ĐỨC ÁI

 

Tomas Nguyễn Văn Hóa

 

".. .. nhưng cao trọng hơn cả là Đức Mến" (1Cr 13,13)
 

Kính thưa quư Cha và các anh chị,
 

Được phân công chia sẻ về đề tài Đức Ai, v́ vâng lời tôi phải nhận, nhưng cũng rất phân vân không biết phải chia sẻ làm sao cho đúng với truyền thống của Phong trào. Tôi t́m đọc các bài chia sẻ của các bậc tiền bối để học hỏi kinh nghiệm. May quá, tôi gặp được bài chia sẻ của anh Thắng trong tháng 11/2008 viết về T̀NH BẠN TRONG PHONG TRÀO, nhận thấy đây cũng là một vấn đề thiết thực trong các sinh hoạt của Phong trào, nên tôi cũng muốn chia sẻ một chút về khía cạnh này.
 

Quả thật, nếu nói về T̀NH th́ mênh mông, biết nói sao cho hết. Chỉ những ai có những kinh nghiệm và cảm nghiệm sâu sắc về t́nh yêu mới có thể tŕnh bày đầy đủ được. Cho nên không lạ ǵ khi trong thư thứ I gởi các tín hữu Corintô, Thánh Phaolô đă viết một chương thật tuyệt vời về Đức Ai. Tôi nghĩ rằng tất cả anh chị em chúng ta chẳng ai lại muốn thu hẹp ư nghĩa của Đức Ai về phương diện làm bác ái mà thôi. Nhưng chắc chắn rằng tất cả chúng ta đều muốn chia sẻ trong ư nghĩa chính của nó, đó là T̀NH YÊU. Mà nói đến t́nh yêu th́ lại trúng tủ cho các Cursillitas rồi. Một trong những nét nổi bật nhất của Phong trào chúng ta, tôi nghĩ đó là t́nh yêu. Và quả thực chính lănh vực này đă thu hút tôi đến với Phong trào hơn cả.
 

"Hiện nay Đức Tin, Đức Cậy, Đức Mến cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là Đức Mến" (1Cr 13,13). Tại sao Thánh Phaolô lại nói như vậy, trong khi Đức Tin là nền tảng cho đời sống người Kitô hữu và Đức Cậy là biểu hiện cao nhất của đời sống Đức tin, của những người biết sống phó thác trọn vẹn cho Chúa? Nh́n lại suốt chặng đường truyền giáo đầy gian khổ của Thánh Phaolô chúng ta chẳng nghi ngờ ǵ khi Ngài nói rằng "t́nh yêu Đức Kitô thúc bách tôi". V́ chúng ta tin tưởng chính nhờ t́nh yêu đó mà Ngài đă cống hiến cả cuộc đớ ḿnh cho công việc rao giảng Tin Mừng, làm chứng cho Chúa Giêsu Phục sinh. Hơn ai hết, Thánh Phaolô đă cảm nghiệm sâu sắc về giá trị của Đức Mến, cho nên ngài đă quả quyết "Đức Mến là cao trọng hơn cả". Là một Tông đồ có học thức cao hơn hết các Tông đồ cùng thời, nhưng Ngài đă cảm nghiệm được rằng "Dù tôi có thể nói các thứ tiếng, có thể nói tiên tri, có thể làm phép lạ mà nếu tôi không có Đức Mến th́ tôi cũng chỉ là thanh la phèng phèng, chũm chọe xoang xoảng" Thật vậy, nếu không có Đức Mến th́ tôi làm những việc đó: tôi nói tiên tri, tôi làm phép lạ cho ai, v́ ai? Có phải cũng chỉ để tôn vinh tôi, cũng chỉ để khoe khoang cái tài ba lỗi lạc của ḿnh mà thôi, và đương nhiên kết quả cũng thu?c v? th? gian. Chắc chắn rằng trong suốt cuộc đời rao giảng của ḿnh, Thánh Phaolô đă xác tín: nếu không có t́nh yêu th́ công việc Tông đồ cũng chẳng đem lại kết qu? ǵ. Cho nên Ngài đă khẳng định thêm "Nếu tôi có đức tin đến chuyển núi dời non, nếu tôi bán cả gia tài hay chịu thiêu đốt... mà không có Đức mến th́ cũng chẳng ích lợi ǵ cho tôi". Khi thốt lên những lời này, Thánh Phaolô chứng tỏ ḿnh đă cảm nghiệm một cách sâu sắc lời dạy của Thầy Chí Thánh về cái cốt lơi trong việc thực thi Đức Ai, khi Thầy phê b́nh, lên án cách sống đạo giả h́nh của người Do thái, đặc biệt là các Pharisiêu.
 

