THẬP GIÁ ĐỨC KITÔ NƠI CUỘC SỐNG TRẦN THẾ

 

Thy Yên

 

Đôi lúc ta tự hỏi: "Chúa ở đâu rồi, có Chúa hay không, sao con kêu cầu Chúa mà không thấy Chúa trả lời con". Những lời than văn tột cùng của đau khổ khi cuộc sống của chúng ta xảy ra những đột biến thê thảm, khi không thể chịu đựng được nổi, như t́nh trạng ra đi của một đứa con yêu dấu trong một tai nạn, người bạn trăm năm của ḿnh mắc một chứng bệnh nan y vào thời kỳ cuối. Những lời cầu xin va khấn nguyện đều không được đáp trả, mà chỉ là đau khổ ê chề. Ta đang được hiệp thông vác thập giá với Thầy Chí Thánh? Hay ta bị vác thập giá.
 

Cuộc cháy rừng vừa qua tại Victoria là một thảm cảnh hăi hùng mà con người đang phải gánh chịu. Kẻ mất cha, người mất vợ, mất chồng... của cải mồ hôi nước mắt hoàn toàn bị thần hoả cước đi mất. Những kẻ có tư tưởng ân oán cho là họ bị Chúa, bị Trời phạt. Người khác có tâm hồn thương tâm tự trách Thiên Chúa sao để đau khổ quá sức cho những người đang phải gánh chịu, họ đâu có tội t́nh chi. Đó chỉ là việc làm của kẻ vô lương tâm. Thực tế, Thiên Chúa không can thiệp trực tiếp vào những đột biến của con người, Ngài để mọi sự việc xảy ra tự nhiên, theo định luật thiên nhiên. Đó cũng là thập giá mà mọi Kitô hữu phải gánh chịu trong cuộc đời. Giả như không có cháy rừng ở Victoria, chúng ta không nh́n thấy được t́nh người, sự thương yêu, cảm thông và chia sẻ đang vùng lên và hồi sinh trong từng con người vốn đă chai ĺ ích kỷ v́ vật lộn với cuộc sống. Sự mất mát của hơn hai trăm con người đă làm sống lại cả triệu triệu con người khác. Tất cả cùng chung lưng vác thập giá cuộc đời. Thảm trạng Victoria đă biến đổi xă hội Úc, và hoa trái của yêu thương đang và sẽ đơm bông nẩy mầm cho niềm tin yêu thương trong t́nh yêu tuổi trẻ. Những nạn nhân cháy rừng hôm qua tuyệt vọng, hôm nay họ đă t́m được niềm vui và thấy rằng đau khổ mà họ lănh chịu đă mang hoa trái khi chứng kiến triệu triệu con người yêu thương, chia sẻ những bất hạnh của họ. Có kẻ đă nói tự hào: "Thiên Chúa đă gởi cho toi những yêu thương mà tôi chưa bao giờ có trong cuộc đời". Thật thế, Thập Giá cuộc đời trở nên êm ái, khi khám phá bên ḿnh vẫn có Chúa đồng hành qua người anh em chia sẻ.
 

