CHỨNG NHÂN

 

Phêrô Nguyễn Quốc Tuấn

 

Kính thưa Đức Ông,
 

Kinh thưa Sơ và quư anh chị.
 

Để mở đầu bài chia sẻ hôm nay, em xin được mượn lời của ĐGH Phaolô VI nhắn nhủ, khi Ngài nói về chứng nhân. Ngài nói: "Con người thời đại hôm nay không muốn nghe những thầy dạy, mà người ta nghe những nhân chứng, và nếu người ta có nghe các thầy dạy đi nữa, là bởi v́ những thầy dạy đó đă là chứng nhân". Như vậy, muốn làm CHỨNG NHÂN của Chúa Kitô, chúng ta phải sống như thế nào, xin mời quư anh chị cùng t́m hiểu.
 

1- Chứng nhân trong đời sống:
 

Phong trào Cursillo chú trọng về đời sống chứng nhân, lời nói phải đi đôi với công việc làm, để nhờ vào đó người khác nhận ra Chúa Kitô. V́ vậy, các Rollo trong khóa Ba Ngày hay những bài chia sẻ trong đại hội, có phần chia sẻ cảm nghiệm cá nhân, mà người chia sẻ chủ đề đă thật sự sống, đă trải qua, để chứng minh những ǵ họ rao truyền là sự thật. Nên trong cách sống hằng ngày của mỗi Cursillista, cũng là những bài chia sẻ sống động, có sức lôi cuốn làm thay đổi người khác, nhưng không phải bằng lời nói, mà là thứ ngôn ngữ của hành động.
 

Thưa quư anh chị.
 

Muốn sống chứng nhân, ta không cần phải t́m kiếm đâu xa, v́ đời sống chứng nhân khởi đầu từ gia đ́nh, gia đ́nh là nền tảng của xă hội và cũng là căn bản của Giáo Hội, nên người Kitô hữu cần có một cuộc sống quân b́nh giữa đời và đạo. Ta không thể quá lo phần đạo, mà quên đi bổn phận trong đời sống hằng ngày của gia đ́nh. Trái lại, cũng không nên quá tham lam vật chất, mà xao lăng đời sống tâm linh.
 

Mặc khác, làm việc bác ái cũng là một trong những phương cách sống chứng nhân, nhưng cần phân biệt rơ ràng, v́ bác ái phải đi đôi với công bằng, nên không thể dùng phương cách xấu để làm việc tốt. Một khi làm việc bác ái, nhưng bác ái đó được xây dựng trên nền tảng bất công, th́ chẳng những không được ơn ích ǵ, trái lại sẽ gây ra tiếng xấu. Như thế, việc bác ái ta làm sẽ không c̣n là chứng nhân cho điều tốt, mà ngược lại làm gương xấu cho người khác.
 

Chứng nhân của Chúa Kitô, là một con người b́nh thường như bao người khác, họ chu toàn bổn phận với gia đ́nh, sống vui vẻ, biết dấn thân hy sinh quên ḿnh giúp đỡ người khác, cố gắng sống hoàn thiện mỗi ngày và đặt Chúa Kitô làm tâm điểm của cuộc đời họ.
 

2- Những cản trở trong đời sống chứng nhân:
 

Bản tính con người vốn thích tự do không muốn bị ràng buộc, nên sống buông thả phóng túng dễ dàng hơn là sống có lư tưởng, sống trở nên một chứng nhân. Hơn nữa, môi trường chung quanh, cũng là một điều kiện làm ảnh hưởng rất nhiều đến cách sống của mỗi người.
 

Về tâm linh cũng vậy, trong khóa Ba Ngày chúng ta được ở trong môi trường thánh thiện và được Chúa hoán cải, Ngài ban cho mỗi người một ngọn lửa đức tin sốt mến. Sau khóa học, chúng ta trở về môi trường hàng ngày, ở môi trường này đầy dẫy những cám dỗ, cộng thêm nhưng gương mù gương xấu. Nếu chúng ta không tự phấn đấu, không sống đời sống cầu nguyện, th́ ngọn lửa đức tin Chúa ban cho sẽ tắt lúc nào mà chính ta cũng không biết. Đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận có nói: "Tôi có đức tin, tôi có đức tin!" Có lẽ "đức tin của giấy khai sinh", không phải đức tin của đời sống. Ít người sống theo đức tin (ĐHV).
 

3- Nếu bạn muốn, bạn sẽ là chứng nhân?
 