Tại sao Thánh Phaolô lại nói Đức Mến cao trọng hơn cả?
 

Và Ngài đă trả lời ngay, bởi v́: "Đức Mến không bao giờ mất được" (c.8). Tất cả mọi thứ ta có, kể cả các nhân đức khác, chỉ là "có ngần, có hạn" (c.9), chỉ có Đức Mến là tồn tại măi măi và nó sẽ là hoa trái ta đem theo để tŕnh diện trước ṭa Chúa. Điều này chẳng lạ ǵ v́ chính Chúa Giêsu đă dạy thật kỹ về điểm này khi Chúa đă tóm tắt tất cả mọi giới răn vào một giới răn duy nhất, đó là giới răn T́nh Yêu.

Chúng ta nghĩ ǵ khi đọc Mt 25,31-46 đoạn Chúa Giêsu nói về ngày chung thẩm? Chúa không hỏi chúng ta về tài năng, công trạng... mà hỏi chúng ta "đă làm" và "không làm" ǵ cho anh chị em ḿnh. Đương nhiên chúng ta hiểu rằng không phải Chúa không cần các nhân đức khác, nhưng Chúa muốn đặc biệt nhấn mạnh đến Đức Mến, là nền tảng mọi nhân đức. V́ sao? V́ nó xuất phát từ "Thiên Chúa là t́nh yêu", v́: " Cứ dấu này thiên hạ sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy" và v́ như Thánh Phaolô đă diễn giải thêm: "Đức Mến th́ nhẫn nhục, hiền hậu, không nghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không t́m tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù" (1Cr 13, 4-5). Oi, nếu ai cũng có Đức Mến như vậy th́ thế giơí này toàn một màu hồng. Chỉ v́ KHÔNG có Đức Mến mà gia đ́nh là địa ngục, tan vỡ. Chỉ v́ KHÔNG có Đức Mến mà cộng đoàn nghi kỵ, chia rẽ. Chỉ v́ KHÔNG có Đức Mến mà xă hội xáo trộn, thế giới chiến tranh, hận thù. Chúng ta ai cũng có kinh nghiệm về những giây phút hạnh phúc của gia đ́nh, khi trong gia đ́nh luôn vang lên những tiếng cười sảng khoái. Suy niệm đến đây, tôi giật ḿnh sợ hăi, v́ cũng nhiều lần tôi tự bào chữa cho những thiếu sót của ḿnh bằng chữ "không": tôi chẳng có lỗi ǵ, không giết người, không trộm cắp, không gian dâm.. mà quên rằng Chúa đă lên án cái KHÔNG đó không phải chỉ trong chương nói về ngày chung thẩm, mà c̣n ở nhiều dụ ngôn khác, ví dụ trong dụ ngôn: Ong phú hộ và La-da-rô (Lc 16,19-31). Chúng ta thấy trong dụ ngôn diễn tả ông phú hộ không phạm tội ǵ ghê gớm, ngoại trừ là "ngày ngày yến tiệc linh đ́nh". Mà "ngày ngày yến tiệc linh đ́nh" th́ không đến nỗi phải "sa hỏa ngục". Vậy th́ v́ lư do ǵ mà ông ta phải chịu cực h́nh đời đời? Có phải là v́ ông ta KHÔNG thấy nỗi khổ cực của La-da-rô, KHÔNG động ḷng xót thương và KHÔNG mở ḷng giúp đỡ?
 

C̣n chúng ta, những Cursillitas môn sinh của Thầy th́ sao?
 

Chúng ta được nh́n nhận như những chứng nhân t́nh yêu của Thầy, có THỰC SỰ như vậy không? Chúng ta có yêu thực sự không? Chúng ta làm mọi việc v́ động lực nào? V́ yêu, v́ sợ, v́ vui ..? Câu trả lời thật khó khăn. Bởi v́ nếu không qua cầu nguyện, nếu không có ơn Chúa tôi khó mà nhận ra chính CON NGƯỜI THẬT của ḿnh. Các anh chị hăy tưởng tượng đi nếu trong khi cầu nguyện mà Chúa hỏi: Con X... yêu d?u ?i, con có yêu Thầy THỰC SỰ không? Anh chị sẽ trả lời sao? Có mạnh dạn, cương quyết trả lời chữ THỰC SỰ không. Nếu có th́ tại sao vẫn có những trường hợp: Tôi thích người này hơn, tôi không hạp người kia, tôi không thể làm việc chung với họ được, tôi luôn thấy việc làm của họ là dở, là sai và v́ vậy tôi luôn phê phán việc làm của họ... Chính v́ vậy có thể vẫn có những nghi kỵ, ganh ghét, chia rẽ... và buồn hơn cả là có nhiều anh chị em bỏ không tham gia sinh hoạt Phong trào. Và nếu có th́ tại sao ngay trong cả gia đ́nh tôi vẫn c̣n có những bất ḥa, những t́nh trạng dễ chịu với con này, khó chịu với con kia. Vẫn c̣n có t́nh trạng khó tha thứ những lỗi lầm, vẫn khắt khe, trong khi Lời Thầy dạy là: "Bệnh nhân mới cần thầy thuốc"... và v́ vậy gia đ́nh chẳng c̣n là mái ấm nữa. Cho nên tôi nghĩ nếu Chúa hỏi tôi như vậy th́ câu trả lời của tôi thật yếu ớt, ngập ngừng.
 

