Tuesday, 31 March 2020

Trau Giồi Đức Tin - Lm Micae Phạm Quang Hồng - Lá thư LH Perth T4.2020

LÁ THƯ LINH HƯỚNG
Linh mục Phạm Quang Hồng.

Chủ đề “Trau Giồi Đức Tin” làm tôi liên tưởng tới những gì đang xảy ra trên thế giới hiện nay. Riêng tại Tổng Giáo Phận Perth, mọi sinh hoạt tôn giáo tụ tập đông người đều bị tạm thời đình chỉ cho tới khi có lệnh mới. Tất cả mọi tín hữu đều vâng theo lệnh vị chủ chăn, dĩ nhiên do lòng sùng kính bí tích Thánh Thể nên nhiều anh chị em cảm thấy thiếu vắng một điều gì quan trọng và cần thiết khi không còn được tham dự Thánh Lễ Misa. Tuy nhiên cũng có vài tư tưởng hơi cực đoan đã lên tiếng phản biện như sau : “Cứ tụ tập thật đông người để thờ phụng Chúa, lẽ nào Chúa lại để tai ương gieo xuống trên những ai tin tưởng vào Ngài?” Có phải là do đức tin của những vị ấy thật mạnh mẽ vững vàng không, nên họ mới phát biểu như vậy? Tôi chưa kịp trả lời thì sáng nay (27/3/2020) Chúa Quan Phòng gửi đến cho tôi một điện thư từ Việt Nam như sau :

“Sau quyết định đầy khó khăn nhưng sáng suốt ngày 25/3/2020 (đúng ngày lễ Truyền Tin) của Đức Tổng Giám Mục Giuse Nguyễn Năng là tạm ngưng Thánh Lễ cộng đồng tại Tổng Giáo Phận Sài Gòn, hầu hết các Giáo Phận khác đều nối bước ngay ngày hôm sau. Người tín hữu chúng ta đều buồn và thậm chí có người khóc, cứ như người thân trong nhà chúng ta vừa mới qua đời. Đức tin chúng ta chắc chắn phải đủ trưởng thành để vượt qua thử thách nầy, để trở nên mạnh mẽ và sâu sắc hơn. Các tín hữu chịu thử thách còn các linh mục thì không vì các vị ấy vẫn được dâng Thánh Lễ một mình mỗi ngày. Trong một lần đến thăm Giáo Phận Nha Trang, tôi (tức là tác giả lá điện thư) nghe kể về một nhóm người dân tộc thiểu số đã gìn giữ đức tin suốt 50 năm mà không có tham dự Thánh Lễ, hay lãnh nhận các Bí Tích, hoặc tiếp xúc với một vị linh mục nào. Bí quyết là : Mỗi năm vài lần họ tụ tập nhau bên mộ Cha Cố Tây đã giảng đạo cho họ và cùng nhau ôn lại những gì mà vị Cha Cố ấy đã dạy dỗ họ.

Trong hoàn cảnh đại dịch toàn cầu do vi khuẩn Corona Vũ Hán gây ra, việc tạm ngừng Thánh Lễ cộng đồng để cứu lấy tính mạng con người là hợp với lý trí, hợp với lương tri và hợp với đức tin Công Giáo. Nhưng vẫn có đôi lời chê bai từ những người tự nhận họ ‘có đức tin mạnh mẽ‘ rằng “Cứ tổ chức Thánh Lễ càng đông càng tốt và Thiên Chúa sẽ bảo vệ chúng ta”. Hồi tưởng lại trong lịch sử Giáo Hội Việt Nam, ngay cả khi các thánh tử đạo Việt Nam bước ra pháp trường để làm chứng cho Chúa, Ngài cũng không bảo vệ tính mạng cho các thánh tử đạo. Vậy mắc mớ chi mà Ngài lại phải bảo vệ tính mạng của những kẻ ngu ngốc, không dùng lý trí Ngài ban cho để nhận biết rằng Thánh Lễ cộng đồng trong tình trạng hiện nay là nguồn lây lan dịch viêm phổi Vũ Hán, có thể dẫn đến cái chết, khi mà cả thuốc chủng ngừa lẫn thuốc trị bệnh đều chưa có. Những người ấy chỉ là những người có đức tin còn non kém, như trẻ con đang lo sợ khi “mẹ vắng nhà”.

Tác giả còn gửi thêm một bài khác về việc tham dự Thánh Lễ trực tuyến và đức tin Kitô-Hữu như sau:“Dù là việc đạo đức nào, kể cả Thánh Lễ, thì điều then chốt luôn là những giây phút cầu nguyện đích thực, chứ không phải cái hình thức bên ngoài. Đơn giản thì cầu nguyện là một cuộc trò chuyện với Thiên Chúa : thủ thỉ, tâm tình, xin ơn, hờn giận, trách móc, cãi cọ, tranh luận với Ngài, nghĩ sao nói vậy và đừng giả dối, tất cả đều là cầu nguyện. Cốt lõi của đức tin là cầu nguyện còn biểu hiện của đức tin là việc làm đối với tha nhân. Vậy nếu chúng ta chọn tham dự Thánh Lễ trực tuyến thì hãy lo sao để chúng ta thực sự cầu nguyện chứ không phải chỉ là nhìn vào màn hình TV như khi chúng ta xem phim hay ca nhạc trên kênh truyền hình vậy.”

Với cặp mắt đức tin, tôi nhìn ra đây là bài học Chúa gửi đến để con cái Ngài trau giồi đức tin. Hoàn cảnh rối loạn do đại dịch viêm phổi Vũ Hán mà toàn thể nhân loại đang phải đối mặt để giải quyết khiến tôi nhớ lại câu chuyện sau đây:“Rồi thầy trò ra khơi. Đang khi các ngài đi thuyền, thì Đức Giêsu thiếp ngủ. Một trận cuồng phong ập xuống hồ; các ngài bị ngập nước và lâm nguy. Các môn đệ lại gần đánh thức Người dậy và nói: “Thẩy ơi ! Thầy ! Chúng ta chết mất !” Người thức dậy, ngăm đe sóng gió, sóng gió liền ngừng và biển lặng ngay. Người bảo các ông:"Đức tin của anh em ở đâu ?". Đó là câu chuyện mà thánh sử Luca thuật lại trong chương 8 từ câu 22 đến 26. 



Tôi cũng nhớ lại bài thánh ca mà tôi cho rằng rất thích hơp với cơn đại dịch toàn cầu hiện nay, đó là bài “Cho con vững tin” (sáng tác của linh mục nhạc sĩ Nguyễn Duy, Tổng Thư Ký Ủy Ban Thánh Nhạc toàn quốc): “Trên đỉnh núi nhìn Chúa biến hình, ôi hạnh phúc chợt ở bên mình, quyết sẵn sàng theo Chúa ngày đêm. Nhưng khi được gửi trao thánh giá, con sợ mà đành tâm bỏ Chúa. Con quay lưng từ chối ân tình, con mới biết niềm tin con bấp bênh. Thì lạy Chúa, Chúa biết con yếu đuối và đổi thay, con luôn cần đến Chúa từng phút giây. Nhờ ơn Chúa, con kiên trì tín thác kể từ đây, khi yên vui cũng như khi sầu đầy.” 

Decolores !

Lm Micae Phạm Quang Hồng
Lá thư LH Perth T4.2020
Original link

No comments:

Post a comment