Sống chứng nhân, không phải là việc quá khó khăn đến nỗi chúng ta không thể làm được. Muốn sống chứng nhân, trước hết phải có đời sống nội tâm cầu nguyện, v́ đó là bước căn bản giúp canh tân tâm hồn. Trong sách Đường hy vọng, Đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận có viết: Người giữ đạo đọc nhiều kinh, dự nhiều lễ, mà không sống đạo, chẳng khác ǵ người được hỏi: "Bạn có khỏe không?" liền đáp: "Tôi ăn một ngày sáu bữa". Chưa hẳn ăn nhiều đă khỏe (ĐHV 101), và Ngài c̣n viết: "Con hăng say phụng sự Chúa, rất tốt! Nhưng ḷng sốt sắng không đi đôi với sự canh tân tâm hồn th́ không đẹp ư Chúa" (ĐHV 88). Siêng năng đi nhà thờ, đọc kinh sớm tối, xưng tội, tham dự Thánh Lễ, rước lễ v.v... cũng là việc khó làm, nhưng làm nhiều lần, dần dà lâu rồi thành thói quen, bỏ một bữa cảm thấy áy náy khó chịu, hơn nữa không đụng chạm hay phiền phức đến ai. Đó là việc đạo đức cá nhân, giữ đạo riêng cho ḿnh và chỉ quanh quẩn trong nhà thờ không bước ra ngoài xă hội, như vậy giữ đạo chứ chưa phải sống đạo.
 

Khi nh́n lại cuộc đời của Thầy Chí Thánh, chúng ta có thể chia ra làm 3 giai đoạn: thứ nhất 30 năm với đời sống hằng ngày và cầu nguyện. Kế đến 3 năm Chúa đi ra ngoài xă hội rao giảng Tin Mừng và cuối cùng Chúa chịu đóng đinh v́ phần rỗi của nhân loại. Muốn làm chứng nhân của Chúa Kitô, chúng ta phải theo bước chân của Ngài, chẳng những lo bổn phận hằng ngày, và thực hành các việc đạo đức cá nhân, mà c̣n phải đem Chúa đến cho tha nhân, bằng những việc tông đồ có tính cách xă hội, liên quan đến nhiều người. Công việc này đ̣i hỏi nhiều hy sinh đôi khi chịu thiệt tḥi, làm xáo trộn giờ giấc hay công việc làm, trái với bản tính tự nhiên thích an phận của con người. Nhưng thay vào đó có cái hay, là một khi dấn thân vào công việc tông đồ, sẽ gặp những khó khăn trở ngại. Chính những ngăn trở đó, là cơ hội khiến chúng ta năng chạy đến với Chúa, hơn nữa khi làm công việc tông đồ, chúng ta sẽ cố gắng sống xứng đáng với ơn gọi của ḿnh, và cũng chính công việc tông đồ sẽ nuôi dưỡng đức tin của chúng ta, như lời Thánh Giacôbê tông đồ đă nói: "Đức tin không có việc làm là đức tin chết!"
 

Thưa quư anh chị.
 

Để kết thúc bài chia sẻ, em xin kể anh chị nghe câu chuyện: "Con Búp Bê Bằng Muối" mà em có dịp đọc qua.
 

Ngày xưa xa lắm, có một con búp bê bằng muối vượt đường xa ngàn dặm, để t́m hiểu ḿnh là ai? Nó đi măi, đi măi. Một ngày kia dừng chân trên bờ biển, vừa mê mẫn vừa kinh ngạc, khi nh́n thấy trước mắt là một khối nước bao la chuyển động, cảnh tượng này hoàn toàn khác với những ǵ nó đă nh́n thấy từ truớc đến giờ.
Búp bê ṭ ṃ hỏi biển:
 

- Bạn là ai vậy?
 

Biển mỉm cười rồi đáp:
 

- Tôi là ai ư?... Em hăy bước vào trong nước của tôi, rồi em sẽ biết.
 

Búp bê do dự một chút, rồi lội xuống biển. Càng xuống sâu bao nhiêu, nó có cảm giác thân thể càng tan ra bấy nhiêu, cho tới khi chỉ c̣n lại một nhúm nhỏ. Trước khi hạt muối cuối cùng tan ră, búp bê hết sức kinh ngạc la lên:
 

- Giờ đây, tôi mới biết tôi là ai!
 

Quư anh chị thân mến!
 

Khi tôi biết tôi là ai, th́ cũng chính là lúc tôi biết Chúa là ai. Và cho đến khi nào tôi mang muối của ḿnh ḥa vào thế gian, lúc đó tôi mới làm cho biển đời mặn lên. Tôi trở thành chứng nhân của Chúa Kitô. V́ như lời Chúa dạy: "Chúng con là muối đất. Chúng con là ánh sáng thế gian" (Mt.5: 13-14).
 

Thân ái mến chào quư anh chị.