|
NHỚ VỀ MẸ. |
||
|
Maria Trịnh Thị Ḥa
|
||
|
Trong những
ngày cuối năm, người dân nước Úc nô nức chuẩn bị, cho những chuyến nghỉ hè của
ḿnh, tôi cũng không ngoại lệ. Tuy không dự định đi xa nhưng cũng cùng gia đ́nh
làm chuyến xuyên tiểu bang. Nhưng tin mẹ mất th́ tất cả dự định bị đ́nh hoăn
lại. Việc này tuy đă có sự chuẩn bị, v́ mẹ tôi đă 90 tuổi rồi, nhưng cũng không
sao tránh được sự bàng hoàng v́ quá đột ngột, bởi lẽ mẹ tôi không bệnh tật ǵ
trong suốt thời gian trước khi mất. Và tôi cùng gia đ́nh về VN ngay sau đó. Nh́n lại
thời gian khoảng gần 50 năm về trước, ngày mà ba tôi tử trận, mẹ c̣n trẻ, tôi 8
tuổi và em út 5 tuổi, với tuổi ấy không thể hiểu được thế nào là mồ côi cha. Mẹ
tôi, tảo tần vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi dậy 7 người con bắt đầu từ đó, dĩ nhiên
một lần nữa tôi cũng chẳng hiểu được nỗi cô đơn, khó khăn thế nào của mẹ, và mẹ
phải khổ sở, vất vả lắm v́ đă quen việc nội trợ, mọi sự lo toan tính toán trong
ngoài đều do ba của tôi, mặc dù vậy mẹ vẫn một ḷng trông cậy vào Chúa, tín thác
tuyệt đối nơi Ngài, dẫn dắt anh chị em chúng tôi tham gia các phong trào đoàn
thể. Anh chị lớn vào ca đoàn, Đạo Binh Đức Mẹ mà nay là Legio. Tôi và hai em v́
c̣n nhỏ nên mẹ đưa vào Thiếu Nhi. Và ngay cả mẹ cũng là hội viên trung thành của
hội Bác Ái, nơi đây mẹ đă sống đúng với tinh thần và tôn chỉ của hộị, mẹ đă cho
đi và cho đi ngay cả những ǵ mà bản thân ḿnh cũng không c̣n nữa. Mọi việc vẫn
êm đềm lặng lẽ trôi đi và thời gian vẫn là liều thuốc thần tiên nhất. Nhưng hung
tin tử trận của người con trai cả lại bóp nát trái tim chưa kịp lành của mẹ, chỉ
trong 4 năm đă phải chịu mất chồng và mất con. Thời gian này mẹ đă đau khổ rất
nhiều, bà đă dấn thân vào những công tác tông đồ từ thiện và giúp đỡ những người
khó khăn, bệnh tật. Mẹ tôi đă dâng lên Thiên Chúa những hoa quả c̣n lại trong
gia đ́nh và xin Ngài ǵn giữ, chở che. Niềm vui lại đến với mẹ v́ nhà thêm dâu,
rể, cháu nội, cháu ngoại, gia đ́nh lại tăng thêm tiếng cười trẻ thơ tưởng như
tiếng cười, tiếng hát át đi nỗi buồn miên man của mẹ... Rồi cho đến
một ngày, đất nước mang mầu đen tối, mẹ lại một lần gạt nước mắt để các con của
mẹ ra đi, đến nơi mà mọi người đều cho là tự do và hạnh phúc. Tự do v́ nhân
quyền con người được tôn trọng, hạnh phúc v́ không chiến tranh thù hận và để rồi
chỉ c̣n lại một người con trai út ở lại. Mẹ lại sống trong sự thương nhớ các
con, các cháu. Nỗi thương nhớ lại càng chồng chất hơn lên khi người con c̣n lại
ở với mẹ, không được như ư nguyện. Chị em chúng tôi đôi lần ngỏ ư muốn đưa mẹ
sang đoàn tụ, v́ thấy mẹ quá khổ sầu, nhưng mẹ vẫn không đành bỏ lại người con
ấy. Mẹ sống trong tủi nhục buồn phiền, niềm vui chỉ đến khi có con cháu về thăm.
