhiệt thành, sự kiên tŕ để làm chứng nhân cho Chúa Kitô Phục sinh. Và để được cùng đồng hành với Thập tự giá chúng ta cùng Mẹ Maria sẵn sàng, vội vă lên đường để cùng đối thoại và mang niền vui Giáng sinh đến với tha nhân.
 

“Ước chi tôi chẳng hănh diện về điều ǵ, ngoài thập giá Đức Kitô, Chuá chúng ta! Nhờ thập giá Người, thế gian đă bị đóng đinh vào thập gia đối với tôi, và tôi đối với thế gian”. (Gl 6,14) Đọc đi đọc lại đoạn thư gởi tín hữu Ga-lát trên, đă cho tôi liên tưởng và suy nghĩ tới hai câu chuyện.
 

Trong gói quà anh Lê Tinh Thông bên Hoa Kỳ gởi tặng, đọc trong mục Tôn giáo: sống đạo giữa đời số 85 & 86 của Nguyệt san diễn đàn Giáo dân do anh Lê Tinh Thông phụ trách, đă ghi lại câu chuyện "Phép lạ" từ một ḍng tu. Viết về nữ tu Y Ponh, Ḍng Ảnh Phép Lạ của các nữ tu người dân tộc thiểu số Tây Nguyên đă kịp thời cứu sống bé Pi Yo Rông, không bị chôn sống cùng với người mẹ xấu số qua đời.
 

"Một đêm, khi mà lũ làng đă lên giường ngủ hết, xa xa đâu đó sau cánh rừng già ở Kon Thụp (Gia Lai), chim lợn cất tiếng kêu eng éc suốt đêm. "Lại có điềm xấu ǵ đây hả?"; cùng lúc, trời đổ mưa như trút nước, sấm chớp đ́ đùng. Xơ Y Ponh hôm đó đang đi công việc ở làng An Mỹ tỉnh Gia Lai nhận được tin báo có một người mẹ xấu số qua đời, để lại đứa bé và dân làng sắp "cho đi theo mẹ". Xơ lập tức đón xe ôm đến tận nơi, giải thích với lũ làng rằng để xơ nuôi đứa nhỏ, đừng chôn nó theo mẹ. Lũ làng lưỡng lự nghe theo. Ủ ấm cho đứa bé, ngay đêm mưa gió đó xơ tức tốc đưa về cơ sở Vinh Sơn. Đó là đêm 2/7/07, Pi Yo Rông - nay là cậu bé 18 tháng tuổi, suưt bị chôn sống theo mẹ bởi hủ tục "dortom amí" (chôn con theo mẹ) của một số đồng bào dân tộc Tây Nguyên".
 

Pi Yo Rông chỉ là một trong số hàng trăm đứa trẻ suưt bị chôn sống theo mẹ; nhiều em nay đă trưởng thành. "Ḿnh c̣n giúp ǵ được cho tụi nhỏ th́ cố hết sức thôi, công dưỡng dục tính đến làm chi!" - xơ Y Đeo vừa nói vừa lấy vạt ao lau những giọt nước mắt trên đôi g̣ má nhăn nheo".
 

Câu chuyện của bé Pi Yo Rông được cứu sống vào một đêm mưa như trút nước, sấm chớp đ́ đùng, chim rừng kêu thật thảm thiết. Nhưng câu chuyện của một bé gái được bác tôi cứu sống, nay đă trưởng thành xẩy ra vào một buổi sáng tinh sương; khi mà mọi người chuẩn bị cầy cuốc đạp xe vào rừng rẫy làm việc. Và cũng buổi sáng tinh sương hôm đó khi mà chuông nhà thờ đổ vang, bác tôi dậy khoác vội chiếc áo dài đi lễ, mở cửa ra, thấy trước sân nhà một cái thúng (rổ, rá), trên mặt chiếc thúng này được đậy hờ bằng một tầu lá chuối, mà sao chiếc lá chuối lại di động? Lại gần giở tầu lá chuối ra, một bé gái được xanh non c̣n đỏ hoe và vẫn c̣n sức sống.
 

Sau khi bác tôi mang bé gái này vào nhà ấp ủ nuôi, th́ ít bữa sau những người thân trong xóm đạo đă lặng lẽ tiễn đưa một người mẹ c̣n quá trẻ, nhưng v́ hoàn cảnh khó khăn thiếu thốn nên đă âm thầm ra đi. Và cũng sau khi nghe tin bác tôi nuôi một bé gái như vậy, các anh chị lớn con bác tôi phản đối lắm; nhưng bác tôi vẫn một lặng hai nín, chẳng than văn. Biết rằng bác tôi gặp khó khan lắm trong việc ủ nuôi một bé gái sơ sinh như vậy; Bác tôi lúc đó đă lớn tuổi, bác trai chết sớm, các con đă lớn khôn lập gia đ́nh ra ở riêng, nên công việc rừng rẫy không c̣n làm mà chỉ sống với vài luống rau quanh nhà cho qua ngày. Bé gái sống nhờ vào t́nh thương của bác tôi, nhưng lớn lên trong sự èo uột, khác với những đứa trẻ khác, bị bịnh ban sởi, ban đỏ. Bác tôi thường bắt những con cóc mang về lột vỏ nấu thành cháo làm thuốc chữa bịnh cho bé gái này. Với tháng ngày và từng giai đoạn biết ḅ, biết ngồi, chập chững biết đi và nay đă trở thành một thiếu nữ, đă có công việc làm ở thành phố. Tỏ ḷng tri ân bác tôi, khi có dịp, cô bé thường ôm gh́ lấy cổ bác tôi và nói: "Con mà không có bà, con đă chết từ lâu rồi". Bác tôi miệng cười móm mém tỏ vẻ vui mừng.
 