Chúng ta vẫn tự hào về câu châm ngôn của Phong trào là "một tay nắm lấy Chúa một tay nắm lấy anh em", nhưng vấn đề cốt lơi là nắm như thế nào, hay đúng hơn là YÊU như thế nào?
 

Ai cũng trả lời dễ dàng và đơn giản: YÊU NHƯ CHÚA YÊU, v́ chúng ta đă thuộc ḷng như vậy rồi. Tôi rất thích một câu khi được nghe giảng về t́nh yêu của Chúa: Thiên Chúa yêu con người bằng một "t́nh yêu không hậu ư". Yêu không hậu ư là yêu không điều kiện, cho nên sẽ yêu đến cùng. Lời dạy của Thầy về cách yêu th́ ai cũng thuộc nằm ḷng: yêu kẻ thù, yêu như yêu chính ḿnh.. đến nỗi nó như những "khẩu hiệu" thoáng qua rồi quên. Nhưng khi tự vấn ḷng ḿnh xem ḿnh có "yêu không điều kiện" không, th́ hỡi ôi hầu như là ḿnh vẫn yêu, nhưng toàn yêu có điều kiện thôi.
 

Tôi nghiệm ra một điều: khi ḿnh yêu có điều kiện th́ quả thực t́nh yêu đó không ổn và có thể tiếng nói lương tâm của ḿnh sẽ lên án, nhưng lập tức sẽ nảy sinh ra một tư tưởng chống đỡ "TẠI V̀" ngay:
 

" Tôi không thích người này, tại v́..
 

" Tôi không cộng tác được với người kia, tại v́..
 

" Thậm chí tôi ghét người nọ cũng tại v́..
 

Tất cả đều có lư do chính đáng cả, có nghĩa là tôi không sai, chẳng có ǵ phải áy náy, chẳng có ǵ phải sửa chữa cả. Thật là tệ hại và chúng ta cứ sống măi trong t́nh trạng như thế.
 

Tại sao lại có t́nh trạng như vậy và tôi phải làm sao cho xứng đáng là môn sinh của Thầy? Xin chia sẻ một kinh nghiệm cá nhân. Trước hết, ta thường hay lầm lẫn giữa t́nh cảm và t́nh yêu. T́nh cảm là ǵ và t́nh yêu là ǵ? Chúng ta ai cũng biết t́nh cảm là những biểu hiện cảm xúc của ḿnh, mà là những cảm xúc vừa ư. Cho nên nó mang dáng dấp "cái tôi" rất nhiều và đa số nó có tính chất tự nhiên: tôi quư người này v́ họ dễ yêu, tôi tốt với người nọ v́ họ rất tử tế với tôi ..v.v.. Chính v́ vậy đôi khi ta đi sai đường lối của Thầy mà vẫn cứ tưởng là ḿnh đúng. Vậy th́ T̀NH YÊU là ǵ? Không dám lạm bàn v́ đây là một đề tài rộng lớn và khó trả lời thỏa đáng, nhưng dựa vào lời dạy của Thầy để nhận ra một đặc tính của t́nh yêu, đó là "Đón nhận và cho đi". Đón nhận t́nh yêu từ Ba Ngôi th́ dễ và sung sướng biết bao. Nhưng "cho đi" th́ lại khó cực kỳ. Chính v́ vậy, tôi nhận ra một đặc tính thứ hai của t́nh yêu, đó là "hy sinh". Chỉ có hy sinh thực sự th́ mới cho đi được. Cho nên tôi nghĩ rằng t́nh cảm th́ chỉ mới xuất phát từ con tim mà thôi, nhưng t́nh yêu th́ xuất phát từ con tim cộng với lư trí và ư chí nữa. Quan niệm này chắc chắn sẽ làm nhiều người ngỡ ngàng, nhất là các bạn trẻ với quan niệm "Tiếng sét ái t́nh", với quan niệm t́nh yêu là cung đàn rung rộng của con tim... T́nh yêu ǵ mà lại phải dùng tới lư trí và ư chí nữa? Vâng, chỉ v́ thiếu sự can thiệp của lư trí mà ta đă chứng kiến nhiều "t́nh yêu mù quáng", và nhiều khi v́ thiếu ư chí mà chúng ta không thực hiện được những đ̣i hỏi chính đáng của t́nh yêu chân thật. Tôi cảm nhận điều này v́ ư thức được sự yếu đuối của ḿnh. Chính v́ vậy đôi khi ta thể hiện t́nh cảm mà chưa chắc đă có t́nh yêu. Ngược lại, có những việc làm phát xuất từ t́nh yêu chân thật mà lại không có biểu hiện t́nh cảm. Chẳng hạn, có những ông Bố từ quê nghèo vào Sàig̣n đạp xích lô nuôi con học đại học, hy sinh cả đời cho con, mà có khi chẳng bao giờ để lộ ra những biểu hiện t́nh cảm như ngọt ngào, ân cần.. Vâng, t́nh yêu đó chính là đón nhận và cho đi. Đó chính là ư nghĩa đích thực của h́nh ảnh "một tay bám lấy Chúa (đón nhận) một tay bám lấy anh em (cho đi)".
 

