|
SIGNS OF HOPE |
||
|
AN INTERVIEW WITH EDUARDO BONNIN
Vào năm 1997, Eduardo Bonnin đón tiếp vị khách đến thăm từ
Vatican là Đức Cha Paul Josef Cordes, nay là Đức Hồng Y Chủ Tịch Hội Đồng Ṭa
Thánh Cor Unum "Đồng Tâm". Trong khoảng thời gian này, Ngài được mời gọi đến
thăm các vị sáng lập hoặc những người trách nhiệm của các Hội đoàn và Đoàn thể
đang hoạt động tích cực trong Giáo hội hiện nay. |
|
Ngay từ lúc đầu, điều mà chúng tôi mong muốn là sự tự do
của con người để được hội ngộ với Thánh Thần Chúa.
Trong khoảng thời gian đó, Ban Điều Hành của Đoàn Thanh
Niên Công Giáo bị áp lực của vị chủ tịch đương thời là anh Manuel Aparici – sau
này anh đă chịu chức Linh mục và là Tuyên úy của Ban Điều Hành – quy tụ 100,000
thanh niên thiếu nữ để thật sự sống trong ơn sủng Chúa tại St James of
Compostela. Đây là một sự kiện đáp ứng cho điều nhắn nhủ của Đức Thánh Cha Pius
XI trong năm 1937 qua sắc lệnh “Burning Desire” của ngài, trong hoàn cảnh của
Giáo hội tại German Reich rằng: thế giới phải tin tưởng vào Thiên Chúa Giáo v́
được đặc nền tảng trên đức hạnh, qua đó thể hiện một tấm gương và một hướng
sống.
Một Ban Đại Diện của Đoàn Thanh Niên Công Giáo đă đến Roma
diện kiến Đức Thánh Cha và tuyên hứa với ngài là sẽ nỗ lực để t́m cho được giải
đáp mà thế giới đang cần đến, một thực trạng của đất nước Tây Ban Nha.
Từ thời điểm đó, trong những dịp nghỉ lễ Giáng Sinh và
Phục Sinh, nhóm thanh niên này đă tổ chức những khóa học hướng dẫn đời sống Kitô
hữu tại nhiều giáo phận. Những khóa học này kéo dài trong suốt một tuần lễ. Họ
gọi những người làm việc trong phạm vi giáo phận là “Pilgrim Leaders”, và phạm
vi giáo khu là “Pilgrim Guides”. Mục đích của khóa học là khuyến khích và vận
động tinh thần cho những người trẻ đi hành hương viếng mộ thánh Giacôbê Tông Đồ.
Một trong những khẩu hiệu nổi tiếng trong thời điểm hành hương lúc đó là “những
vị thánh của Thánh Giacôbê”.
Khi những khóa học đầu tiên được tổ chức tại Mallorca,
nhận được lời mời, nhưng tôi thật sự không muốn tham dự. Đúng ra, lúc đó tôi
không phải là thành viên của Đoàn Thanh Niên Công Giáo, lư do là v́ tôi không
cảm được cách thức họat động của họ. Cho đến khóa thứ nh́ được tổ chức vào năm
kế tiếp, tôi tham dự v́ nể t́nh anh trưởng đoàn. Qua khóa học, tôi cảm nhận được
nếp sống vui tươi, đầy nhiệt huyết của nhóm trẻ này, và tôi đă tham gia kể từ
thời điểm này.
Khoảng thời gian sau đó, một khóa kế tiếp được tổ chức tại
Mallorca, tôi được đề cử vào ban điều hành khóa đảm trách nói bài "Nghiên Cứu
Môi Trường", và kể từ đó, một cách nh́n mới và khác biệt đă ảnh hưởng đến tất cả
những bài nói khác.
Rút tỉa từ những khóa học đă qua, chúng tôi nhận ra phương
cách truyền đạt suy tư đến người khác theo một phương thức khác, không phải nội
dung của những bài nói đánh động người nghe, nhưng cùng nhau sống những điều ấy
mới là yếu tố đánh động người nghe. Chúng ta đưa họ đến một điạ điểm thích hợp
và tạo điều kiện thuận lợi để họ sống và sinh hoạt từng nhóm, khi ấy họ sẽ dễ
dàng kết t́nh thân với nhau. Trong khóa học, chúng tôi cũng đă giữ lại một số đề
tài thảo luận cần thiết, v́ chúng ta không chỉ đơn thuần gầy đựng những điều
mới, mà tinh thần hăng say trong khung cảnh của khóa họa sẽ tạo điều kiện cho
tất cả tham dự viên có được những ngày sống một cách hài ḥa và phấn khởi.
7. Rơ ràng là anh đă mang đến một phương thức xứng đáng
cho các khóa học được Đoàn Thanh Niên Công Giáo tổ chức. Qua việc áp dụng phương
thức mới này, anh có nhận ra những kết quả mới lạ nào không?
