|
NIỀM VUI PHỤC SINH |
||
|
Giuse Hoàng Văn Chấp
|
||
|
Thời gian trầm ấm trong chay tịnh đă tràn đầy. Nhờ ơn Ḥa Giải vừa nhận lănh, tâm hồn tôi thanh thản đón chờ Chúa Phục Sinh. Từ ngoài nhà thờ cây nến Phục Sinh bừng sáng. Mọi người hoan hỷ đón nhận Ánh Sáng Chúa Kitô. Sự sống lại của Thầy Chí Thánh là niềm vui không của riêng ai, mà là sinh lực Hy Vọng của mọi người. Nhân loại
sẽ sống lại và hạnh phúc như Chúa Kitô đă sống lại và đang vinh hiển cùng Chúa
Cha. Nhờ t́nh
yêu thương của Thầy. Tôi nhận được sự đầm ấm trong Niềm Vui Phục Sinh năm nay
(2009). Thân gởi
tới quư anh chị niềm vui đó trước, trong và sau Phục Sinh với tâm t́nh yêu
thương; thân thiết và quư trọng. Trước khi
Chúa Phục Sinh là thời gian trầm buồn! Tĩnh mịch, nhưng đầy khích lệ của Hội
Thánh. Giáo Hội
mời gọi tôi, quư anh chị và nhân loại ăn năn, sám hối. Thời gian này tôi nhận
được nhiều Ân Sủng. Chúa tác động mạnh để tôi nhận ra sự yếu hèn, dễ vấp ngă...
Tôi nhận ra con người thật qua các bài giảng trong Mùa Chay. Những lời khuyên
giảng của các Linh Mục đă thức tỉnh tôi thay đổi... Như tiếng gà gáy làm Phêrô
nức nở, ăn năn thống hối! Tôi cảm nhận được "tôi đang sống là tôi đang chết".
Nhờ vậy trong Mùa Chay Thánh, tôi quyết tâm thực hiện lời khuyên của Đức Cố Hồng
Y Nguyễn Văn Thuận là: "Hăy coi ḿnh như cây cỏ đang nằm rượp dưới đất". Tôi rất
vui và hạnh phúc khi cảm được đức khiêm nhường của Ngài. Các loài cỏ mọc rạp sát
mặt đất không là cạm bẫy để bất cứ ai vấp ngă, nhưng cũng không kém xanh tươi và
hy vọng. Tôi cần loại bỏ cái tôi ra khỏi con người tôi. Có thể làm như vậy tôi
không c̣n là tôi nữa. Coi như tôi đă chết. Chết sớm một chút cũng không sao..!
V́ chết không phải là tận cùng, mà là bước vào một cuộc sống mới, an vui vô tận.
Xin Chúa cho con được chết ngay lành. Chết trong sự chết của Chúa. Tôi ước ao
"Sự Chết của Thầy là ngôi mộ đời tôi". Những lần
tôi tới thăm mộ bố, tôi thấy ông thật yên tĩnh và thanh thản dưới mồ. Nhiều lần
tôi bật khóc và gọi "cha"! Nhưng người vẫn thinh lặng. Những ngôi mộ xung quanh
cũng không xao xuyến, rung động. Tất cả đều im ĺm. Tôi không hiểu tư duy của
họ... Sao khác đời thế...! Khác cả với Từ Hải chết đứng. "Trơ như đá, vững như
đồng. Ai rung chẳng chuyển, ai lay chẳng rời" (Nguyễn Du). Nhưng lại yếu mềm quỵ
ngă khi Kiều nức nở, khóc thương. Phải chăng Từ Hải thiếu Hy Vọng. Lầm nước mắt
mỹ nhân là niềm vui vĩnh cửu. Nên phải giằn vật, quằn quại trong tuyệt vọng.. Sau thời
gian lịm ch́m trong thương nhớ bên mộ bố. Tôi mới hiểu: Tất cà mọi người nằm
dưới mồ đều im lặng. Không ai khác ai! Không bon chen, tranh luận hay giành giật
địa vị để vơ vét, lợi lộc, quyền thế. Họ nằm yên trong an b́nh. Chờ ngày sống
lại... như Chúa Giêsu Kitô đă Sống Lại. Trong cuộc
Thương khó, Chúa Giêsu Kitô đă bị nhục h́nh, đóng đanh và chết trên Thập Giá.