Nói th́ dễ, nhưng thực hành lại khó biết bao. Đến nỗi Thánh Phaolô đă phải thốt lên "Điều tốt lành tôi muốn th́ tôi không làm, điều xấu tôi không muốn th́ tôi lại cứ làm" (Rm 7, 15) và rồi c̣n hơn thế nữa: "Tôi thật là một người khốn nạn! Ai sẽ giải thoát tôi.." (c.24). Thánh Phaolô mà c̣n phải thốt lên như vậy, c̣n chúng ta th́ sao? Ai sẽ giúp ta thoát khỏi t́nh trạng tồi tệ này? Tạ ơn Chúa, như Thánh Phaolô, chúng ta đă có chỗ bám: "nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta" ( c.25). Vâng, chúng ta hăy bám chặt lấy Thầy Chí Thánh bằng cầu nguyện, cầu nguyện thực sự. Với tôi th́ cầu nguyện bằng Lời Chúa là phương cách tuyệt vời nhất. Suy niệm Lời Chúa mỗi ngày, vâng tôi xin nhấn mạnh: "mỗi ngày", sẽ giúp ta thấm nhuần Lời Chúa và Lời Chúa sẽ luôn nhắc nhở, trợ lực, giúp ta nhận biết ḿnh, giúp ta biết phải làm ǵ trong các t́nh huống hằng ngày.
 

Một mẫu gương mà tôi nhớ măi về t́nh yêu thực sự. Một chị bạn khi than thở với vợ tôi về đứa con của chị, tất cả những ǵ chị có thể, chị đă làm, nhưng con của chị vẫn hư hỏng. Thật là tan nát trái tim người mẹ, và câu mà tôi nhớ măi: "Nếu em phải xuống hỏa ngục để con em khỏi hư hỏng th́ em cũng sẵn ḷng". Vâng đấy mới là T̀NH YÊU thực sự, và theo quư anh chị Thiên Chúa là t́nh yêu có để những con người như vậy xuống hỏa ngục không?
 

Hôm nay chúng ta chia sẻ về t́nh yêu, chúng ta mong muốn có được một t́nh yêu đích thực như Thầy Chí Thánh. Để kết, xin mời gọi tất cả chúng ta hăy lắng nghe tiếng nói của Thầy, để chúng ta cảm nghiệm được t́nh yêu đích thực bằng cách tha thiết lắng nghe Lời Thầy qua thư của Thánh Phaolô một lần nữa: "Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các Thiên Thần đi nữa, mà không có Đức Mến th́ tôi cũng chẳng khác ǵ thanh la phèng phèng, chũm chọe xoang xoảng. Giả như tôi được ơn nói tiên tri và được biết hết mọi điều bí nhiệm hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có Đức Mến th́ tôi cũng chẳng là ǵ. Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có Đức Mến th́ cũng chẳng ích ǵ cho tôi. Đức Mến th́ nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không ham tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù. Đức Mến THA THỨ tất cả, TIN TƯỞNG tất cả, HY VỌNG tất cả, CHỊU ĐỰNG tất cả. Đức Mến không bao giờ mất được" (1Cr 13, 1-8).
 

Ước ǵ mỗi Cursillita đều mang trái tim của Thầy, đều YÊU bằng T̀NH YÊU KHÔNG HẬU Ư.