|
|
T́nh bạn
trong Thầy Chí Thánh
Quư anh chị em Cursilistas thân mến,
Aristote, trong tác phẩm Nichomachean Ethics, đă đặt câu hỏi: "bạn bè là ǵ?" Và
ông tự trả lời: "là một linh hồn trong hai thân thể." Theo nghĩa này th́ t́nh
bạn đích thực là một nghệ thuật của t́nh thân hữu giữa hai con người, bao gồm
giữa vợ chồng, bạn bè và giữa Thiên Chúa với dân Người. Hầu hết mọi người luôn
đặt t́nh bạn lên trên hết bất cứ những ǵ khác trong cuộc sống. Điều này được
Sách Huấn Ca nhấn mạnh: "Người bạn trung thành là một nôi nương tựa vững chắc,
ai gặp được người bạn như thế, là gặp được kho tàng" (Hc 6,14). Điểm thích thú
cần lưu ư trong câu nói này là "người bạn trung thành" được diễn tả như là một "kho
tàng". Sách Huấn Ca dùng cách nói này để diễn tả một sư việc không chỉ được gọi
là rất tốt nhưng cũng c̣n được cho là hiếm hoi. Theo Aristote th́ lư do mà loại
t́nh bạn này hiếm hoi là bởi v́ những con người thuộc loại này thật hiếm có. Sở
dĩ như vậy nên C.S. Lewis giải thích thêm rằng: rất ít người nhận ra giá trị của
t́nh bạn, bởi v́ ít người có kinh nghiệm về t́nh bạn.
Niềm hạnh phúc lớn nhất của con người trong cuộc sống tùy thuộc vào mối liên hệ
giữa chúng ta với những người chung quanh. Người đó có thể là vợ chồng, con cái,
Thiên Chúa, hoặc bàn bè. Trong cuộc sống, chúng ta cần họ. Dĩ nhiên, không ai
chối căi được là chúng ta cần của cải, tiền bạc để sinh sống, tuy nhiên ai cũng
nhận ra rằng chúng không phải là điều thiết yếu trong cuộc sống, bởi v́ chúng
không giúp nhiều trong mối tương quan t́nh cảm chân thật giữa người với người,
lư do rất đơn giản: chúng ta yêu thích tiền bạc - vật chất nhưng chúng không yêu
thích chúng ta. Là con người, chúng ta cần yêu và được yêu. Đây là mục đích mà
chúng ta được tạo dựng. Chúng ta được tạo dựng để kết hiệp giữa con người với
nhau, được tạo dựng để trao ban, và để được nhận lănh để qua đó cuộc sống của
ḿnh được viên măn.
Anh chị em Cursilistas thân mến,
Chúa dạy: “Ta không c̣n gọi các ngươi là tôi tớ... Ta đă gọi các ngươi là bạn
hữu” (Jn 15:15). Chúa gọi chúng ta là bạn hữu. Mặc dầu Chúa biết thân phận nô lệ
của chúng ta nhưng chính Người đă đi tiên phong trong việc chọn và chấp nhận
chúng ta là bạn hữu. Người đă nâng mối liên hệ giữa con người với Chúa lên một
cấp độ khác: bạn hữu của Thiên Chúa. Nếu xem đây là di chúc của Chúa, th́ bổn
phận của chúng ta là phải hoàn thành di chúc này bằng cách chu toàn mọi hoạt
động của ḿnh trong cuộc sống hàng của ngày theo thánh ư Chúa.
Để chu toàn bổn phận này chúng ta cần môi trường để thực hiện. Môi trường cụ thể
nhất là đời sống gia đ́nh. Trong t́nh bạn, đặc biệt trong môi trường của đời
sống gia đ́nh, chúng ta tạo nên nền văn hoá của t́nh yêu. Chính trong nền văn
hoá yêu thương này, mọi người cảm nhận được đó là mái ấm của họ và là nơi họ
được yêu, được chấp nhận và được tha thứ.
Trong một cách thức giống như gia đ́nh, bạn bè cũng có thể sống trong nền văn
hóa của t́nh yêu, qua việc xây dựng t́nh bằng hữu xuyên qua đời sống của một hội
đoàn. Để xây dựng một t́nh bằng hữu đích thực trong hội đoàn, điều cần thiết là
mọi thành viên trong hội đoàn phải thường xuyên gặp gỡ nhau ngay cả những lúc
cảm thấy không thích do bởi xác tín rằng gặp gỡ nhau là việc quan trọng để xây
đắp t́nh bằng hữu. Sách Công Vụ Tông Đồ nói lên tính cách quan trọng của việc
gặp gỡ nhau của các Kitô hữu tiên khởi rằng: “Ngày ngày họ đồng tâm nhất trí
chuyên cần lui tới Đền thờ, bẻ bánh ở nhà, cùng nhau chia sẻ của nuôi thân, ḷng
hoân hoan, dạ đơn thành” (Acts 2:46). Thánh Phaolô cũng khuyên rằng “Chúng ta
đừng từ bỏ thói quen gặp gỡ nhau,... thay vào đó chúng ta hăy khuyến khích nhau”
(Heb. 10:25).
Để phát triển thói quen này, là thành viên, chúng ta phải ư thức rằng hội đoàn
được xây dựng không phải trên sự thuận tiện, nghĩa là chúng ta gặp nhau chỉ khi
nào chúng ta thích, nhưng là trên xác tín rằng chúng ta cần phải gặp nhau v́ lợi
ích tâm linh của chính ḿnh. Đây chính là kho tàng mà sách Huấn Ca muốn nói "
Người bạn trung thành là một nôi nương tựa vững chắc, ai gặp được người bạn như
thế, là gặp được kho tàng " (Hc 6,14).
Xin chúc anh chị em trở nên người bạn trung thành của Chúa Giêsu.
Lm Nguyễn Văn Tuyết
|