FALLEN JUDGE SAY SORRY FOR LIES

 

Patrick Vương Thanh Truyền

 

Thưa quư anh chị, đó là  tựa  đề của bài báo đăng trên tờ Herald Sun số ra ngày 23 tháng 3 năm 2009, tôi xin tạm dịch là  “Lời xin lỗi muộn màng” (nếu sai xin quư anh chị sửa lại dùm tôi).

 

Hôm nay tôi xin kể hầu quư anh chị nghe, xin được coi như sự chia sẻ những cảm nghiệm trong đời sống ngày thứ tư của tôi.

Câu chuyện về ông Thẩm phán ṭa án liên bang tên là Marcus Einfeld mà hồi cuối tuần qua đă bị một quan ṭa ở Sydney tuyên án phạt 2 năm tù giam và 1 năm tù treo về tội cố ư nói dối để qua mặt  luật pháp.

 

Câu chuyện khởi đi từ một tờ giấy phạt 77 dollars do chạy xe vượt quá tốc độ ở North Sydney vào năm 2006, khi ông Marcus điền vào phía sau tờ giấy phạt và gởi lại cảnh sát tên và địa chỉ của bàTeresa Brennan một người bạn thân của ông ở Florida USA, cứ tưởng như thế là xong, nhưng một năm sau ông được cảnh sát mời đến và được cho biết là họ có bằng chứng cho thấy là bà Teresa Brennan đă qua đời trước đó một năm. Câu chuyện bắt đầu rắc rối từ đây, khi ông cứ chối quanh co, rằng ông không phải là ngựi lái chiếc xe đó. Cảnh sát yêu cầu ông cố nhớ lại xem ông có cho ai mượn xe cuả ông không, lần nầy th́ ông cung cấp cho cảnh sát tên và địa chỉ của một người phụ nữ ở Sydney, mới đầu khi được cảnh sát liên lạc, người phụ nữ kia nhận là đă lái chiếc xe cuả ông Marcus và đă chạy vượt quá tốc độ giới hạn, tiếp tục điều tra thêm, một năm sau người phụ nữ kia thú nhận là đă nói dối v́ đă làm theo lời yêu cầu của ông Marcus, đến đây th́ cảnh sát quyết định truy tố ông Marcus.

 

Ra ṭa lần đầu vào năm 2008, luật sư của ông Marcus tin rằng ông sẽ được đối xử đặc biệt. Khi quan ṭa yêu cầu ông làm tờ tường tŕnh kể hết sự thật đầu đuôi câu chuyện ra sao. Hơn 20 trang giấy đánh máy gởi đến ṭa án lần cuối này, ông Marcus vẫn cứ chối quanh co, và không nhận là ḿnh có tội. Đến đây th́ ông quan ṭa chịu hết nổi nên đành gơ búa với bản án nêu trên v́ ông Marcus đă nói dối tới lần thứ ba.

 

Thưa quư anh chị, câu chuyện sẽ hết sức đơn giản nếu người vi phạm pháp luật kia là tôi hoặc quư anh chị th́ báo chí sẽ không làm lớn chuyện đến như vậy, đằng nầy ông Marcus là Thẩm phán toà án liên bang Úc Đại Lợi  đă về hưu, và có lúc ông đă giữ chức Cao ủy Nhân Quyền Australia, bị báo chí vây quanh phỏng vấn sau khi  bị kết tội. Ông đă nói lời xin lỗi với công chúng, với bà mẹ ông, các con ông (không thấy nói tới vợ) và nhất là bà Teresa Brennan người bạn thân của ông dù đă qua đời nhưng tên bà đă bị ông làm hoen ố. Ông cảm thấy xấu hổ với những người thân đă  từng yêu mến và kính trọng ông, khi được hỏi rằng ông có cảm thấy bị mất danh dự không, trả lời rằng không, v́ ông Marcus là nhân vật quá nổi tiếng trong giới toà án ở Sydney. Ông có hết mọi thứ trên đời mà mọi người trong chúng ta hằng ao ước như công danh, tiền tài, quyền lực (trừ hạnh phúc gia đ́nh v́ ông không có vợ). Dĩ nhiên ai cũng cần phải có danh dự th́ mới sống được cho dù niềm danh dự nơi ông c̣n lại rất ít, không nghe nói tới sự hối hận và nguyên nhân nào đă khiến ông làm những việc như thế. Tôi thấy thương hại ông Marcus v́ tên tuổi và sự nghiệp ông đă gầy dựng suốt 40 năm qua phút chốc đă tan thành mây khói, và hậu quả của nó sẽ c̣n đeo đuổi ông trong những ngày c̣n lại của đời ḿnh. Chẳng biết ông Marcus có Đạo không nhỉ, v́ nếu có, tôi tin ông phải nói tới sự hối hận v́ ông đă vi phạm đức công bằng, vi phạm vào chân lư  trong đời sống trần thế mà người tính hữu Kitô giáo nào cũng phải có bổn phận tuân theo và ǵn giữ. Trong 40 năm sự nghiệp của ông, nhân danh công lư và công bằng xă hội, ông đă bỏ tù biết bao nhiêu người v́ cố ư hay vô t́nh vi phạm vào chân lư đó, chân lư mà ông luôn luôn rao giảng hàng ngày, hàng giờ trong suốt 40 năm sự nghiệp của ông, ông bắt mọi người phải tuân theo, trừ ông ra, cuộc đời thật là trớ trêu phải không quư anh chị.

