ĐỨC ÁI

 

LM Micae Phạm Quang Hồng

 

Ông Donningos là một nông dân người Ba-Tây quanh năm sinh sống bằng nghề trồng bắp. Một sáng nọ, khi ông chuẩn bị ra rẫy làm việc, đứa con trai 10 tuổi đến nài nỉ ông rằng: "Bố ơi! Hôm nay sinh nhật của con, bố nhớ mang về hai con chim nhỏ, đó là món quà con thích nhất nhé bố". Ông Donningos vốn rất thương con nên tươi cười và hứa với đứa bé rằng ông sẽ bắt về hai con chim con để mừng sinh nhật đứa con yêu.
 

Sau một ngày lao động mệt nhọc, trước khi gom mớ củi để sửa soạn về, ông nhớ lại lời ông đă hứa với con ông, ông để bó củi bên đường và tiến sâu vào rừng. Ông trèo lên gành đá của một ngọn đồi nơi chim chóc thường làm tổ. T́m được một tổ chim có tiếng chim con đang kêu, ông cẩn thận luồn tay vào. Nhưng vừa chạm những con chim con, ông phải rụt tay về v́ nghe đau nhói như bi kim đâm. Nh́n kỹ đó là vết thương hai lỗ có máu rỉ ra. Chưa kịp định thần th́ một con rắn đầu có h́nh chữ thập trườn ra ngoài vươn đôi mắt ghê rợn chực tấn công ông. Đó là con rắn nổi tiếng mà dân địa phương gọi là "Uturu des sétao". Nổi tiếng v́ nọc độc của nó vô phương cứu chữa!
 

Ông vội rút chiếc dao cán dài ra khỏi thắt lưng, và nhắm đầu con rắn chặt thật nhanh. May cho ông v́ nhát dao đă giết chết con rắn, nhưng bàn tay ông bỗng vụt sưng to lên và máu rỉ ra từ các lỗ chân lông. Không chần chừ, v́ nếu chậm một giây th́ sẽ chết, ông kê tay lên gốc cây và mạnh tay chặt luôn hai nhát, cắt ĺa bàn tay. Sau khi xé áo buộc vết thương, ông cố chạy nhanh về nhà nhưng vẫn không quên bắt hai chú chim con về làm quà sinh nhật cho đứa con yêu dấu của ông.
Đây là một câu chuyện có thật trăm phần trăm, nhưng đọc xong bạn có tin không?
 

Nếu bạn không tin hay khó mà tin, th́ làm sao bạn có thể tin được một sự thật khác c̣n to tát hơn nhiều, đó là: Thiên Chúa chúng ta, không những cho chúng ta bàn tay của Ngài, nhưng đă trao ban cho chúng ta trọn Người Con Một Yêu Dấu của Ngài, và lặng nh́n chúng ta giết Người Con Yêu Dấu ấy.
Chính v́ vậy không có điều ǵ con trọng hơn Đức Ái được. Tôi suy nghĩ đơn sơ như thế này: Nào ai qua mặt được Thiên Chúa, nào ai cao trọng hơn Thiên Chúa, mà

Thiên Chúa là T́nh Yêu, cho nên không có ǵ cao trọng hơn T́nh Yêu Thương. Do đó Thánh Phaolô đă thật chí lư khi Ngài viết: "Hiện nay Đức Tin, Đức Cậy và Đức

Mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là Đức Mến".
 

LM Micae Phạm Quang Hồng sưu tầm