Nhớ tới điều này tôi chợt liên tưởng về một người bạn già, ông luôn tự hào với thập giá cuộc đời mà ông đang gánh. Là một nhà giáo ở Việt Nam, vượt biên năm 1984, định cự tại Nam Úc. Trên đường vượt biển, hai đứa con của ông đă mất giữa ḷng đại dương. Tầu chết máy, thức ăn thức uống cạn kiệt. Sau những giây phút kinh hoàng, cuối cùng gia đ́nh ông (vợ và hai con c̣n lại) được tầu vớt. Tôi quen ông rất t́nh cờ trong buổi lễ Chúa Nhật. Chúng tôi dần dần làm thân và hiểu nhau hơn, biết nhiều hơn về cuộc đời của đối phương. Đối với tôi, ông là một chứng nhân âm thầm. Vợ ông sau khi chứng kiến cái chết thảm của hai đứa con trên biển cả, tâm thần bị rối loạn, tính khí trở nên bất thường. Mặc du được chữa chạy tại Úc nhưng bệnh t́nh không thuyên giảm, lại có huynh hướng nặng thêm. Bà cho rằng hai con bà mất là tại lỗi của bà, nên bà càng tự trách. Trong hoàn cảnh đau thương đó, ông vẫn âm thầm vừa chăm sóc cho người bạn đời bị bệnh tâm thần, vừa chăm nuôi hai đứa con ăn học. Tuy vậy, ông không bao giờ ta thán, rất ít người biết đến ông và hoàn cảnh éo leo của gia đ́nh ông. Ông thường tâm sự: "Tôi sống tín thác vào Chúa tưng ngày, thập giá Chúa gởi nếu than van th́ c̣n chi công ích". Đời sống hằng ngày dù có khó khăn v́ phải chăm sóc vợ con một ḿnh, nhưng ông thường rủ tôi vào viện dưỡng lăo để thăm các cụ già. Sau bảy, tám năm, cuộc sống cứ thế trôi qua không có ǵ thay đổi nơi ông. Cũng nhà Housing đó, cũng những đồ vật của các hội từ thiện cho ngày nào. Cuộc sống càng ngày càng khó khăn hơn bởi căn bện của bà càng ngày càng nặng. Tệ hơn nữa la đứa con lớn của ông đă bỏ nhà đi hoang, c̣n đứa con thứ hai việc học cũng giở giang. Mội lần ghé thăm ông, tôi vẫn cảm phục về đức tin của ông, ông vẫn âm thầm chấp nhận những nghịch cảnh trớ trêu.
 

Thế rồi chuyện ǵ phải đến đă đến. Vợ ông chết. Đám tang của bà rất là đơn giản, có lẽ v́ ông bà ít người thân và bạn bè. Tôi đă thực sự rơi lệ cho hoàn cảnh của ông. Tôi khóc v́ cảm thấy ông cô đơn, nhưng ông vẫn can đảm và thưa với Chúa rằng:

"Thầy đă chọn con, cho con cùng vác thập giá với Thầy trọn cuộc đời". Thật sự tôi không hiểu được từ nơi đâu ông có ḷng tin vững vàng đến vậy. Có lần ông tâm sự ông là một Cursillista trước năm 1975, tôi cũng chẳng mấy quan tâm. Qua biến cố vợ ông qua đời được vài năm, đứa con thứ nhất trở về mang theo một cô vợ đầm và một cậu con, tôi thấy ông cũng vẫn b́nh tĩnh, chấp nhận làm thêm công việc để nuôi cháu. Tôi bưc ḿnh hỏi ông tại sao vậy? Ông điềm nhiên trả lời: Tất cả không ngoài Thánh ư của Thiên Chúa. Biết nói ǵ hơn với ông bây giờ, nhưng sự kính nể của tôi tăng nhiều hơn. Ông thường tâm sự: "Tưởng sau khi vợ tôi qua đời, được rảnh rang đi làm việc công quả, ai ngờ nó lại gởi cho tôi cu tí này". Bốn năm sau, cậu con út di chuyển về Melbourne sách đèn, ông cũng đi theo. Những tưởng sóng yên gió lặng, nhưng không. Tại nạn đến với gia đ́nh ông một lần nữa, lần này đă cướp đi mạng sống cậu út ngay ngày ra trường trong một tai nạn giao thông thảm khốc. Đến thăm ông, thấy ông tiều tụy đi nhiều. Ông đau buồn nhưng không thất vọng, ông khóc nhưng không mất niềm tin khi nhắc lại: "Chúa không không bắt ḿnh vác thập giá quá sức ḿnh đâu em". Ông qua đời b́nh an một năm sau đó.
 

Nhớ tới ông bạn già và cuộc hành tŕnh đức tin của ông, tôi tự hỏi ḷng ḿnh: Động cơ nào, sức mạnh nào giúp ông có một niềm tin vững chắc như vậy? Bây giờ, sau khi đi khóa tĩnh huấn 3 ngày tôi có thể nghiệm được rằng đó chính là sống theo tinh thần

Cursillo, là kết hợp mật thiết với Thầy Chí Thánh.
 

Xin Thầy Chí Thánh dẫn đưa linh hồn Phêrô Tám về hưởng phúc trường sinh. Qua h́nh ảnh này tôi cũng xin được noi theo gương chịu đựng vác Thập Gía của ḿnh với lời: "Tôi tự hào vác Thập Giá Đức Kitô".
 

Thy Yên Khóa 35.