LÁ THƯ LINH HƯỚNG
“Anh em hăy làm việc này mà nhớ đến Thầy” (Lc 22,19)
Được mời tham
dự vào Bữa Tiệc Thánh, cùng với các tông đồ, Giáo Hội luôn ghi nhớ và vâng theo
di chúc của Chúa: “Anh em hăy làm việc này mà nhớ đến Thầy” (Lc 22,19). Sống di
chúc của Chúa là sống Hiệp Thông - Hiệp Nhất và Bác ái Yêu thương.
Muốn hiệp nhất
cần phải hiệp thông.
Hiệp thông là
sự kết hiệp bằng nhiều h́nh thức để chia sẻ cho nhau những ǵ tốt đẹp của ḿnh:
như sự hiệp thông giữa Ba Ngôi Thiên Chúa, hiệp thông trong nhiệm thể Đức Giêsu
Kitô, hiệp thông khi tiếp nhận Thánh Thể. Giáo Hội sơ khai đă hiểu điều đó nên
các tín hữu đă “làm” bí tích Thánh Thể, nghĩa là lập lại những cử chỉ và lời nói
của Chúa Giêsu “cho tới khi Người trở lại” (1Cr 11,26) bằng h́nh thức bẻ bánh
(x. Cv 20,7) và chia sẻ vật chất tinh thần cho nhau (x. Cv 2,42-46).
Sự hiệp thông
trong đời sống thường ngày.
Từ hạt lúa tới
tấm bánh nồi cơm: con người phải “làm” nhiều chuyện: cần phải chà xát ra gạo,
xay ra bột, ḥa với nước, nấu chín rồi cần phải được ăn với bao cố gắng của các
bộ phận mới thành chất bổ dưỡng cho cơ thể, mới góp vào sự sống cho con người.
“Tôi là hạt lúa
của Đức Kitô, tôi cần được răng thú dữ nghiền tán ra để trở nên tấm bánh tinh
tuyền cho người” (Ignatio). Hạt lúa này cần phải lột bỏ khỏi vỏ trấu riêng tư,
để ḥa phần gạo trắng là những ân sủng, tài năng, sức khoẻ, sắc đẹp của ḿnh với
bao người khác. Những hạt gạo ấy phải được liên kết với nhau bằng Lời Hằng Sống
của Đức Giêsu, sau khi phải được tẩy rửa bằng ḍng nước tái sinh và được nấu
chín bằng ngọn lửa t́nh yêu chân thành, trong sáng của Chúa Thánh Thần th́ mới
biến thành tấm bánh Thánh Thể thật sự (phép lạ Thánh Thể ở Lanciano).
Nhiều lần chúng
ta rước lễ nhưng không “làm” đủ những việc trên đây, nên chỉ nhận được “h́nh”
bánh, c̣n “thực chất” của Bánh Hằng Sống ta lại không phát huy được (phép lạ
Thánh Thể ở chị Newmann và Marthe Robin).
Thể hiện sự
hiệp nhất qua bí tích Thánh Thể
Hiệp nhất với
vũ trụ vạn vật: yêu thương, tôn trọng chúng như những đứa em trong gia đ́nh
Thiên Chúa. Hiệp nhất là chăm sóc, giữ ǵn, nuôi trồng và làm phát triển vạn
vật.
Hiệp nhất với
anh chị em ḿnh: như những người có trách nhiệm nuôi sống gia đ́nh nhân loại
bằng sự tham dự tích cực vào mọi môi trường xă hội. Hiệp nhất là chia sẻ những
tài năng, những phương tiện vật chất, tinh thần cho mọi người.
Hiệp nhất với
mọi chi thể trong Hội Thánh: như những bộ phận tích cực để chuyển thông sự sống
và t́nh yêu của Chúa trong các chi thể khác: “Tôi muốn là trái tim của Giáo Hội”
(Têrêsa Hài Đồng Giêsu).
Hiệp nhất với
Thiên Chúa: bằng cách tránh xa tội lỗi và luôn sống trong niềm tin yêu vô bờ
trong bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc sống. “Tôi là tấm bánh hằng sống bẻ ra cho
mọi người” (Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II).
Sống Thánh Thể
là sống đời bác ái yêu thương
Hai ngàn năm đă
qua, chúng ta tiếp tục sống lại tất cả tiến tŕnh của mầu nhiệm Vượt Qua, mầu
nhiệm mà từ đó Hội Thánh đă được khai sinh. Thật vậy, trong mọi cử hành Thánh
Thể, chúng ta đều trở về với Tam Nhật Vượt Qua một cách thiêng liêng. Chúng ta
sống lại cảnh Chúa cùng với các môn đệ rời khỏi pḥng Tiệc Ly đến tại Vườn Cây
Dầu để rồi chứng kiến những giọt máu ḥa lẫn với mồ hôi rơi xuống (Lc 22,14).