Ma Xơ Y Ponh chắc là vẫn c̣n tiếp tục cuộc lữ hành, riêng bác tôi đă hoàn tất cuộc hành tŕnh ngày thứ tư, tôi tin rằng bác tôi giờ đây đă có được một giấc ngủ b́nh yên, nơi ấy đêm đêm không c̣n có những tiếng thở dài, và nơi ấy đêm đêm không c̣n hiu hắt một ḿnh. Nơi bác tôi yên nghỉ cũng gần nhà, chiều chieu những ngọn gió mát thổi ập vào những cành bắp chạm vào lá nghe kêu xào sạt, và cũng là lúc những người hàng xóm làm việc từ trong rẫy rừng về, đạp xe ngang qua chào thăm bác tôi.
 

Bài giảng trong Thánh lễ an táng bác tôi, cha Phan Công Chuyển, chánh xứ Thánh Mẫu, Đà Lạt đă nói: "Thật cảm động khi nh́n bầu khí trong nhà thờ hôm nay th́ thấy được t́nh thương yêu của mọi người dành cho người vừa nằm xuống". Và cha gọi bác tôi là: "Một bà mẹ tốt bụng, một bà góa nghèo, một bà góa đă mở rộng con tim, mở rộng bàn tay để cho đi, cho người khac nhưng chẳng có ǵ cho ḿnh". Và qua đó cha khuyên nhủ mọi người: "Hăy sống tử tế với nhau khi c̣n có thể, dẫu cho ḷng tử tế ấy có làm cho ḿnh thiệt tḥi một chút". Và cha vẫn đặc biệt nhớ thương bà góa nghèo và tốt bụng này đă nhiệt t́nh và rộng răi đón tiếp các anh em linh mục tu sĩ trong thời gian cha c̣n là sinh viên làm việc tại chủng viện gần nhà bác tôi. Như một lần tri ân, cha cũng đă cuốn một vành khăn tang trên vai và tiễn biệt bà mẹ nghèo lần cuối.
 

Trong đoạn tin mừng Jn 12, 20-23 Nnếu hạt luau ḿ rơi xuống đất mà không thối đi, th́ nó chỉ trơ trọi một ḿnh; nhưng nó thối đi, th́ nó sinh nhiều bông hạt". Tôi tin chắc chắn rằng với những con tim, với những bàn tay đă mở rộng để cho đi, dẫu cho có nghèo về vật chất nhưng chắc chắn sẽ giầu mạnh về tinh thần.
 

Trong tập tài liệu truyền đạo qua việc hoán cải do anh Phạm Văn Hóa ở Adelaide chuyển dịch: Chúng ta tin rằng "con người" làm nên và uốn nắn lịch sử, do đó bằng việc biến đổi con "người", lịch sử sẽ được biến đổi từ bên trong ra ngoài, v́ lẽ đó sẽ biến đổi mọi môi trường và mọi t́nh huống của cuộc sống. Bằng cách trau dồi và nuôi dưỡng những quan hệ xă giao thực sự, và cái quan hệ nồng ấm nhất chính là T̀NH BẠN, trong khuôn khổ moi t́nh huống và môi trường của cuộc sống, chúng ta sẽ tạo nên một cột sống và bột men....
 

Qua nụ cười móm mém tỏ vẻ vui mừng, và qua những giọt nước mắt lăn dài trên đôi g̣ má nhăn nheo tỏ niềm thương cảm ấy đă

được phát xuất từ tận trong tâm hồn tận trong trái tim thật quảng đại; Và như niềm thương cảm thành niềm vui mừng của những vị ân nhân đă và đang cưu mang những mảnh đời bất hạnh, hy vọng sẽ là tấm gương sáng cho tôi và quư anh chị noi theo. Chúng ta được sai đi để thay đổi môi trường cuộc sống bằng cách nuôi dưỡng những quan hệ cần thiết nhất chính là T̀NH NGƯỜI.
Và như trong bài viết cây chanh giấy của anh Giáo Sóng Triều: thấy một chồi non đâm ra từ cây chanh giấy tưởng chừng như chết rồi kia. Mỗi ngày cành ấy mỗi vươn mạnh như t́m lại được sức sống... tựa hồ cây chanh giấy "được sống lại", hứa hẹn nhiều mùa sung trái về sau...
 

Cầu mong nhưng mầm non bất hạnh đă được những vị ân nhân cứu vớt và đang cưu mang sẽ là những những chú chim tung cánh bay đi khắp bốn phương trời gieo rắc những hạt giống mới và những hạt giống mới ấy lại tiếp tục trổ sinh hoa trái.
 

Thắm Vũ