|
ĐỨC ÁI |
||
|
Phêrô Nguyễn Văn Tịnh
|
||
|
"Hiện nay Đức Tin, Đức Cậy và Đức Mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn
cả là Đức Mến". Thưa anh chị
em, con người được sinh ra trong t́nh yêu của Mẹ Cha, rồi lớn lên trong t́nh yêu
gia đ́nh và thân quyến. Rồi được phát triển các xác lẫn hồn. Con người là thực
tại của vật chất và tinh thần. T́nh yêu th́ linh thiêng, là tiếng nói từ thân
xác và cũng nhờ sức mạnh của t́nh yêu và là động lực vô h́nh thúc đẩy, nên con
người chỗi dậy khi thân xác mệt mỏi, yếu đuối. Qua lănh vực t́nh yêu trai gái
th́ nó phức tạp và khó hiểu hơn nhiều, nên ông Nguyễn Công Trứ đă viết: "Cái
t́nh là cái chi chi - Dù chi chi vẫn chi chi với t́nh". Phải chăng, nói đến t́nh
yêu th́ con tim có lư lẽ mà lư trí không giải thích được. Tôi xin dẫn giải qua 4
câu thơ của Nguyên Sa tên là Trần Bạch Lan: "Làm sao cắt
nghĩa được t́nh yêu, Đó là vài nét
phác họa qua t́nh yêu b́nh thường của con người. C̣n t́nh yêu đối với Thiên Chúa
th́ thế nào? Lần giở qua Tân Ước, Chúa Giêsu đến, Ngài đưa t́nh yêu, một t́nh
yêu tuyệt đối, một t́nh yêu của Chân - Thiện - Mỹ v́ Thiên Chúa là T́nh Yêu.
Người phán: Các ngươi đă nghe bảo: "Hăy mến yêu thân nhân và hăy ghét địch thù.
C̣n ta, ta bảo các ngươi: "Hăy mến yêu địch thù và khẩn cầu cho những người bắt
bớ các ngươi" (Mt,5, 33-34). Và huấn lệnh yêu thương duy nhất "Ngươi phải yêu
mến Thiên Chúa ngươi hết ḷng, hết linh hồn, và hết trí khôn ngươi. Thứ đến cũng
vậy: Ngươi phải yêu mến anh em nhưng chính ḿnh ngươi" (Mt, 22, 37-39). Này là
lệnh truyền của ta: "Các ngươi hăy yêu mến nhau như ta đă yêu mến các ngươi,
không có ḷng yêu mến nào lớn hơn là thí mạng sống ḿnh v́ b ạn hữu. Điều ta
truyền cho các ngươi: Hăy yêu mến nhau" (Ga. 15, 12-17) A. Yêu
là ra khỏi ḿnh: Chúa dạy chúng ta, yêu là ra khỏi ḿnh để hướng tới tha nhân.
Tha nhân là những người đồng loại, anh em chung quanh ḿnh (gia đ́nh, đoàn thể,
cộng đoàn). Chúa dạy: "Yêu mến đồng loại ngươi như chính ḿnh ngươi". Thánh
Gioan đă đề cập trong thư: "Nếu ai nói, tôi yêu mến Thiên Chúa, mà lại ghét anh
em ḿnh th́ nó là kẻ nói dối, v́ kẻ không yêu mến người anh em nó thấy đó, tất
không thể yêu mến Thiên Chúa, Đấng nó không thấy" (Ga. 4,20). B. Yêu
là nên một: Theo quan niệm đông phương, Đức Khổng Tử nói: "Tứ hải chi nội giai
huynh đệ" (bốn bể là anh em một nhà). Cũng như tục ngữ ca dao Việt Nam đề cập
tới t́nh yêu hiệp nhất, nhưng vẫn riêng biệt: "Ḿnh với ta tuy hai mà một, ta
với ḿnh dẫu một mà hai" hay là: "Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống
nhưng chung một giàn". C. Con
đường yêu thương: Trước những sự giới hạn, yếu hèn của con người th́ bao lâu
chúng ta c̣n sống, bấy lâu ta chưa đạt tới thành toàn của t́nh yêu. Thi sĩ Hà
Ngọc Trang viết: "Trăm năm đi trọn con đường, cũng không đến chốn ngọn nguồn
t́nh yêu". Và Linh Mục Thanh Quảng đă viết trong ngày dâng hiến trọn đời: "Sống hiến dâng
t́nh mến đắm say, Rồi Thánh
Phaolô nói: "Thân xác tôi, tôi bù đắp những ǵ c̣n thiếu nơi các nỗi quẫn bách
Đức Kitô phải chịu v́ thân ḿnh Ngài, tức là Hội Thánh". Thánh nhân xác định:
"Yêu th́ nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc,
không làm điều bất chính, không t́m tư lợi... yêu th́ tha thứ tất cả, tin tưởng
tất cả, chịu đựng tất cả. T́nh yêu không bao giờ mất được. (1Cr.13, 4-8). Tôi chỉ ao ước
học một một khoa học ấy thôi. (Sách Một Tâm Hồn Nhỏ, tr 175). Thánh Phaolô
qủa quyết: T́nh yêu là nhân đức vượt lên trên cả tin và cậy, bởi lẽ Tin và Cậy
sẽ chấm dứt, trong khi đức mến cứ c̣n măi măi. T́nh yêu là hồng ân Chúa đổ vào
ḷng người Chúa chọn. Chúc anh chị em hưởng trọn t́nh yêu của Thầy và biết chia
sẻ đến mọi người, tha nhân.
Phêrô Nguyễn Văn Tịnh
| ||
|
|
|