 

Tôi xin kể thêm cho quư anh chị nghe câu chuyện thật vừa xảy đến cho tôi cách nay vài tháng. Khi kể lại chuyện nầy tôi vẫn c̣n cảm thấy xấu hổ và hối hận, câu chuyện như sau.

 

Quân là bạn thân tôi đă lâu, v́ làm việc chung nên chúng tôi thường ngồi uống Café với nhau trong giờ nghỉ trưa. Hữu th́ mới vào làm chừng hơn năm nay, tuổi ngoài bốn mươi, tánh t́nh trầm  lặng ít nói hay suy tư. Quân và Hữu đă quen nhau hồi c̣n ở VN, tôi th́ mới quen Hữu hồi gần đây do sự giới thiệu của Quân, chúng tôi thường nói chuyện tâm t́nh với nhau về đủ thứ chuyện trong cuộc sống hàng ngày ở đây. V́ lớn tuổi hơn cho nên tôi được hai người yêu mến, và thường đem chuyện riêng tư ra tâm sự với tôi. Được biết vợ Hữu đă qua đời v́ tai nạn giao thông trước đó mấy năm, hai người chưa có con với nhau, dưới mắt chúng tôi th́ Hữu đang rất có giá v́ anh ta c̣n độc thân, Quân th́ muốn Hữu giúp bảo lănh cho đứa cháu gái từ VN qua trong diện hôn thê với số tiền tương đương chừng nửa năm lương của Hữu, v́ sợ Quân buồn nên Hữu không dám từ chối, mà hẹn nay, hẹn mai cứ thế đă kéo dài gần một năm. Quân th́ nghỉ là Hữu muốn đ̣i thêm tiền. Một hôm Quân nhờ tôi giúp thuyết phục Hữu nhận lời đề nghị của Quân c̣n việc tiền bạc th́ cứ nói thẳng là bao nhiêu rồi Quân lo, và nghĩ rằng nếu Hữu nhận làm th́ sẽ có kết qủa tốt đẹp. V́ tự tin quá mức tôi đem lời Quân nói lại cho Hữu nghe, Hữu trả lời tôi là thật sự em muốn giúp anh Quân, nhưng gần một năm rồi mà em không làm được không phải v́ tiền nhiều hay ít nhưng mà vi em có Đạo. Chúa ơi! Câu trả lời của Hữu làm tôi sửng sốt, vài giây sau khi b́nh tĩnh lại, tôi nói với Hữu lời xin lỗi v́ tôi không biết em có Đạo và tôi cảm thấy xấu hổ khi cố thuyết phục em làm những việc như vậy, xin em thứ lỗi cho tôi. Trở lại câu chuyện của ông Marcus.

 

Tôi ngưỡng phục ông quan ṭa đă đưa ra bản án dành cho ông Marcus, v́ ông chẳng những rao giảng đức công bằng mà c̣n thưc hành và bảo vệ nó nữa. Trong đời sống trần thế hằng ngày của chúng ta, đôi khi v́ những liên hệ t́nh cảm cá nhân, sự tế nhị khi giao tiếp, mà chúng ta chưa dám thân mật tranh đấu với nhau về những việc vi phạm đến đức công bằng mà chúng ta thường gặp phải. Tôi thiết nghĩ là một Kitô hữu, một Cursillta, chúng ta cần rèn luyện và học hỏi thêm việc thực hiện và  bảo vệ đức công bằng, làm được như thế là chúng ta đă góp phần vào việc làm sáng danh đức Chúa Kitô vậy.

 

Tháng 5 /2009