|
NHỮNG VẾT CHÂN CỦA ĐỜI TÔI |
||
|
Nam Giao
|
||
|
Ngày vĩnh
biệt chồng tôi ngày 11-4- 2009, thứ Bảy Tuần Thánh
Xin Chúa
cho con nhận ra Chúa hiện diện trong mỗi bước chân con đi trong cuộc sống; nhất
là trong những lúc gặp khó khăn, thử thách, xin cho con lại càng cảm nghiệm được
"Chúa dìu bước con đi qua đêm đen và luôn cất lời cảm tạ". Đừng mở lời
trách móc Chúa. Trách móc Chúa là kiêu ngạo. Thời gian
qua đi, không bao giờ trở lại? Nuối tiếc chả ích gì. Phải lo giữ gìn những gì có
thể mất trong hiện tại. Ngài để tôi
đủ sức chiến đấu với chính mình và vui tươi trên đường về Nhà Cha. Làm sao đón
nhận được ân sủng mà Cha ban cho nếu tôi không để lòng lắng đọng trong một
khoảng thời gian thinh lặng để nghe được lời dạy bảo và đón nhận tình thương
Chúa trao ban? Giây phút
hiện tại chỉ đến với tôi một lần và không bao giờ trở lại. Vinh dự cao
quý nhất của con nguời là đã được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa. Xin cảm tạ
Chúa đã cho con vào đời, lại được làm con Chúa qua Bí tích Rửa tội và được sống
trong Hội Thánh mà Chúa Giêsu Kitô đã thiết lập với BẢY Bí Tích để không ngừng
dưỡng nuôi và minh chứng tình yêu Chúa muốn thông ban qua hàng Giáo phẩm. Xin
Chúa là núi đá cho con trú ẩn, chiến lũy kiên cố để bảo vệ con, vì danh dự Ngài
xin chỉ đường dẫn lối cho con. Lưới kẻ thù
giăng, xin gỡ con ra khỏi, vì nơi con trú ẩn chính là Ngài (Tv 30:3-5). Bước tiếp
theo Thầy, con nhìn về núi thánh ôn lại những hành trang của người Kitô hữu
trưởng thành, làm muối ướp, làm men nồng và làm ánh sáng ngay trong cuộc sống
gia đình và với mọi người chung quanh con trên bước đường con đang sống. Lần bước
theo cuộc đời của mình, tôi thấy tôi dại khờ. So sánh với mọi người như tôi,
chẳng lẽ tôi thua cuộc: sống hiền lành để rồi trở thành khờ dại? Tôi tự nghĩ
rằng: "Là một người Kitô hữu, tôi phải hơn người ở chỗ nên giống Thầy Chí Thánh.
Nhìn lại mình, không nhiều thì ít, tôi cũng là tội nhân trong quá khứ đau buồn
do chính mình gây nên, nhưng lại được Thầy Chí Thánh cùng đồng hành và an ủi:
"Hãy vác thập giá đời con mà theo Thầy". Lời Thầy lại vang vọng "Anh chị em hãy
mang lấy ách của Thầy, và hãy học cùng Thầy, vì Thầy có lòng hiền hậu và khiêm
nhượng. Tâm hồn anh chị em sẽ được nghĩ ngơi bồi dưỡng. Vì ách của Thầy êm ái và
gánh của Thầy nhẹ nhàng" (Mt 11:28-29). Đã là ách
và gánh thì làm sao nhẹ nhàng! Chúa đã cho tôi cảm nghiệm: ách và gánh vì yêu
thì cho dầu nặng bao nhiêu cũng thành nhẹ. Thầy đã đi bước trước và chết vì yêu. Lạy Thầy
Chí thánh, con yêu mến Thầy. Lời Thầy dịu ngọt làm sao! Lời Thầy dạy con bài học
yêu, để cho đôi chân con nhẹ nhàng tiến bước, không bận tâm làm gì về những giận
hờn, khổ đau, ghen nghét, hiểu lầm trong cuộc sống. Hãy nhìn
con đường thập tự Chúa đã đi qua để cho con được thấm tình. Xin dạy con
biết tận dụng đau khổ con gặp trên đời để đau khổ làm con nên mềm mại. Xin cho
đôi chân con miệt mài đi tới để tìm niềm vui bên Chúa nơi Nhà Chầu vắng. Đời con
đâu có cô đơn vì Chúa chính là gia nghiệp của con. Lay Chúa,
xin cho con yêu Chúa một ngày một hơn. | ||
|
|
|