Chúa được những người yêu thương tháo đanh; tắm xác, xức dầu thơm, liệm và an
táng trong mộ đá. Họ buồn phiền lo sợ... Không ai thắp sáng tia hy vọng: Chúa sẽ
sống lại và ra khỏi mồ từ cơi chết. Thời gian Chúa nằm trong mộ đá lạnh lùng và
năo nề..! Chúa cũng yên lặng, thanh tịnh và an b́nh, chờ ngày sống lại, ra khỏi
mồ. "Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại" (Kinh Tin Kính chúng ta thường
đọc). Bây giờ tôi hiểu: Bố tôi, những người đă chết đang nằm yên dưới mồ. Cùng
trông chờ sự sống lại như Chúa Kitô đang nằm trong mộ đá. Chờ ngày thứ ba sống
lại. Thời gian trống vắng này, tôi nhớ lại chiều Thứ Năm, Chúa rửa chân cho các
Môn đệ. Một nghĩa cử tuyệt hảo trong lịch sử có một, không hai! Chỉ Ngôi Hai
Thiên Chúa T́nh Yêu mới thể hiện một cách trọn vẹn. Chúa thông đạt Sứ Điệp Yêu
Thương cho các Môn Đệ: "Chúng con hăy rửa chân cho nhau..." (Ga 13. 12-16). Xin Chúa
cho con biết yêu thương và hài ḥa với tha nhân. Chúa lại lập Bí Tích Thánh Thể
để nuôi dưỡng và kề cận với chúng con hằng ngày. Xin Chúa cho con luôn cung kính
rước Chúa và siêng năng viếng Thánh Thể. T́nh yêu thương nhân loại của Chúa thật
bao la! Tôi rất vui mừng và cảm động mỗi khi rước Chúa vào tâm hồn. Tôi muốn
thật yên tĩnh để cảm tạ ḷng thương xót Chúa. Nói tới Bí Tích Thánh Thể, tôi
liền nhớ tới các Linh Mục. Nhờ các Ngài hy sinh làm thừa tác cho Chúa. Quảng
diễn lại cuộc đời Chúa trong Thánh Lễ. Nhờ các Ngài truyền Ḿnh và Máu Thánh
trên bàn Thánh, tôi mới được rước Thánh Thể... Xin Chúa Kitô, Thầy Chí Thánh ban
cho các Linh Mục tràn đầy Ân Sủng, để các Ngài hoàn thành sứ mệnh Chúa trao. Sau ba ngày
nằm trong mộ đá lạnh lẽo, Chúa Kitô đă sống lại. Thầy Chí Thánh gặp các Môn Đệ.
Sắp xếp một số công việc... Lập Bí Tích Giải Tội (Ga 20. 22-23). Trao quyền cho
Phêrô trông coi Hội Thánh. Ban Thánh Thần. Truyền lệnh lên đường, rao giảng Tin
Mừng Cứu Độ. Trong Thánh
lễ vọng Phục Sinh, sau khi làm Phép Lửa, Nến Phục Sinh bừng sáng. Ánh Sáng Chúa
Kitô lưu truyền tới mọi người. Mỗi người một ngọn nến sáng trong tay, trang
nghiêm rước nến Phục Sinh vào nhà thờ để đón nhận Tin Mừng cứu rỗi. Sau ba lần
tung hô "Ánh Sáng Chúa Kitô". Linh Mục chủ tế đặt nến Phục Sinh trên giá đă
chuẩn bị trước. Tôi vừa đưa b́nh hương để cha xông hương. Nến Phục Sinh cũng vừa
nghiêng (suưt đổ). Chúa thương! Tôi lanh tay đỡ kịp. Thật may! Ánh Sáng Chúa
Kitô vẫn b́nh an để công bố Tin Mừng... Sự việc rất đơn giản..? Nhưng tôi lại
xúc động mạnh và lâng lâng một niềm vui ấm áp. Tôi để tâm hồn lắng đọng, rồi
thân thưa: "Lạy Chúa! Con thật bất xứng. Chúa muốn con làm ǵ". Xin quư anh chị
cầu nguyện cho tôi biết lắng nghe và thi hành ư Chúa. Chúa Giêsu
đă sống lại (Lc 24. 5-7). Tuy nhiên các môn đệ vẫn hoang mang, phập phồng lo sợ.
