TỘI ĐỒ

 

Hôm nay đi đánh lo tô,

Vô tình lại tới lối vô nhà thờ.

Quỳ trong hàng ghế bơ vơ,

Nhìn lên cung thánh bàn thờ Chúa Cha.

Mà lòng thì muốn lo ra,

Trên cây thập tự Con Cha cúi đầu,

Chết cho nhân thế khổ đau,

Mà con bội phản làm sầu lòng Cha.

Nhà thờ ôi rộng bao la,

Mùa chay khăn tím thật là bi thương.

Bao nhiêu lá rụng bên đường,

Bấy nhiêu đau xót đêm trường con mang.

Giờ con như thóc trên sàng,

Chúa ơi sàng sẩy nhẹ nhàng, Chúa ơi!

Làm sao rửa hết tội đời?

Lấy gì dâng Chúa bằng lời ăn năn,

Chúa ơi đã rất nhiều năm,

Con quên hết cả điều răn Chúa Trời.

Thân con như giọt sương rơi,

Tan nhanh theo nắng, xa rời lá cây.

Làm sao con dám nhìn Thầy,

Bởi thân này đã tràn đầy tội nhơ.

Ðọc kinh con rất thờ ơ,

Khi dâng Thánh lễ ỡm ờ cho qua.

Miễn sao cùng với người ta,

Ở chung xóm đạo qua loa cho rồi,

Con đây dối được người đời,

Nhưng Thầy Chí Thánh trên trời thì không.

Dù rằng trôi khắp dòng sông,

Cũng không rửa sạch bên trong tâm hồn.

Quỳ đây xin Ðấng Chí Tôn,

Mùa Chay thánh hóa tâm hồn cho con.

Sao Biển.