CẢM NGHIỆM SỐNG NGÀY THỨ TƯ

 

Trúc Hương

 

Khi chúng ta ở trên núi trong Khóa 3 Ngày, chúng ta được ngập ch́m trong t́nh yêu thương của Thầy Chí Thánh. Tưởng chừng như khi đó không quỷ ma nào có thể lại gần để phá đám hay cám dỗ ta được v́ ta đang được ôm trọn trong trái tim nhân từ của Thầy. Về lại với đời sống thường nhật, cũng là hành tŕnh long đong lận đận của ngày thứ tư vật lộn với 3 Thù (ma quỷ, thế gian, & cái tôi của ḿnh). Em thấy h́nh như ḿnh không c̣n được an toàn như khi ở trên núi nữa.
 

Có phải Thầy thương em ít đi? Có phải mọi người không c̣n cầu nguyện cho nhau?.....
Sau nhiều giờ tịnh tâm và cầu nguyện em đă nhận ra rằng, không phải là Thầy thương em ít hơn khi ở trên núi đâu. Nhưng v́ khi ở trong khóa, em đă ưu tiên cho việc gặp gỡ Thầy, tâm sự với Thầy là hàng đầu, và mọi sự là xếp theo sau. Nhưng trong hành tŕnh ngày thứ tư của em, em đă để quá nhiều thứ chen lấn lên hàng ưu tiên đó, như: sáng khi thức dậy, em mau mau xách dép chạy cho kịp với xe bus để đi làm kẻo trễ giờ, ăn uống th́ vội vă để c̣n chút giờ đi shopping, đi làm về đến nhà th́ mau mau vội vội nấu ăn, lo cho con cái, tới tối th́ mệt phờ "râu... hùm" chỉ muốn lăn ra ngủ.... Và qua một buổi chiều và một buổi sáng đó là ngày (bị) cám dỗ!
 

Thầy nói với em: "Con biết chăng! Ta vẫn ở bên con, chờ đợi con tâm sự chia sẻ với Ta như hồi con ở trên núi. Nhưng h́nh như Ta đă bị gạt ra ngoài lề của cuộc sống bận rộn của con. Sáng sớm khi con thức dậy, Ta muốn con tâm sự hoặc chỉ nói G' Morning Ta thôi cũng đủ rồi. Nhưng con đă không có giờ. Ta liền theo con đi làm, rồi đến giờ ăn trưa, hy vọng sẽ được hàn huyên với con lúc ăn. Nhưng con lại vội vă ăn đến mắc nghẹn để rồi đi dạo shop... Ta thấy mà thương cho con! Tối về Ta tưởng con sẽ vào giường tâm sự, kể lể cho Ta nghe trọn ngày của con... nhưng rồi Ta lại bị bỏ rơi vào quên lăng". Con ơi! Ta vẫn c̣n đây với đôi tay giang rộng chờ đón con đến chia sẻ vui buồn với Ta. Ta không thương con ít đi chút nào, nhưng c̣n chờ mong con nhiều hơn hết.
 

Lạy Thầy Chí Thánh! Con xin lỗi Thầy v́ con quá đam mê thế gian mà quên đi Thầy, không c̣n để Thầy đứng ở địa vị ưu tiên hàng đầu của cuộc sống con. Dù con thờ ơ, Thầy vẫn luôn đồng hành, nhẫn nại chờ con. Ôi! C̣n hạnh phúc nào hơn khi được Thiên Chúa luôn chờ đợi con trở về trong ṿng tay khoan dung của Ngài.