NIỀM ƯỚC MƠ

Ước mơ làm đời sống con người thêm thi vị.

Ước mơ cũng là một khởi nguồn cho các tiến bộ của thế giới. Nhiều thành quả khoa học ngày nay đã thành hiện thực nhờ những ước mơ, dù khởi đầu nó chỉ là những ước mơ có tính cách tưởng tượng, mà ta gọi là khoa học giả tưởng.

Được sống trong bình an hạnh phúc là một ước mơ xem ra đơn giản và dễ thực hiện được, vì nó là điều mong ước chung của mọi người và nó chỉ lệ thuộc vào một yếu tố là con người mà thôi. Ấy thế mà niềm ước mơ này sao mãi không hiện thực, chiến tranh cứ mãi là điều ám ảnh của mọi người.

Bước vào thiên niên kỷ mới, ai cũng hy vọng được sống trong cảnh thái bình với tinh thần của một "Mùa Xuân mới". Thế mà con người đã lại phải sống trong sự lo âu hồi hộp vì khủng bố, vì chiến tranh. Cùng với đà tiến bộ vượt bực của khoa học, khủng bố và chiến tranh lại càng tăng mức độ dã man tàn khốc. Trước hoàn cảnh này thì ai cũng phải bi quan, mà sống bi quan thì nặng nề khổ sở lắm.

Hôm rồi rảnh rỗi coi lại chồng báo Dân Chúa cũ, thấy bài "Sống lạc quan" cũng hay, đem ra thí nghiệm liền có hiệu quả: tìm được niềm vui và có ảnh hưởng được đến người khác theo đúng tinh thần "ảnh hưởng môi trường" của Phong Trào, nên xin được chia sẻ lại với quý anh chị với ước mơ quý anh chị cũng có được niềm vui, để chúng ta cùng nỗ lực góp phần vào đưa ước mơ hòa bình dần vào hiện thực.

Sống lạc quan.

Có một thanh niên đang đi trên đường phố, bỗng thấy một thiếu nữ khá xinh đi ngược chiều. Không rõ cô ấy nghĩ điều gì vui trong lòng, mà tự nhiên cô nở một nụ cười thật tươi. đúng vào lúc chàng trai kia đi ngang qua. Bốn mắt giao nhau. Chàng trai cảm thấy vui sướng, vì nghĩ rằng người đẹp chú ý đến mình. Lòng chàng trai cảm thấy rộn ràng, sảng khoái. Chàng vừa bước đi vừa huýt sáo nho nhỏ... Về đến nhà, anh nhìn thấy sách vở của mình nằm lộn xộn trên bàn, bút viết mỗi nơi một chiếc. Đúng là hai đứa em ngỗ nghịch đã phá phách lúc anh vắng nhà đây mà! Thường ngày thì chắc mỗi đứa đã nhận được một hai cái tát tai rồi, nhưng hôm nay, vì đang vui, nên anh biết tự chủ, dằn được cơn nóng giận. Anh yên lặng sắp xếp sách vở lại cho ngăn nắp.

Hai cậu em, thấy anh mình hôm nay tỏ vẻ nhịn nhục, nên hối hận. Chiều hôm đó, hai cậu tự động học bài, làm bài, không chờ mẹ phải thúc giục như mọi ngày. Bà mẹ cũng ngạc nhiên khi thấy các con của mình hôm nay sao ngoan quá, nên cố nấu món canh thật ngon để chiêu đãi cả nhà. Ông bố mọi khi đi làm về thường hay cằn nhằn, hoặc lớn tiếng vì những chuyện không đâu, như để trút đi những mệt nhọc vất vả phải gánh chịu suốt cả ngày, nhưng hôm nay, khi bước vào nhà, nghe tiếng trẻ con học bài, nhìn vào bếp thấy vợ vừa nhặt rau vừa tủm tỉm cười, ông liền cảm thấy lòng thư thái, an vui. Buổi tối hôm ấy, mọi người đều vui vẻ với bầu khí gia đình ấm áp, hạnh phúc, nhưng không một ai biết tại sao.
Sáng hôm sau, hai cậu bé đi học. Đến lớp, thầy giáo hỏi câu nào, hai cậu đều trả lời trôi chảy câu đó.Thầy giáo tỏ vẻ hài lòng, và bỗng nhiên, bài giảng của thầy hôm ấy thật là sôi nổi, hào hứng. Thỉnh thoảng thầy còn thêm vào một vài câu chuyện cụ thể làm thí dụ, nên cả lớp đều chăm chú lắng nghe, không còn ai ngủ gà ngủ gật như trước nữa. Bọn trẻ tự nhủ: Thầy giáo dậy tận tâm như thế mà lâu nay chúng mình biếng nhác quá, làm phiền lòng thầy. Thôi từ nay, chúng mình phải chăm chỉ hơn mới được. Thế là ngay chiều hôm ấy lại có thêm mấy chục gia đình cảm thấy bầu kh gia đình bỗng trở nên vui tươi hạnh phúc và rộn ràng vì tiếng trẻ học bài...

Câu chuyện trên cho chúng ta thấy hạnh phúc gia đình và xã hội có thể được bắt nguồn từ một cữ chỉ rất đơn sơ nhỏ bé như nụ cười của một cô gái không quen bắt gặp trên đường phố. Một nụ cười tự nhiên mà còn có ảnh hưởng sâu rộng khó lường như thế, thì một nụ cười siêu nhiên sẽ có giá trị lớn biết bao! Có lẽ chỉ khi nào vượt khỏi phạm trù thời gian và không gian, chúng ta mới thấy được hậu quả của nụ cười thấm nhuần tình thương Kitô giáo.

Và khi nói đến nụ cười với hậu quả tích cực của nó, chúng ta cũng nên ý thức hơn về tính cách tàn phá của tiếng than thở, chửi rủa, đánh nhau trong gia đình mà bà con lối xóm phải chịu nghe. Đó là những tàn thuốc có khả năng gây ra những đám cháy lớn cho mái nhà gia đình nhân loại!

Còn chiến tranh là dấu hiệu chúng ta sống chưa trọn giới răn mới, giới răn yêu thương. Xin Thầy Chí Thánh là vua sự bình an phù giúp chúng con.

Kim Kim