Hằng ngày mẹ tôi luôn chạy đến với Chúa van xin Ngài nâng đỡ thêm sức, và rồi mẹ
lại tiếp tục làm công việc mà qua việc này mẹ cùng chia sẻ và đồng hành với
những người thiếu thốn nghèo khổ, để rồi nh́n thấy Chúa qua từng người anh chị
em của ḿnh và nhận ra được Thánh Ư Thiên Chúa và bằng ḷng chấp nhận những ǵ
ḿnh đang có. Và giờ đây
mẹ đă ra đi trong sự thương nhớ của các con, các cháu, họ hàng, bạn bè và những
người thân quen trong Giáo Xứ. Qua đám tang của mẹ, tôi đă thấy được cách sống
và cho đi như thế nào, mẹ thật hạnh phúc được Chúa đưa về với Ngài, sau khi đă
tham dự Thánh Lễ cuối cùng trong ngày và êm đềm ra đi không phiền hà đến một
người con nào, dù chỉ là một giờ. Sự ra đi như thế, không phải ai cũng được diễm
phúc như vậy. Với tôi, tôi cảm nhận được t́nh yêu và sự im lặng của mẹ, tôi thật
có lỗi v́ những lần về thăm đă không hiểu được những băn khoăn lo lắng và việc
làm của mẹ, tôi biết mẹ muốn nhắn gởi đến các con một thông điệp yêu thương, đùm
bọc lẫn nhau, dẫu có trái ư của ḿnh, những đứa con hư lại càng phải yêu thương
hơn nữa, lấy hết ḷng yêu thương của ḿnh mà ấp ủ và tha thứ, hy vọng một ngày
sẽ tươi sáng và tốt đẹp hơn. Nhưng mẹ ơi, con sẽ cố gắng và cũng chưa biết làm
được những ǵ để thực hiện được niềm ao ước của mẹ. Giờ phút
cuối cùng tại Nghĩa Trang, tôi đă khóc thành tiếng và có một bàn tay nào đó đă
ôm lấy tôi và giữ tôi lại trong ṿng tay ấy, lúc đó tôi cảm thấy tâm hồn thật ấm
áp như mẹ đă ôm tôi khi c̣n bé, và từ từ họ đă đưa mẹ vào ḷng đất lạnh. Tôi vẫn
chưa biết bàn tay ấy là của ai, nhưng khi xem những h́nh ảnh ghi lại tôi biết là
chị, chị đă cùng về VN với tôi trong thời điểm đó, đúng là Thánh Ư Thiên Chúa
thật nhiệm mầu, Ngài luôn luôn gởi đến cho tôi những người chị, người bạn thật
tốt, chị đă cùng tôi trong tất cả những sinh hoạt của phong trào, ngày tôi lính
mới tham dự khóa 3 ngày đă có chị, và cho đến bây giờ tôi, chị và bốn chị em nữa
vẫn một tay nắm lấy Chúa và một tay nắm lấy anh chị em, phương châm mà phong
trào đă dạy cho chúng tôi, thật tuyệt vời. Viết lên
những chia sẻ này, để dâng lên Thiên Chúa lời cảm tạ tri ân, luôn ǵn giữ và ban
mọi ơn lành tốt đẹp cho tôi, trong đời sống và trên con đường phục vụ. Ngài là
một người Cha nhân hậu luôn bao dung và che chở cho tôi trong suốt cuộc đời. Xin
Ngài giúp con làm tṛn bổn phận và những ǵ con chưa thực hiện được, những công
việc mà phong trào đă trao ban cho con, trong những tháng ngày sắp đến. Lạy
Chúa, lạy Thiên Chúa của con. Con xin tín thác đời con cho Ngài. | ||
|
|
|