Nhóm mười một không tin lời thuật của các bà về việc ra thăm mộ (trống) được
Thiên Thần báo tin là Chúa đă sống lại. Ông Phêrô hốt hoảng chạy ra mộ để kiểm
chứng. Sự thật hiển nhiên. Chúa đă sống lại và đi khỏi mồ. Chỉ c̣n thấy khăn
liệm (Lc 24.12). Cùng trong ngày, Chúa hiện ra và đồng hành với hai môn đệ trên
đường Emmau. Mời quư anh chị nghe Luca tường thuật cuộc đối thoại thú vị giữa
Chúa và hai môn đệ (Lc 24. 13-35). Sau khi nghe Luca thông đạt, tôi cảm thấy vừa
thú vị, vừa ngạc nhiên. Thú vị, khi Chúa cùng đồng hành với hai môn đệ. Cùng đàm
đạo về cuộc Thương Khó và sự chết của Đức Giêsu. Chúa giải thích Kinh Thánh với
những âm hưởng thân t́nh mà vẫn không nhận ra Chúa đang song hành, tâm t́nh với
họ... Măi tới khi Chúa dùng h́nh ảnh thân quen là: "Đọc lời chúc tụng và bẻ
bánh", họ mới sáng mắt và nhận ra Chúa. Ngạc nhiên là khi hai môn đệ vừa kịp
nhận ra Chúa th́ Người lại biến mất..! Họ đang khao khát được gặp Chúa trở lại.
Chúa Giêsu Kitô thật sự đă sống lai. Bốn mươi ngày về Trời. Sau mười ngày, Chúa
Thánh Thần hiện xuống và tuôn ban muôn Hồng Ân cho các môn đệ và nhân loại (Lc
24. 49-50). Chúa Giêsu
Kitô sống lại là một hiện thực, các Môn Đệ đă cảm nhận được Niềm Vui Phục Sinh.
Khi vâng lời Chúa thả lưới bên mạn thuyền được một mẻ cá lớn (153 con). Rồi các
Ngài chia sẻ Tin Mừng Cứu Độ cho nhân loại. Ánh Sáng Lời Chúa chiếu soi khắp Thế
Giới. Đẩy lui bóng tối. Nhân loại đổi thay. Ḷng trí hướng Thiện, phó thác cậy
trông hoàn toàn vào Thiên Chúa T́nh Yêu. Các anh chị, tôi và nhiều, rất nhiều
người nữa! Vừa hợp ư với Giáo Hội cử hành Mầu Nhiệm Cứu Độ, niềm Vui Phục Sinh
đang bừng cháy trong tâm hồn. Con tim đang rạo rực sung sướng, chúng ta được
Thầy Chí Thánh nhận là "bạn hữu". Thật hạnh phúc khi được thân kết trong Thầy!
Nhưng nếu không có Ơn Chúa, không một ai có thể trở nên bạn hữu thân t́nh của
Thầy. Chúng ta cùng rửa chân cho nhau và cầu nguyện xin Thánh Thần xuống tuôn
ban muôn Hồng Ân, để quư anh chị, tôi và cả Thế Giới được Chúa nhận làm "bạn hữu
thân t́nh" của Ngài. Xin Chúa Kitô Phục Sinh chúc lành cho quư anh chị và gia
đ́nh. Allêluia.
| ||
|
|
|