Eduardo: Điều mà chúng tôi nhận thấy thật rơ ràng
là thời gian khóa học quá dài, điều này đă ảnh hưởng không tốt cho số người mà
chúng tôi muốn truyền đạt. Chúng tôi nghĩ là thời gian ba ngày là tốt nhất, nếu
là ba ngày cuối tuần, tham dự viên chỉ cần xin nghỉ ngày thứ sáu là đủ. Nếu khóa
học bắt đầu từ tối thứ năm, thời gian thuận tiện của khóa học đă trở thành yếu
tố cần thiết, để tinh thần của khóa có cơ hợi thấm nhập đến nhiều người hơn.
Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là cùng nhau học hỏi những ǵ là cốt lơi, để từ
đó mọi người có thể công bố đến nhiều người khác những ǵ là cốt lơi của khóa
học một cách sâu xắc, hiệu quả, ngắn gọn và rơ ràng, nhưng không kém phần hấp
dẫn.
Suy niệm, cầu nguyện, học hỏi, rồi lại cầu nguyện, đó là
phương thức được Phong trào Cursillo áp dụng để khởi sự và tiếp tục phát triển.
Lúc đầu, những khóa học được gọi một cách đơn thuần là các khóa Cursillo, nhưng
rồi sau đó, để tạo sự khác biệt với những khóa trong thời điểm đó, một số người
đă chủ trương mở các khóa Cursillo dành cho những thành phần riêng biệt như là
giáo sư đại học, cảnh sát, và v.v... Phương cách này đă hoàn toàn đi ngược lại
với đường hướng của chúng tôi – là những người đă sáng lập và gầy dựng Phong
trào Cursillo.
Như lời cầu nguyện cho sự hiệp nhất mà chúng ta vẫn đọc
trước những buổi họp, đặc biệt là trong những lúc có những điều cần bàn căi và
tranh luận, qua đó chúng ta cầu xin cho sự hài ḥa trong anh em trong những t́nh
huống như vậy. Trong khoảng thời gian này, tôi đă trực thuộc Đoàn Thanh Niên
Công Giáo Thiện Chí, nhưng tôi đă không thích phương thức hướng dẫn và h́nh thức
sùng đạo bề ngoài của những sinh hoạt lúc đó, và đó là điều đă không giải tỏa
được sự bế tắc lúc bấy giờ.
Việc đầu tiên là chúng tôi bắt đầu nghiên cứu môi trường.
Tôi mang đến cho anh em những điều mà tôi đă nghĩ ngợi từ
lâu nay. Chúng ta muốn biết về các tham dự viên, họ là ai?; và để có được cái
nh́n chính xác hơn, chúng tôi đă tưởng tượng và h́nh dung để chia nhóm qua cách
sống và môi trường sống của họ. Họ là những người thuộc nhiều tôn giáo kể cả
những người vô tín ngưỡng, và những anh em thuộc Tin lành và Công giáo. Cũng từ
những sự h́nh dung sắp xếp đó, chúng tôi đă thành lập những hồ sơ cá nhân cho
họ, và từ đó thiết lập một thực trạng của cuộc sống. Để thí dụ, hồ sơ của những
quân nhân trẻ được ghi chú như là: “vâng lời một cách tuyệt đối, khi tại ngũ,
anh này sẵn sàng tuyên bố tất cả mọi điều hoàn toàn trái ngược”.
Trong thời gian đầu, không có sự hiện diện giúp sức của
các Linh mục, điều này không phải là chúng tôi chủ trương không nhắm đến sự hỗ
trợ của các ngài, nhưng nghĩ rằng các vị sẽ cảm thấy đa đoan trách nhiệm, gặp
nhiều khó khăn trong để hợp lực trong giai đoạn này. Hơn nữa, chúng tôi cũng
hiểu là với những ư tưởng cải cách, đặc biệt là những phương thức canh tân lúc
đó, sẽ làm cho các ngài chưng hửng nếu so với những tư duy và phương thức sinh
hoạt lâu nay.
Chúng tôi từng nói là tổ chức khóa Cursillo là một sự việc
phức tạp – phức tạp là v́ đây là một cuộc hành tŕnh của nhiều lớp người khác
nhau: có những người đang sống trong khuôn khổ của giáo hội nhưng cũng có những
người đang thật cách xa, nhiều người trí thức xen lẫn những người ít học, công
nhân hoà với các chức sắc, học sinh sinh viên cùng với những thợ thuyền đủ loại
v.v.. Vả lại, chúng tôi cũng được cho biết là những điều hấp dẫn cho giới sinh
viên học sinh sẽ chẳng bao giờ là những điều hứng khởi cho các anh phu khuân
vác.
(c̣n tiếp) | |