HOA TÍM

Loài hoa tím ngủ vùi bên rừng vắng,
Quên tháng ngày, quên cả đón sương sa.
Mặc mưa nắng bão táp với phong ba,
Hoa vẫn ngủ dù sớm khuya gió lạnh.
Rồi một hôm bầu trời đầy ánh nắng,
Bướm chao mình nhịp cánh lượn vòng bay,
Nhưng hoa tím quên mình ngủ rất say,
Hoa đâu biết bướm vàng tung đôi cánh.
Bởi hoa tím ngủ buồn trong rừng vắng,
Bướm lạ lùng khép cánh muốn ngừng bay,
Chợt ngất ngây mùi hương nơi hoa dại,
Muốn cùng hoa phơi mình trong nắng mai.
Từ hôm đó hoa cười thôi không ngủ,
Hé nở nhụy đón gió uống sương rơi.
Ngày nắng ấm khoe mầu hoa tim tím,
Bướm đa tình có còn ngất ngây say?

Thy Vương