Đứa Bé



Đứa bé thật dễ thương, noí líu lo trong lúc chờ đợi Thánh lễ bắt đầu. Mẹ nó cứ đưa tay lên miệng suỵt con lia lịa, nhưng nó cứ nói là noí và cứ hỏi tới.
“Mẹ, tại sao cái ông kia bị treo?”
“Chúa đó con, không phải cái ông gì đâu.” Mẹ nó nói nho nhỏ với con nhưng cũng đủ cho những người chung quanh nghe được.
“nhưng..tại sao Chúa bị treo?”
“thì tại Chúa muốn cứu chuộc cho con người.”
“cứu chuộc là gì hả Mẹ?”,
Mẹ nó lần này lấy tay bịt mồm của con lại, mọi người đứng lên - Thánh lễ bắt đầu, mọi người cùng xướng kinh Vinh Danh Chúa, tiếng của đứa bé hát theo, trong trẻo, lãnh lót như tiếng chim hót, nó thuộc cũng khá nhiều. Tôi cứ nhìn nó mãi - con bé thật xinh.
Nó nhanh tay bỏ phong bì tiền vào vào rổ - lại hỏi “Mẹ cho tiền để làm gì?” có tiếng mẹ của nó noí nho nhỏ.
Sau kinh Lạy Cha, mọi người thì thầm cầu nguyện.
“Mẹ, con muốn ăn bánh” tiếng con bé nói nho nhỏ những vẫn vang vọng trong giây phút thinh lặng.
“Không phải bánh đâu con, đó là Mình Thánh Chúa có Chúa ở trong đó, con chưa được. . . “
Mẹ nó chưa nói xong thì nó đã cướp lời “Mẹ, coi kìa, ông cha bẻ Chúa kìa. Tội nghiệp Chúa quᔠđôi mắt to tròn của nó mở to hơn, miệng nó hít hà, lần này nhiều cặp mắt hướng về hai mẹ con nó, có những cái nhíu mày vì sự khuấy động của đứa bé càng làm cho mẹ thật áy náy nhưng không biết làm sao ngăn con của mình đừng nói nữa. Đứa bé bắt gặp những cái nhìn của người chung quanh, nó nhìn lại, một chút e dè rồi quay lên nhìn ông cha, lần này nó nói lớn vì cảm thấy tò mò, cần được giải thích một cách thỏa đáng “ Mẹ, ông cha ăn Chúa hả mẹ?” - Người mẹ không còn kiên nhẫn, đứng lên dẫn con ra ngoài. Tôi nhìn theo, nó theo mẹ đi ra nhưng vẫn ngoái cái đầu nhìn lại xem chuyện đang tiếp tục xảy ra.
Đứa bé làm tôi bị chi phối trong thánh lễ nhưng tôi lại cảm thấy nhẹ nhàng. Tôi mong được hồn nhiên.