Máu mà trước đó Ngài đă ban cho Hội Thánh như của uống ban ơn cứu độ trong Bí
tích Thánh Thể, và sẽ tuôn trào từ cạnh sườn Người trên đồi Gôlgôta. Đó cũng
chính là ḍng nước tuôn chảy từ bên phải Đền Thờ, “và Nước ấy chảy đến những ai,
th́ tất cả đều được cứu rỗi và reo lên: Allêluia!”
Chúa Giêsu cùng
với các môn đệ ăn Lễ Vượt Qua trong Nhà Tiệc Ly, nơi mà theo truyền thống, Thánh
lễ đầu tiên được chính thức cử hành. Chính trong pḥng Tiệc Ly này Chúa Giêsu đă
thiết lập Bí tích Thánh Thể, trong một bầu khí rất trang trọng nhưng đồng thời
pha lẫn nỗi buồn chia ly. Buổi tối hôm đó, sau cử chỉ lạ lùng - cúi xuống rửa
chân cho các môn đệ để dạy bài học khiêm tốn phục vụ và giới răn mới là bác ái
yêu thương - Chúa đă cầm lấy bánh, bẻ ra, trao cho các môn đệ và nói: “Tất
cả các con hăy cầm lấy mà ăn, này là Ḿnh Thầy sẽ trao nộp v́ các con”
(Mt 26,26; Lc 22,29; 1Cr 11,24).
Sau đó, Người cầm lấy chén rượu và nói: “Các con hăy cầm lấy mà uống, này
là chén Máu Thầy, Máu Giao Ước Mới và Giao Ước vĩnh cửu, sẽ đổ ra cho các con và
mọi người để tha tội” (Mt 14,24; Lc 20,22; 1Cr 11,25).
Nơi pḥng Tiệc
Ly, bầu không khí u uất, buồn phiền tăng lên đến ngột ngạt, ngột ngạt nhất là v́
một ư đồ, ư đồ phản bội. Và Thánh Gioan viết tiếp: “Giuđa đă đi một ḿnh vào đêm
tối”, hắn đă phản bội Thầy ḿnh bằng một cái hôn. Một thảm kịch khởi đầu trong
chính đêm mà T́nh Thầy Tṛ bộc lộ cách thắm thiết nhất, một sự phản bội ngay
trên bàn ăn, nơi của cảm thông và chia sẻ.
Chắc chúng ta
ngạc nhiên làm sao một vị tông đồ được Chúa chọn, yêu thương và dạy dỗ, sống gần
bên Chúa ba năm trời lại có thể hành động cách phản phúc và tàn nhẫn đến thế.
Thế nhưng, có lẽ chúng ta đừng chỉ trách Giuđa, bởi lẽ chúng ta biết đâu từng có
lần phản bội Ngài như thế! Thực vậy, mỗi lần chúng ta bước đến Bàn Thánh với tâm
hồn không trong sạch, với quả tim chai đá hoặc mang đầy thù hận, chúng ta hành
xử có khác nào Giuđa. Hoặc khi chúng ta đón nhận Máu Thịt Chúa mà không hề thực
thi lệnh truyền Bác Ái. Biết đâu, cũng như Giuđa rời bỏ bữa tiệc ly để một ḿnh
đi vào đêm tối, chúng ta cũng bỏ nhà Chúa ra về mà trong ḿnh vẫn tiếp tục cưu
mang ư đồ đen tối, hoặc tiếp tục nuôi dưỡng ḷng thù hận đối với anh em ḿnh!
Giuđa không chỉ
phản bội và rời bỏ thầy ḿnh, hắn c̣n rời bỏ cộng đồng huynh đệ để nhập bọn với
kẻ thù, và cuối cùng đă chọn lấy cái chết. Cũng như cành nho sẽ héo khô khi bị
cắt ĺa khỏi thân nho! Cắt đứt sợi dây Bác Ái với anh em có nghĩa là tách rời
khỏi Giáo Hội, Nhiệm Thể Chúa Kitô.
V́ thế, anh chị
em thân mến,
Khi “làm” Thánh
Thể, chúng ta nhớ đến Đức Kitô, nghĩa là nhớ đến sự hy sinh, hiến tế hoàn toàn,
đến lượt ḿnh, mỗi người chúng ta dâng đời ḿnh với những hy sinh cho kẻ khác
trong gia đ́nh, cộng đoàn Giáo Hội và nhân loại, làm một với sự hy sinh của Chúa
Kitô để nên của lễ hiến tế đẹp ḷng Chúa Cha, nhờ ơn Chúa Thánh Thần các chi thể
nên một trong Nhiệm Thể Chúa Kitô - Giáo Hội và Chúa Kitô là Đầu, làm của ăn,
của uống, Thánh Thể Chúa Kitô cho nhau trong Hiệp Nhất và Yêu Thương. “Anh em
hăy làm việc này mà nhớ đến Thầy.”
Lm. Bath. Huỳnh San.